text
stringlengths
1
55.3k
Nó đã nhìn thấy quá nhiều thứ không đáng để tin cậy, và đó chính là bằng chứng.
Nhưng nó quý gia đình nhà Chen và trong lòng luôn nuôi một sự biết ơn sâu sắc đối với họ.
Nó cũng thích giao tiếp với những người đưa thư khác, mặc dù không nghĩ rằng mình có thể coi họ là bạn. Những mối liên hệ của nó chỉ có thế. Những người liên quan đến nó và Tyler, nó kết nối với họ bằng sợi dây mỏng mảnh sẵn sàng tan biến lúc nào không biết.
Có kẻ đã muốn giết nó. Cảnh sát chắc chắn sẽ thẩm vấn nó, và tệ nhất là sẽ gán cho nó tội danh giết Lenny Lowell.
Nó không thể chia sẻ gánh nặng này cho bất kỳ ai.
Dựa vào người khác cũng đồng nghĩa với sự phụ thuộc một cách vô cùng mạo hiểm. Và tại sao người ta lại phải liều mạng vì nó mới được chứ? Nó hình dung ra những người quen hiếm hoi ngãng dần ra. Và rồi họ sẽ chỉ đi qua đời nó y như sao băng va vào bầu khí quyển của Trái đất.
Nó ngạc nhiên nhận ra rằng ngay cả những mối quan hệ bình thường ấy đối với nó cũng có ý nghĩa biết bao nhiêu.
Nhờ họ, nó đã tránh được nỗi trống trải, cô đơn kể từ sau ngày mẹ mất.
Gia đình là tất cả. Nhưng gia đình duy nhất của nó chỉ là một thằng nhóc mười tuổi.
Và Jace sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ em trai nó khỏi Nó cố gắng quay về khu Phố Tàu mà không gợi nghi ngờ từ bất cứ người nào ngoài đám dân cư lang thang sống trong những căn lều dựng ở con hẻm.
Nhưng ngày mai, cảnh sát sẽ kiểm tra tất cả các đại lý phát chuyển nhanh để lần theo dấu vết người đưa thư đã lấy gói hàng từ văn phòng của Lowell.
Nó sẽ trở thành kẻ tình nghi số một. Theo những gì Jace biết, kẻ suýt giết chết nó cũng sẽ lùng sục như thế để tìm kiếm tên và địa chỉ của nó, cố gắng đoạt lại gói hàng đang nằm trong ngực áo nó.
Nhưng ai cũng vậy thôi, tìm nó không phải là dễ.
Địa chỉ nó để lại trung tâm môi giới việc làm không phải địa chỉ thật.
Nó không bao giờ đưa địa chỉ thật cho bất kỳ ai.
Tiền lương của nó cũng được trả chui bằng tiền mặt.
Chuyện này rất bình thường trong các dịch vụ chuyển phát làm ăn không đúng luật.
Trả bằng tiền mặt nghĩa là nó không phải đóng thuế một đồng nào cho nhà nước. Vì thế chính phủ cũng không hề biết đến sự tồn tại của nó và các đại lý cũng không phải đóng bảo hiểm y tế và lao động cho nó.
Điều này chỉ mới nghe qua đã biết là rất nguy hiểm. Nếu nó bị tai nạn trong lúc làm việc, nó sẽ không được hưởng bất kỳ sự chăm sóc về mặt y tế nào, mà tai nạn là không thể tránh khỏi.
Các con số thống kê chỉ ra rằng những người đi xe đạp cứ trung bình hai ngàn dặm lại gặp tai nạn nghiêm trọng một lần. Jace tính ra cứ hai tháng là nó lại đi được hai ngàn dặm.
Nhưng nếu làm như thế, nó sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.
Nó sẽ được hưởng trọn vẹn 50% giá cước của mỗi gói hàng được giao.
Còn nếu chủ đại lý mượn nó theo cách danh chính ngôn thuận, có thể nó sẽ được chi trả tiền viện phí, nhưng nguy cơ bị mất việc sau khi rời viện là rất lớn. Công ty đó sẽ xem nó như một thứ rủi ro và sa thải ngay tức khắc.
