text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Ông trồng cây gì trong vườn hoặc mơ tưởng |
Microsoft làm gì? |
Điều này khiến Bill Gates nghĩ mãi không ra. Sau đó, công ty IBM quyết định hạng mục hợp tác là khai thác một loại chíp máy tính, băn khoăn của Bill Gates đã có lời giải đáp. Thỏa thuận bảo mật khi ký với IBM là một bản thỏa thuận không công bằng, điều khoản nào cũng có lợi cho IBM, nhưng Bill Gates vẫn ký. Bởi Bill Ga... |
Đây là một sự kiện lớn vào thời điểm đó, các phương tiện thông tin đại chúng có tiếng của Mỹ đều đưa tin về sự kiện này. |
Về lượng tiêu thụ, máy tính của IBM có lượng tiêu thụ rất tốt, phần cứng của nó vô hình trung đã trở thành tiêu chuẩn thực tế trong lĩnh vực này. Máy tính của các công ty khác về mặt chức năng không thể so sánh được với máy tính của IBM, sự thành công của IBM cũng là sự thành công của Bill Gates. Do sức ảnh hưởng của I... |
Bill Gates vô cùng tự tin về viễn cảnh của mình, ôm nhiều hy vọng về sự phát triển trong tương lai. Dưới bóng của cây đại thụ IBM, một người khổng lồ mới bắt đầu trưởng thành, đó chính là Microsoft – công ty sau này trở thành công ty dẫn đầu về hệ thống điều hành máy tính. Cùng hợp tác với kẻ mạnh là một cách để phát t... |
7. |
BẮT TAY VỚI TRUNG QUỐC CÙNG LÀM NGHIỆP LỚN Sự hợp tác chặt chẽ của Microsoft với chính phủ Trung Quốc không những kéo gần mối quan hệ với Trung Quốc mà còn mở rộng hơn nữa thị trường Trung Quốc, là một mũi tên trúng hai đích. Sự hợp tác của Microsoft với Trung Quốc là một ví dụ điển hình cho sự thành công của Microsoft... |
không gọi tôi như vậy, vì nóc hỉ khiến tôi cảm thấy choáng váng, nó khiến tôi muốn mỉm cười. Đã rất lâu rồi từ lần cuối anh gọi tôi như vậy, và nó khiến tôi hi vọng. Có lẽ mọi chuyện đang không ổn giữa anh và Anna, có lẽ anh đang nhớ lại những điều tốt đẹp giữa chúng tôi, có lẽ một phần trong anh đang nhớ tôi. “Anh chỉ... |
“Không, không. Anh không nói vậy. |
Anh biết là… ừm, Anna nói rằng họ cãi nhau rất nhiều. Và thỉnh thoảng Megan cảm thấy sợ anh ta.” “Anna nói vậy à?” Bản năng của tôi là bác bỏ mọi thứ con chó cái đó nói, nhưng tôi không thể phủ nhận cảm giác của tôi ở nhà Scott hôm thứ bảy, rằng có chuyện gì đó đã xảy ra, có điều gì đó không ổn. Anh gật đầu. |
“Megan từng trông con cho bọn anh khi Evie còn nhỏ. |
Chúa ơi, anh còn không dám nghĩ về việc đó sau những gì báo đã nói. |
Anh nghĩ là anh đã biết rõ cô ta và rồi…” Anh thở dài nặng nề. |
“Anh không muốn điều gì tồi tệ sẽ xảy ra. |
Với em.” Anh cười với tôi và nhún vai. “Anh avaxn quan tâm đến em, Rach” anh nói, và tôi phải quay đi vì tôi không muốn anh nhìn thấy những giọt nước mắt trong khóe mắt tôi. Anh biết điều đó, tất nhiên, anh đặt tay lên vai tôi và nói “Anh rất xin lỗi.” Chúng tôi ngồi một lúc nữa trong im lặng. Tôi cắn mạnh vào môi để n... |
“Em ổn, Tom. Em đã khá hơn rồi.” “Anh rất vui khi nghe được điều đó. Em không –” “Uống rượu á? Ít hơn rồi. |
