text
stringlengths
1
55.3k
"Vậy uống chút trà đi, đừng lãng phí, đây đều là tôi gọi người đặc biệt từ Vân Nam mua về." Bách Nguyên thấy lưu không được cũng không nói nhiều, xoay người lại từ trong ấm rót trà cho chúng tôi. Tôi vốn không muốn uống, nhưng nhìn thấy Lạc Lôi dùng mắt ra hiệu, tôi đành phải uống hết, chẳng qua mùi nước trà hơi chát. Tôi thầm mắng, chẳng lẽ là ngâm trà lâu quá? Tạm biệt Bách Nguyên, tôi và Lạc Lôi liền đi về hướng cửa, chỉ là vừa đến cửa ngực một trận khó chịu, nhìn lại Lạc Lôi cũng bụm ngực, tay khác chống cánh cửa. Tiếp đó mắt tôi tối sầm, cái gì cũng không biết nữa. Mãi đến khi tôi tỉnh lại tôi cũng không biết tại sao lại té xỉu, là chén trà nọ sao? Nhưng tôi nhìn Bách Nguyên rót ra mà. Đau đầu dữ dội, mắt gắng gượng mở ra, phát hiện bốn phía rất tối miễn cưỡng có thể nhìn thấy Lạc Lôi ngay bên cạnh tôi, hơi nhúc nhích tí, cảm giác cơ thể rất vô lực, song tôi vẫn phát hiện, chân của tôi tựa hồ bị cái gì đó khóa lại.
"Đây là đâu."
Lạc Lôi đỡ đầu, xem ra cô ấy cũng đau đầu đây. Tôi vừa định nói không biết, bỗng dưng chợt sáng ngời, trong phòng thoáng cái sáng sủa hẳn, vừa tiếp xúc ánh sáng, tôi và Lạc Lôi đều có chút không quen, lấy tay che mắt.
"Đêm Giáng Sinh vui vẻ."
Tôi nghe thấy giọng của Bách Nguyên.
Lúc này đôi mắt của tôi đã thích nghi, trước mặt Bách Nguyên mặc một bộ áo khoác đỏ dày mép lông nhung trắng, trên đầu còn đội nón Noel, quần màu đỏ cùng giày lớn thằng hề thường mang, nếu lưng vác một cái bao bố, màu vàng, chất thô, nếu lại thêm một chòm râu nữa vậy hắn mười phần chính là ông già Noel rồi. "Đừng nói giỡn nữa, đây cũng không phải Halloween." Tôi rống to một câu.
Lạc Lôi vẫn rất suy yếu, nói không được, chỉ nghiêng người nằm một bên. Tôi nhìn thấy Bách Nguyên đặt ngón trỏ bên mép làm một động tác suỵt.
"Đừng la, nơi này không có bất kỳ ai khác đâu, tôi nói rồi, hôm nay là đêm Giáng Sinh, tôi chuẩn bị cho các người chút quà nhỏ." Nói rồi hắn vứt túi xuống, túi kia cư nhiên còn mấp máy. Thoáng cái bò sang hướng tôi và Lạc Lôi. Tôi lùi về sau chút, nhưng rất nhanh xiềng xích đã cố định tôi, Lạc Lôi cũng thế.
"Đừng sợ, cô ấy không cắn các người đâu. Hoặc nói cô ấy cắn người không được."
Bách Nguyên mỉm cười, mắt kính theo thớ thịt nhô lên trên khuôn mặt cười rộ lóe sáng dưới ngọn đèn.
Cắn người? Trong túi là động vật sao? Khi thứ trong túi mấp máy đến trước mặt tôi Bách Nguyên giẫm lên túi, sau đó ngồi bên cạnh nhìn chúng tôi, chân vẫn cứ giẫm lên túi nọ.
"Mày rất thích cô ta phải không?"
Bách Nguyên nhìn tôi chỉ chỉ Lạc Lôi. Lạc Lôi nghe xong cũng trợn tròn mắt nhìn tôi.
"Mặc kệ chuyện của tôi, anh rốt cuộc muốn gì?
Giam cầm trái phép là phạm pháp."
Tôi không trả lời hay giải thích, lời vừa ra khỏi miệng tôi lại nhìn về phía Lạc Lôi, cô ấy cúi thấp đầu, tôi không nhìn được biểu cảm của cô. Bách Nguyên phảng phất như rơi vào trầm tư, sau đó tốc độ nói rất chậm: "Tao vốn cũng có một bạn gái vô cùng tốt, cô ấy rất đẹp, thông minh, dịu dàng lương thiện, tao từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế giới.
Tao học cổ văn, mà cô ấy là học tiếng Anh, người bên ngoài đều trêu ghẹo gọi bọn tao là Trung Tây hợp bích."
Tôi vừa nghe Bách Nguyên nói vừa nhìn gian phòng này một chút. Tôi và Lạc Lôi bị nhốt phía dưới một bồn rửa tay, xích của chúng tôi cột vào một ống nước kiên cố. Ống nước rất chắc, tôi dùng sức giãy giãy, ngoại trừ khiến chân càng đau ra không có tác dụng gì.