Cũng không ai có thể lần ra nó qua những hóa đơn thanh toán các dịch vụ công cộng.
Bởi nó trả tiền điện, nước, cáp truyền hình cho bà Chen. Còn tiền thuê nhà của nó cũng chỉ đủ mua đá ướp cho mấy cái thùng trong chợ cá.
Nó chưa bao giờ dẫn khách khứa về nhà, cũng là do nó chưa đủ thân với ai để làm việc đó. Nó hiếm khi hẹn hò, không có thời gian cho bất kỳ mối quan hệ nào. Nó cũng từng đi chơi với một vài cô nhưng họ biết rất ít về nó và nơi ở của nó. Nói chung, ngay từ nhỏ, nó đã được dạy rằng không được để bất cứ dấu vết nào khiến người ta tìm được nó và Tyler.
Nhưng ngay cả khi biết rõ điều này, Jace vẫn thấy sợ hãi khi nhà. Mặc dù không nhìn thấy bóng dáng của tay cảnh sát nào cũng như chiếc xe của kẻ truy đuổi, nó vẫn không thể thoát khỏi cảm giác rằng có ai đó đang theo dõi đằng sau.
Hoặc cũng có thể nó đang hạ thân nhiệt khi đi vào cửa sau của chợ cá và trèo lên những thang gác dẫn vào căn hộ tí hon nên mới run thế.
Khi bước lại gần cửa, nó nghe thấy có tiếng người nói.
Giọng đàn ông, rất giận dữ.
Jace nín thở, áp tai vào cửa và cố gắng phân biệt được tiếng nói bên trong với âm thanh của mạch đập đang lùng bùng trong tai. Những giọng nói nhỏ dần và tim nó đập mạnh hơn.
Sau đó giọng nói to hơn hét lên đòi mua một chiếc xe ở Đại lý bán lẻ xe hơi Cerritos Auto Square.
- Chúng tôi giúp bạn tiết kiệm được nhiều hơn!
Cerritos Auto Square.
Jace thở hắt ra và bước vào phòng.
Ánh sáng duy nhất đang phát ra từ chiếc ti vi để ở góc nhà, phản chiếu màu sắc trong không gian nhỏ hẹp và chiếu lên hai bóng người trên giường: Tyler, cuộn tròn, đầu và một cánh tay thò ra khỏi đệm, chân vắt chéo lên nhau và một ông già mà Tyler gọi là Ông Chen, ông bố già nua của người chồng đã quá cố của bà Chen. Ông Chen ngồi trên đệm, đầu ngả ra sau, mồm há ra, cánh tay bỏ xuôi xuống với lòng bàn tay ngửa lên, giống hệt bức tranh vị thánh cứu khổ đang cầu xin Thượng đế hãy cứu rỗi. Jace bước lại gần em trai, ủi cái thân hình bất động của thằng em vào sâu trong đệm rồi với cái chăn đã rụng xuống nền đất để đắp cho nó. Tyler vẫn không động đậy, không cả mở mắt nữa.
Ông già Chen chợt bừng tỉnh, hét lên thất thanh và khua tay ra trước thủ thế.
- Được rồi, cháu đây mà. - Jace thì thầm. Ông già hạ tay xuống và cau có nhìn Jace. Ông ta mắng Jace xa xả bằng một tràng tiếng Trung nhanh như điện. Cái ngôn ngữ mà trong suốt sáu năm trời sống ở khu phố Tàu, Jace không cố học được một từ nào.