Em đang tập dần.” “Điều đó thật tốt. Nhìn em rất khỏe. Trông em… rất xinh đẹp.” Anh cười và tôi cảm thấy má mình đang đỏ lên. Anh nhanh chóng nhìn ra chỗ khác. |
“Em có… ừm… em biết đấy, ổn định về tài chính không?” “Em ổn.” “Thật không? |
Rachel. |
Ah không muốn em phải –” “Em ổn.” “Em có muốn lấy? Chết tiệt, anh không muốn mình giống như một tên ngốc, nhưng em có muốn nhận một chút không? Để lo toan mọi thứ?” “Thật lòng đấy, em ổn.” Anh nghiêng người qua, và tôi không thể thở được, tôi rất muốn chạm vào anh ấy. Tôi muốn ngửi mùi cơ thể anh và vùi mặt vào đó.Anh ... |
“rằng em sẽ tránh xa khỏi Scott Hipwell. |
Hứa với anh Rach.” “Em hứa” tôi nói, một cách thật lòng, và tôi đang cảm thấy sung sướng, vì tôi nhận ra rằng anh không chỉ lo cho tôi, mà anh còn đang ghen. |
THỨ BA, NGÀY 13 THÁNG TÁM 2013 SÁNG SỚM Tôi đang trên tàu, nhìn ra đống quần áo trên đường ray. Một miếng vải màu xanh thẫm. Tôi nghĩ đó là một cái váy kèm với một chiếc thắt lưng đen. |
Tôi không thể tưởng tượng ra việc làm thế nào mà nó lại ở dưới đó. |
Cái đó chắc chắn không phải của những người thợ. |
Chúng tôi vẫn đang di chuyển, nhưng với một tốc độ chậm chạp, nên tôi có thời gian để nhìn chúng kĩ càng, tôi nghĩ là tôi đã từng nhìn thấy cái váy này rồi, tôi đã từng nhìn thấy ai đó mặc nó. |
Nhưng tôi không thể nhớ là khi nào. |
Trời rất lạnh. |
Một cái váy như vậy không thể mặc trong thời tiết như này. |
Tôi nghĩ là trời chuẩn bị có tuyết. |
Tôi nhìn ra phía nhà Tom - nhà tôi. |
Tôi biết là anh đang ở trong đó, ngồi bên ngoài. Tôi biết là anh đang một mình, đợi tôi. |
Anh sẽ đứng dậy khi đoàn tàu đi qua, vẫy tay và cười. |
Tôi biết tất cả những việc này. |
Nhưng trước tiên, đoàn tàu sẽ dừng ở số mười lăm. |
Jason và Jess sẽ ở đó, uống rượu trên bậc thềm, và điều đó sẽ thật lạ vì bây giờ vẫn chưa đến tám rưỡi. Jess đang mặc một chiếc váy hoa màu đỏ cùng một đôi hoa tai bạc - tôi có thể nhìn thấy chúng rung rinh khi cô nói chuyện. |
Jason đang đứng đằng sau cô, tay anh đang đặt lên vai cô. |
Tôi cười với họ. |
Tôi muốn vẫy tay, nhưng tôi không muốn mọi người nghĩ tôi lập dị. |
Tôi chỉ nhìn, và ước rằng mình cũng có một cốc rượu. |
Chúng tôi đã dừng lại khá lâu và con tàu không chịu chuyển động. |
Tôi ước được đi khổ đây, vì nếu không thì tôi sẽ rất nhớ Tom khi không được nhìn thấy anh. |
Giờ thì tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt của Jess, rõ hơn bao giờ hết - chắc là do ánh sáng quá chói loà, rọi vào cô ấy từ mọi hướng như ánh đèn sân khấu. Jason vẫn ở đằng sau cô, nhưng tay anh không còn ở trên vai cô nữa, chúng ở trên cổ cô, và trokng cô có vẻ khó chịu, không thoải mái. Anh đang bóp chặt lấy cổ cô. Tôi ... |
Cô ấy đang khóc. |
Tôi đứng dậy, đập huỳnh huỵch vào cửa sổ và hét lên bảo anh dừng lại, nhưng anh không thể nghe thấy tôi. Có ai đó nắm lấy tay tôi - người đàn ông tóc đỏ. |