quản lý của Sony nói riêng và người Nhật nói chung. Ông mở đầu chương này bằng một nhận định khá sâu sắc về phong cách quản lý của người Nhật: Không có thành tố bí mật nào hay công thức tiềm ẩn nào tạo ra sự thành công của các công ty hàng đầu ở Nhật. Không một lý thuyết, một kế hoạch hay một chính sách nào của chính phủ có thể khiến cho một doanh nghiệp đạt được thành công; thành công chỉ có thể tạo ra bởi con người. Sứ mạng quan trọng nhất của một nhà doanh nghiệp Nhật Bản là phát triển mối quan hệ lành mạnh với những người cộng sự của mình, tạo nên trong nội bộ tập đoàn một cảm giác như đang ở trong gia đình, nơi đó, người công nhân và nhà quản lý cùng chia sẻ với nhau một vận mệnh. Ở một đoạn khác, ông viết: Sở dĩ chúng tôi có thể duy trì quan hệ tốt đẹp với các công nhân là do họ biết rõ những cảm nghĩ của chúng tôi về họ. Trong trường hợp của Nhật Bản, công việc kinh doanh không bắt đầu theo kiểu chủ nhân tổ chức công ty bằng cách sử dụng người công nhân như một công cụ. Ông ta thiết lập một công ty và thuê mướn nhân công để thực hiện ý tưởng của mình, nhưng khi thuê mướn họ, ông ta phải coi họ như những đồng nghiệp, những người hỗ trợ ông ta, chứ không phải là những công cụ làm ra lợi nhuận. Người quản lý phải quan tâm tới việc hoàn vốn cho nhà đầu tư, nhưng người quản lý cũng phải quan tâm đến công nhân của ông ta, hay những người bạn đồng hành cũng thế, đó là những người đã giúp ông ta duy trì sự tồn tại của công ty và ông ta phải tưởng thưởng cho việc làm của họ. Nhà đầu tư và người công nhân ở cùng một vị thế, nhưng đôi lúc người công nhân quan trọng hơn, bởi vì anh ta sẽ ở lại lâu dài với công ty, trong khi nhà đầu tư thường ra vào một công ty như cơm bữa nhằm tìm kiếm lợi nhuận. Sứ mạng của người công nhân là đóng góp vào phúc lợi của công ty, cũng là phúc lợi của chính anh ta, vào bất cứ lúc nào trong cuộc đời lao động của mình. Anh ta thật sự cần thiết cho công ty. Có thể thấy, Morita luôn nhấn mạnh đến yếu tố CON NGƯỜI trong quan hệ giữa các thành phần của một công ty, một tập đoàn sản xuất.
Theo ông, các doanh nhân Nhật Bản không bao giờ coi người công nhân
để thu được năng lượng nguyên tử.
Cách thứ nhất là “tổng hợp” (fusion) và cách thứ hai là “phân hạch”. Tổng hợp là kết hai nguyên tử thành một. Sự tổng hợp nguyên tử sẽ giải tỏa một năng lượng kinh hồn dưới dạng nhiệt. Hầu hết năng lượng do mặt trời phóng ra là do sự tổng hợp nguyên tử mà ra. Và đó là một dạng của nguyên tử năng. Dạng khác của nguyên tử năng là do quá trình phân hạch. Quá trình phân hạch diễn ra khi một nguyên tử bị tách ra làm hai. Đây là nguyên tắc để chế tạo bom nguyên tử. Nhà bác học “tách” một nguyên tử ra làm hai bằng cách bắn những hạt khác - hạt neutron chẳng hạn - vào một nguyên tử. Chẳng phải lúc nào bắn “đạn neutron” vào nguyên tử ta cũng có thể tách nguyên tử ấy ra đâu. Trên thực tế, hầu hết các nguyên tử đều hầu như không thể tách ra được. Nhưng có thể tách được nguyên tử uranium và plutonium với phương tiện và điều kiện thích hợp. Một dạng uranium gọi là “U.235” (hay là uranium đồng vị). Một nguyên tử uranium đồng vị có thể bị hạt neutron bắn bể làm hai.
Và khi đó, bạn biết có bao nhiêu năng lượng được phóng ra không? Chỉ một pound (khoảng 450g) có thể cho một năng lượng bằng một triệu pound than đá đốt 54 cháy hoàn toàn, chỉ cần một viên uranium xíu xíu là có thể tạo ra đủ năng lượng để dùng cho cả một cái tàu thủy lớn hay một cái máy điện.