Anh ta bảo tôi ngồi xuống, nói rằng chúng tôi cách trạm dừng không còn xa nữa. “Lúc đó thì đã quá trễ rồi” tôi nói vớianh ta, và anh nói “Mọi thứ đã quá trễ rồi, Rachel” và khi tôi nhìn lại bậc thềm, Jess đang quỳ xuống còn Jason nắm lấy một mớ tóc vàng của |
www.SachVui.Com |
chết lại là ba mình! |
Ý nghĩ đó khiến Thường cảm thấy đau đớn. Anh không trách cô gái nhưng nỗi đau của anh hiện lên trong ánh mắt cháy bỏng đến mức cô ta bất giác quay mặt đi . Tự nhiên cô gái cảm thấy cần phải làm một điều gì. |
Cô đã theo ông Phong vào tận bệnh viện. Rồi cô lại theo về đến đây . Suốt thời gian đó, lúc nào cô cũng cảm thấy mình như người có lỗi . Cô tưởng như chính mình là người gây ra tai họa cho gia đình tử tế này . Cảm giác đó khiến cô vô cùng ray rứt. |
Cô rất muốn làm một điều gì đó để giúp đỡ gia đình ân nhân. Nhưng lòng dạ đang rối như tơ vò, cô thật chẳng biết phải làm gì. Trong lúc đang bối rối, ánh mắt cô bất thần chạm phải hai chiếc nhẫn đang đeo trên tay . Ngay lập tức, một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu cô . Thoạt đầu, cô hơi đắn đo . Cô cảm thấy ý nghĩ của mìn... |
Đây là tấm lòng của cháu . Bà Tuệ khẽ lắc đầu: - Tôi không nhận đâu ! Tôi rất cảm ơn cô nhưng cô hãy cầm về đi! Cô gái khẩn khoản: - Bác nhận đi mà! Chính vì cháu mà bác trai gặp chuyện không may . Nếu bác không cho cháu chia sẻ phần nào, cháu sẽ rất áy náy . |
Bà Tuệ không trả lời cô gái . Bà thở dài và chậm chạp nhìn ra |
quí phải chồm lên. |
Người ta nghe thấy những tiếng kêu như của những người bị xô ngã. Rồi cảm thấy xe giật lên hai cái liền: khi bánh xe vừa mới chẹt lên một vật mềm và tròn. |
Một lát im lặng, xe vượt qua cửa ô. |
- Đi đến Cours - la - Reine! - D Artagnan bảo người đánh xe. |
Rồi quay lại phía Mazarin, anh nói: - Thưa Đức ông, bây giờ ngài có thể đọc năm điều kinh Chúa Cha và năm điều kinh Thánh Mẫu để cảm ơn Thượng Đế về sự giải thoát ngài rồi đấy; ngài đã thoát nạn, ngài được tự do. Mazarin chỉ đáp lại bằng một tiếng rên rỉ. Ông không thể tin nổi một sự thần kỳ đến như vậy. |
Năm phút sau, xe đứng lại, đã đến khu vườn dạo chơi Cours - la - Reine. |
- Đức ông hài lòng về đoàn hộ vệ của ngài chứ? - Ngươi lính ngự lâm hỏi. - Rất vui mừng, ông ạ. - Mazarin nói và liều thò đầu ra cửa xe bây giờ ông hãy làm như thế cho hoàng hậu. - Sẽ dễ dàng hơn, - D Artagnan đáp và nhảy xuống đất, anh nói tiếp - ông Du Vallon, tôi gửi gắm Đức ông cho ông đấy. - Cứ yên tâm, - Porthos ... |
- Ái! Porthos kêu lên. |
D Artagnan nhìn bạn kinh ngạc. |
- Cậu làm sao thế? - Anh hỏi. - Tôi e rằng bị trật xương cổ tay, - Porthos đáp. - Chết thật! Với lại cậu nện như một thằng điếc ấy. |
- Cần phải thế, vì địch thủ của tôi sắp nổ một phát súng ngắn vào tôi. Nhưng còn cậu, cậu khử thằng địch của cậu như thế nào? - Ồ! |
Địch thủ của tôi ấy à, - D Artagnan nói, - đó không phải là một người. |
- Thế là cái gì. - Đó là một loài yêu quái. |
Và tôi đã xua đuổi nó. Không giải thích gì thêm, d Artagnan cầm lấy súng ngắn ở ghế đằng trước gài vào thắt lưng, khoác tấm áo choàng và không muốn trở lại bằng lối cửa ô đã đi ra, anh đi về phía cửa ô Richelieu. |
Chú thích: (1) Revanche des Vêpres =Vụ thảm sát hàng loạt dân Pháp ở đảo Sicile năm 1282, do dân Sicile nổi loạn chống lại vua Pháp Charles I d Andrew và xảy ra vào lúc các nhà thờ rung chuông gọi tín đồ. |
Chương 54 Cỗ xe của ông chủ giáo Đáng lẽ trở về bằng cửa ô Saint - Honoré, vì còn thì giờ, d Artagnan đi quay về lôi cửa ô Richelieu. |
Người ta đến kiểm tra và khi trông thấy chiếc mũ có lông chim và áo choàng gắn lon sĩ quan ngự lâm quân, họ vây lại với ý định bắt anh hô: "Đả đảo lão Mazarin! ". Cuộc thị uy đầu tiên ấy, thoạt đầu không làm anh lo ngại; nhưng khi biết rõ sự thể ra sao, anh hô bằng một giọng rất hay khiến những kẻ khó tính nhất cũng ph... |
Anh đi theo đường Richelieu, ngẫm nghĩ cách đưa hoàng hậu đi như thế nào vì đưa đi bằng cỗ xe có quốc huy Pháp thì chẳng nên nghĩ đến. Chợt ở cổng dinh bà de Guéménée, anh nhác trông thấy một cỗ xe. Một ý nghĩ đột ngột loé lên trong óc anh. |
- À! Chúa ơi! - Anh nói, - Cuộc chiến chính đáng đây. |
Và anh tiến gần đến cỗ xe, nhìn huy hiệu trên thành xe và áo dấu của người đánh xe ở trên ghế. |
Cuộc khám xét ấy càng dễ dàng vì người đánh xe đang ngủ say. |
- Đúng là xe của ông chủ giáo, - Anh nói, - Mình bắt đầu tin rằng Thượng Đế ủng hộ ta thật đấy. Anh nhẹ nhàng trèo lên xe, và kéo sợi dây lụa móc ở ngón tay út người đánh xe, anh nói: - Đi đến Hoàng cung. Người đánh xe mình choàng dậy cho xe chạy đến nơi đã bảo, chẳng hồ nghi lệnh ban ra từ kẻ khác chứ không phải chủ c... |
Đây là việc quan trọng để phục vụ nhà vua. |
Biết rõ viên trung uý của mình không thể làm một trò đùa đối với công vụ, người lính ngự lâm tuân theo chẳng nói một lời, mặc dầu anh thấy mệnh lệnh có vẻ kỳ cục. Rồi quay về phía người lính ngự lâm thứ hai, d Artagnan nói: - Ông du Verger, hãy giúp tôi đưa người này đến nơi an toàn. Người lính ngự lâm tưởng ông trung ... |
Bernouin sốt ruột đợi tin tức của chủ mình. - Thế nào ông - Hắn hỏi. - Mọi việc đều tuyệt diệu, ông Bernouin thân mến ạ; nhưng đây là một người mà xin ông vui lòng đưa vào một nơi chắc chắn… - Đưa vào đâu, hả ông? - Tùy ông, miễn là nơi ông chọn phải có vừa cửa ra vào vừa cửa sổ khoá cẩn thận. Và người ta dẫn ngươi đán... |
- Bây giờ, ông bạn thân mến ơi, - D Artagnan nói với người đánh xe, - Tôi mời ông bỏ ra cho tôi mũ và áo choàng của ông. Ta biết chắc là người đánh xe chẳng kháng cự chút nào; hơn nữa hắn vô cùng kinh ngạc về chuyện xảy ra với mình đến nỗi hắn lảo đảo và lắp bắp như người say rượu. |