Radium là gì? Radium là chất phóng xạ. Thế nhưng phóng xạ là gì? Ta đã biết, bất cứ nguyên tố nào cũng do nguyên tử cấu thành. Hầu hết các nguyên tử đều “bền”, nghĩa là nó không thay đổi theo thời gian, không bị “biến chất”, bị “phân rã”. Hiện tượng này gọi là phóng xạ. Một nguyên tử khi bị phân rã đều phóng ra “tia” ở một tốc độ nào đó. Dù làm cách nào thì tốc độ của tia này cũng không đổi, nghĩa là cũng không nhanh cũng không chậm hơn. Tốc độ phóng của mỗi nguyên tố cũng khác nhau. Có nguyên tố phóng nhanh, có nguyên tố phóng chậm. Nhưng mỗi nguyên tố có một tốc độ nhất định, dù làm cách nào cũng không thể tăng hoặc giảm tốc độ phóng của nó.
Trường hợp chất radium thì quá trình phóng tia của chất này diễn tiến hoài hoài cho đến khi chất radium biến thành chì. Chẳng hạn trong khoảng thời gian là 1590 năm, một nửa gram radium sẽ biến thành những nguyên tử có nguyên tử lượng thấp hơn và 1590 năm nữa thì một nữa còn lại sẽ biến đổi. Cứ như vậy, radium biến thành chì. Ông bà Curie đã phát hiện ra uradium. Họ biết uradium phóng ra các tia không nhìn thấy được bằng mắt thường, 30
dày, nơi này mặc dù không rét căm căm như phương bắc, nhưng cũng ẩm lạnh, đó là một loại rét lạnh rót vào đầu khớp xương, cho nên ngược lại phải chú ý giữ ấm.
Song có một điểm là đoán đúng, hắn mang cặp kính dày. "Hai người, đã đến?"
Bách Nguyên giật giật đôi môi mỏng, phun ra làn sương trắng.
Quả nhiên nói chuyện ngắn gọn nha, tôi thật sự vì buổi phỏng vấn của Lạc Lôi mà lo lắng. "Chúng tôi là phóng viên đã hẹn anh phỏng vấn, không biết có thể bắt đầu được chứ?"
Lạc Lôi đã cột mái tóc dài lên, bởi vì lạnh, đeo một mũ len màu vàng sữa, hơn nữa da cô khá trắng, nón đội trên đầu vô cùng đáng yêu, nào có ra dáng một tổng biên tập, một nữ cường nhân.
"Vào đi." Bách Nguyên không biểu lộ cảm xúc gì, bỏ lại hai chữ rồi xoay người vào, cũng không thèm nhìn tới hai chúng tôi, tôi hơi không hài lòng, nhìn Lạc Lôi, cô không nói gì, chỉ cười cười với tôi, xem ra cô ấy không phải lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này, tôi càng không cần so đo, có khả năng loại người này đều là như vậy, thanh cao, hay là keo kiệt đây?
Bên trong rất rộng rãi, trung tâm sân nhà có một cái lu lớn, lu kia lớn kinh người, là sứ men xanh long văn, có khả năng đã có chút tuổi rồi, bởi vì tôi nhìn thấy trên miệng lu có chút rêu xanh đã bám lâu năm. Song thật sự rất lớn, tôi cơ hồ phải nhón chân mới miễn cưỡng nhìn được miệng lu.
Khiến tôi càng thấy không thoải mái hơn chính là phòng bên trái, tựa hồ cùng chỉnh thể hoàn toàn không ăn nhập.
Phảng phất như nó trước giờ vẫn nằm ở một thời đại khác hoặc từ đâu chui ra vậy. Không hề cũ nát, nhưng khóa trường sinh rỉ sét loang lỗ trên cửa nọ còn có mép khung cửa sơn đỏ như máu kia, lúc này đã sập tối, màu đỏ nọ phảng phất như có sự sống đang đập vậy, nhìn khiến mắt tôi khó chịu. "Phòng này của anh sao lại sơn đỏ vậy chứ."