D Artagnan ném tất cả bộ y phục vào tay gã hầu phòng. - Ông Verger, - D Artagnan nói, - Bây giờ ông hãy tự giam mình cùng với người này cho đến lúc nào ông Bernouin mở cửa. Phiên gác sẽ khá dài và chẳng thú vị lắm đâu, tôi biết, nhưng ông hiểu cho, - Anh trịnh trọng nói thêm, - Vì công vụ của đức vua. - À này! - D Arta... |
D Artagnan đi ra, dẫn theo Bernouin. |
Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. |
- Hãy đưa tôi đến phòng nguyện của hoàng hậu, - D Artagnan nói, - Báo với bà là tôi đã đến, rồi đem cái bọc quần áo này cùng với một khẩu súng trường nạp đạn đầy đủ để lên ghế của cỗ xe đang đợi ở chân cầu thang kín ấy. Bernouin dẫn d Artagnan vào phòng nguyện, anh ngồi đó dáng trầm ngâm. |
Mọi việc ở Hoàng cung vẫn như thường lệ. |
Lúc mười giờ, như chúng tôi đã nói, mọi thực khách đều về hết; nhưng người phải đi trốn cùng với triều đình đã nhận mật khẩu và được mời có mặt tại Cours - la - Reine từ nửa đêm đến một giờ. Mười giờ, Anne d Autriche sang chỗ vua. |
Người ta vừa mới cho hoàng đế đi nằm; cậu Louis trẻ còn lại sau cùng, bày trò đánh nhau bằng những chú lính chì, trò chơi ấy làm cậu thích thú lắm. Hai đứa thị đồng cùng chơi với cậu. |
- Laporter, - Hoàng hậu nói, - Đến giờ Hoàng thượng đi nằm rồi. - Cậu vua đòi thức đêm vì chẳng buồn ngủ tí nào. Nhưng hoàng hậu khẩn khoản. - Thế sáu giờ sáng mai con chẳng phải đi tắm ở Conflans à, Louis? Hình như chính con yêu cầu mà? - Mẹ nói đúng đấy, - Vua nói, - Và con sẵn sàng lui về buồng khi nào mẹ vui lòng ô... |
- Con ngủ mau lên nhé Louis, - Hoàng hậu nói, - Con sẽ bị đánh thức sớm lắm đấy. - Con sẽ cố gắng để tuân lệnh mẹ, - Cậu Louis nhỏ nói, - Nhưng con chẳng buồn ngủ tí nào cả. - Laporter, - Anne d Autriche khẽ nói, - hãy kiếm quyển sách nào thật chán cho Hoàng thượng đọc, nhưng chớ cởi bỏ quần áo. |
Vua đi ra, có hiệp sĩ Coislin cầm đèn đi theo. |
Đứa thị đồng kia được đưa về nhà nó. Hoàng hậu bèn trở về phòng mình. Các thị nữ của bà, tức bà de de Brégy, tiểu thơ de Beaumont, bà de Motteville et Socratineem - Người ta, gọi như vậy do sự khôn ngoan của cô, họ vừa mang đến chỗ tủ quần áo những thức ăn còn lại của bữa trước để bà ăn, theo thói quen. Hoàng hậu sai b... |
Một lát sau, xe của các bà thị nữ đi ra và cổng sắt đóng lại. |
Mười hai giờ điểm. |
Năm phút sau, Bernouin gõ cửa phòng ngủ của hoàng hậu, hắn đến bằng lối đi bí mật của giáo chủ. Anne d Autriche tự mình ra mở cửa. |
Bà đã mặc quần áo, nghĩa là đã đi tất dài và khoác cái áo choàng dài. |
- Ông đấy à, Bernouin, - Bà nói, - Ông d Artagnan có đấy không? - Thưa Lệnh bà có, ở trong phòng nguyện. Ông ấy đợi Hoàng thượng sửa soạn xong. |
- Tôi xong bây giờ. |
Hãy đến bảo Laporter đánh thức vua dậy và mặc quần áo cho vua, rồi từ đây đi sang chỗ thống chế de Villeroy và báo cho ông ta biết. Bernouin cúi chào và đi ra. |
Hoàng hậu vào phòng nguyện được chiếu sáng bằng một ngọn đèn giản dị loại hàng thuỷ tinh Venise. |
Bà thấy d Artagnan đang đứng đợi. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.