Tôi nhịn không được hỏi.
Bách Nguyên từ bên trong cầm ấm trà và mấy chén trà. Người như hắn đạo đãi khách trà là không thể thiếu, mặc dù tôi không thích uống trà lắm, nhưng vì lễ độ tôi vẫn uống một ngụm, là hồng trà, mùi vị khá nặng, tôi buông chén. Song hắn tựa hồ không nghe thấy vấn đề của tôi, căn bản không đếm xỉa tới tôi. Tôi cũng nổi nóng, hắn muốn giả vờ tôi càng không cho hắn giả vờ, tôi nâng cao giọng hỏi lại.
"Tại sao sơn màu đỏ như vậy hả, không cần thiết phải vậy chứ?" Bách Nguyên hiển nhiên có chút không hài lòng, hắn nhíu mày lại, đôi mắt xéo tam giác càng mị thật nhỏ, kỳ quái chính là hắn ngược lại cười nói: "Tại sao không thể dùng màu đỏ chứ, đỏ Trung Quốc là màu của dân tộc, tôi đương nhiên thích nhất."
"Nhưng anh một mình ở trong căn phòng kia. . . . . . " Tôi vẫn như cũ không nao không núng.
Song Lạc Lội bên cạnh một mực thưởng thức trà đột nhiên nói chen vào: "Âu Dương tại sao không uống trà đi? Đây chính là Vân Nam Phổ Nhị đó." "Phổ Nhị?"
Tôi mặc dù mù trà, nhưng tốt xấu gì cũng từng nghe qua.
Bách Nguyên ở một bên đột nhiên cười ha ha lên. "Cô họ Nhạc phải không? Xem ra cô cũng hiểu biết trà đạo đấy." Ồ hóa ra cũng là nhìn thấy người đẹp giọng điệu nói chuyện liền thay đổi.
"Chẳng tính là gì đâu, chỉ là thời trung học thường xuyên theo cha uống trà, dần dần thành quen, hơn nữa công việc này áp lực lớn, phụ nữ uống chút Phổ Nhị có thể giữ gìn da dẻ cũng tốt cho dạ dày." Tôi kinh ngạc nhìn Lạc Lôi, chỉ biết cô cả ngày thích cầm một cái ly hình mèo máy, không ngờ cô thích uống Phổ Nhị. "Phổ Nhị là đại diện cho hồng trà đó." Bách Nguyên nghe xong tán dương gật đầu, "Trà đối với thân thể và tinh thần con người đều có chỗ tốt, hiếm có con gái thích uống trà giống cô lắm, giá mà Minh Minh cũng giống như cô nói."
Bách Nguyên đột nhiên cảm khái nói, nhưng phát giác không đúng lại lập tức ngậm miệng.
"Minh Minh?"
Tôi lập tức hỏi.
Bách Nguyên lại chuyển chủ đề, đồng thời hung hăng liếc mắt nhìn sang tôi, xem ra tôi và hắn đều không có hảo cảm gì với nhau.
Tục ngữ đồng hành là oan gia, đồng giới là cái gì? Cộng sự? Kẻ thù?
Lạc Lôi đặt chén trà xuống, lấy ra máy ghi âm cùng sổ ghi chép.
"Vậy bắt đầu phỏng vấn nhé, miễn cho kéo dài quá muộn quấy rầy anh nghỉ ngơi." "Tốt."
Bách nguyên rất phối hợp, khoanh tay bắt chéo đùi nhìn Lạc Lôi.
Tôi thì nhàm chán ở bên cạnh quan sát hắn.
Không hổ là văn hóa thế gia, nơi nơi đều là phong vị cổ kính.
Chiếc ghế đàn màu đen vô cùng xinh đẹp, còn có ấm tử sa pha trà kia nữa, so với cái của cha tôi còn đẹp mắt hơn, vả lại còn vô cùng đặc biệt, màu đỏ tía, cả ấm không giống hình rộng dẹt hình bầu dục bình thường, cư nhiên có góc lại có cạnh, mặt bên là hình cung lưng chừng hình thang, giống như quả cân vậy, miệng ấm tương đối dài, cũng thô hơn so với bình thường, hơn nữa là hình vòi, đỉnh ấm có khối long châu, màu sắc mượt mà, dường như làm từ ngọc, thật là đẹp mắt. Trên thành ấm khắc vài chữ, nhưng khoảng cách hơi xa, nhìn không rõ lắm, phỏng chừng lai lịch của ấm này không nhỏ.
"Tại sao ngài đề xướng vận động phục hưng cổ văn vậy?" Tôi thỉnh thoảng nghe thấy câu hỏi của Lạc Lôi. Bách Nguyên trầm mặc lại, nói: "Không đến mức đề xướng, chỉ là cảm thấy mình làm một người nghiên cứu văn hóa cổ, hoặc nói là số ít người thừa kế có nghĩa vụ tuyên dương và giữ gìn những thứ của dân tộc ta thôi, hiện giờ thế giới này tràn ngập những thứ dung tục không lành mạnh không nề nếp lắm."
Hắn thật sự xem mình như nhà biện luận.
"Cho một ví dụ xem?"
"Tỷ như đầu tiên, hết thảy đều có liên quan đến tiền.
Nói một ví dụ đơn giản nhất, tại sao đại đa số mọi người thà học ngoại ngữ cũng không sẵn lòng dành chút thời giờ học tiếng mẹ đẻ. Bởi vì tiếng mẹ đẻ chỉ cần có thể nói là được, mà học ngoại ngữ có nghĩa là công việc tốt hoặc du học đào tạo chuyên sâu, tóm lại mục đích cuối cùng chính là vì tiền! Hết thảy của hết thảy đều có liên quan đến tiền, chỉ cần có tiền, dù là một người vĩ Bắc dung tục đi nữa cũng sẽ nhận được sự tôn kính và ủng hộ của người ta, không phải đã nói sao, hiện giờ cười gã nghèo không cười gái điếm."
Bách Nguyên hơi có chút kích động, tôi có thể nhìn thấy nước bọt của hắn theo tần suất nói chuyện nhanh hơn mà phóng ra càng nhanh, đã sắp văng đến người Lạc Lôi. Đương nhiên, góc độ kia của Lạc Lôi không nhìn thấy được.
"Nhưng tiền cũng không tồi mà, tất cả mọi người phải sinh tồn mà, anh có nghĩ có thể chờ mọi người có cuộc sống và công việc ổn định rồi mới bắt tay vào học văn hóa cổ không, nghệ thuật cao nhã tỷ như 《 Hồng Lâu Mộng 》đấy, như vậy cũng chưa chậm mà?"
Lạc Lôi tiếp tục hỏi.
Bách Nguyên không trả lời, hắn vô cùng thất vọng nhìn Lạc Lôi. Dùng giọng điệu cực kỳ khinh thường nói: "Quả nhiên ngay cả cô cũng là kẻ chủ trương tôn thờ đồng tiền, tôi còn tưởng rằng cô sẽ không giống với những cô gái khác chứ."
Lạc Lôi vừa nghe có chút không hài lòng, nhưng vẫn mỉm cười.
"Chúng ta nói về vấn đề khác nhé, được rồi, đời sống tình cảm cá nhân anh thế nào?
Nhà văn học cũng phải kết hôn chứ?"
Lạc Lôi nói đùa một câu. Không ngờ lời vừa tới miệng Bách nguyên liền sầm mặt xuống, chân vừa gác lên vừa rồi cũng buông xuống, tay cắm vào túi quần, nửa ngày không nói lời nào. Buổi phỏng vấn bắt đầu lâm vào tẻ nhạt, tôi cũng cảm thấy vui vẻ, song tôi vẫn đi tới muốn nhìn xem thành ấm đến cùng viết cái gì. Ai ngờ tay chỉ thiếu tí nữa là đụng tới ấm, Bách Nguyên liền từ trên ghế nhảy dựng lên đẩy tôi ra, tôi đảm bảo phút giây đó tuyệt đối đã phá nát suy nghĩ trước sau như một của tôi theo thói quen cho rằng mấy kẻ sáng tác văn học đều là xương sống vẹo xương đùi hoại tử lâu ngày không đi lại dẫn đến hành động trì trệ. Ngay sau đó miệng của hắn giống như bình phun vậy.
"Anh không được giáo dục chút nào sao? Không hỏi một tiếng đã tùy tiện sờ đồ đạc lung tung, anh biết đây là ấm gì không? Ấm trà có linh tính đó, tay anh sờ vào nó cũng sẽ thay đổi dung tục như anh đó, thế thì ấm này liền xong đời!"
Tôi không chấp hắn, nói với Lạc Lôi một câu ra ngoài chờ cô ấy sau đó quay lưng đi. Để lại Lạc Lôi cùng Bách Nguyên tiếp tục nói chuyện.
Tôi vừa đi tới trước lu nước vừa rồi. Nhìn kỹ thật sự cảm thấy lớn mà. Tôi vuốt thành lu, vô cùng trơn bóng nhẵn nhụi, không biết tại sao, tôi lại sờ đến được một nơi rất không hài hòa, tựa hồ là cái khe, song rất nhỏ, chỉ dùng tay sờ mới sờ ra được, trời đã tối tôi nhìn không rõ, không thể làm gì khác hơn là hiếu kỳ mở điện thoại di động. Dưới ánh đèn chiếu xạ, tôi cẩn thận nhìn, dường như trên vết rạn có chất lỏng chảy ra.
Cư nhiên là màu đỏ, hơn nữa rất đặc. Tôi nhúng một chút để trước mũi ngửi, tựa hồ là máu. Song tôi không dám khẳng định.
Hơn nữa tựa hồ bên trong còn có tiếng gì đó lọt ra, xúc cảm khi vuốt vách lu có chấn động rất nhỏ. Tôi thử chậm rãi áp lỗ tai tới gần lu nước, lạnh cóng, nếu ở phương bắc phỏng chừng mặt tôi đã dính vào trên vách lu luôn rồi. Tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó đang cào, như loại thanh âm do móng tay cào ra. Tôi sợ hãi lui về sau một bước, vừa vặn đụng tới thứ gì đó phía sau, Bách Nguyên như xác chết đứng sau tôi, mặt không chút thay đổi, con ngươi cũng không chuyển chút nào, lạnh lùng nhìn tôi. "Không phải bảo anh đừng chạm lung tung vào đồ đạc nhà tôi sao?"
Giọng Bách Nguyên quanh quẩn trong sân, tựa như ném tảng đá vào trong nước vậy.
"Tôi có chút buồn, cho nên tùy tiện nhìn một chút." Tôi không muốn nhiều lời với hắn, "Anh chẳng phải ở trong đó phỏng vấn sao?
Lạc Lôi đâu?" "Âu Dương."
Lạc Lôi từ bên trong đi ra. "Đừng đụng lung tung vào đồ của Bách tiên sinh nữa." Nói rồi cúi chào Bách nguyên, xoay người kéo tôi trở về phòng.
Tôi vẫn như trước nhìn lu nước thật lớn kia, bên trong nhất định có gì đó.
Phỏng vấn tiếp tục tiến hành, mãi cho đến 9h, nói cách khác cho dù hiện giờ rời khỏi, chờ chúng tôi về đến nhà cũng gần hơn 10h, song hôm nay là đêm Giáng Sinh, trên đường 10h vẫn là náo nhiệt, tôi hy vọng mau chóng kết thúc, tôi và Lạc Lôi còn có thể ở riêng thêm mấy tiếng nữa. Quả nhiên, phỏng vấn kết thúc.
Lạc Lôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Bách Nguyên lại đứng lên, mang theo nụ cười hiếm thấy nói chúng tôi trời đã khuya, không bằng ngủ lại đây.
Đương nhiên chúng tôi không đồng ý, nhưng Lạc Lôi vẫn uyển chuyển từ chối.