Phòng vô cùng cũ nát, trên đầu một trản đèn điện hơn chục watt, bệ rửa tay tựa hồ cũng đã thật lâu không dùng, kết đầy cặn bẩn, ống nước cũng rỉ sét loang lỗ, đất lạnh lẽo, chính là cái loại gạch nền không hề có dấu vết sửa sang gì này. Đối diện chúng tôi, bên kia phòng còn đặt một bình thủy tinh lớn, chính là cái loại bình thường dùng để ngâm rượu thuốc, chẳng qua được tấm vải đen trùm lên, cũng không biết là thứ gì. Tôi nghĩ trong nhà Bách Nguyên khi nào thì có chỗ này, chẳng lẽ đây là bên trong căn phòng đỏ được khóa lại đã nhìn thấy lúc tiến vào kia?
"Cô ấy rất thích ngoại quốc, kể cả phong tục tập quán văn hóa mỹ thực, tôi thì trái ngược, hai người rất buồn cười như vậy cư nhiên lại yêu nhau, cư nhiên bàn chuyện kết hôn. Song mặc dù có mâu thuẫn, nhưng không ảnh hưởng đến cảm tình của tôi và cô ấy, ít nhất, tôi cho là vậy."
Bách nguyên nhìn đèn điện, tự thì thào nói một mình, phảng phất như trong phòng chỉ có mình hắn vậy.
"Việc đó có liên quan gì đến chúng tôi?" Lạc Lôi đột nhiên nhẹ giọng hỏi một câu. Bách Nguyên ngừng lại, nhìn Lạc Lôi trên mặt đất co như con mèo, bỗng dưng không đầu không đuôi hỏi: "Cô có từng thích đêm Giáng Sinh không?" "Không hẳn là thích cũng không hẳn là ghét." Lạc Lôi như trước run giọng trả lời.
"Cô ấy rất thích, cô ấy thậm chí nói ngày lễ tết âm lịch, đoan ngọ gì gì đó nên hủy bỏ, đó đều là những ngày lễ quá cổ lỗ sĩ, mỗi lần đến Giáng Sinh cô ấy đều rất vui vẻ, còn muốn tôi cùng cô ấy thức suốt đêm, tôi mặc dù không hài lòng, nhưng vẫn đồng ý với cô ấy, một năm rồi lại một năm, mãi đến Giáng Sinh năm ngoái, tôi như trước lòng tràn đầy vui mừng mặc thành ông già Noel, đúng, tựa như bây giờ, chờ cô ấy đến, trong túi của tôi còn chuẩn bị một món quà, muốn tặng cô ấy. Cô ấy rốt cuộc cũng tới, giật mình nhìn giống như tôi hóa trang thành thằng hề, không cười, mà là chán ghét quay đầu, trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc mở miệng nói chuyện. "Anh muốn em nói anh thế nào mới tốt đây? Bách Nguyên, chúng ta không phải con nít nữa, có lẽ trước kia anh như vậy sẽ làm em vui, nhưng còn bây giờ thì sao? Em không muốn cùng anh chung sống thắt lưng buộc bụng nữa, cuộc sống đã kém một bậc, anh có tài hoa, anh có bản lãnh, tại sao phải học như ẩn sĩ chôn vùi bản thân? Tin em đi, ra ngoài, anh có thể có thế giới rất tốt. Song em không hợp với anh, em tiếp tục thế này những thứ em học được căn bản không thể nào phát huy, chuyện sự nghiệp của phụ nữ rất ngắn ngủi, em hôm nay tới là để nói cho anh biết, em muốn đến Hoa Kỳ, khoảng mấy ngày nữa, cho nên, cho nên em tới đây để nói tạm biệt anh."
Nói xong, cô ấy cúi đầu, nhỏ giọng nức nở. Tôi khi ấy choáng váng, thật sự choáng váng, tôi thậm chí quỳ trên mặt đất cầu xin cô ấy, cầu xin cô ấy đừng rời bỏ tôi, tôi có thể vì cô ấy mà thay đổi bất cứ điều gì, nhưng cô ấy không đồng ý, vừa khóc vừa đi ra ngoài, mãi đến khi chúng tôi giằng co đến bên cạnh lu nước." Tiếng của Bách Nguyên hạ thấp đột ngột rồi kéo thật dài, phảng phất như gà trống sắp bị giết vậy, tâm tình hắn rất kích động, cổ rướn dài ra, mặt dưới ngọn đèn mờ nhạt một mảnh huyết hồng. "Tôi phẫn nộ rồi, tôi một bên mắng chửi cô ấy, một bên đẩy cô ấy. Cô ấy như con diều giấy bay ra ngoài, đầu đập trên lu nước, đúng, chính là chỗ mày đã đứng, mày hẳn cũng đã mò được vết nứt nơi đó rồi nhỉ." Tôi giật mình, hóa ra là vậy. "Song cô ấy chưa chết, tôi còn ở trong túi xách cô ấy tìm được thứ cực kỳ thú vị." Bách Nguyên đứng dậy. Đi tới trước mặt tôi. "Mày biết là gì không?
Là phiếu xét nghiệm, cô ấy cư nhiên mang thai."
Mặt của hắn co quắp, lập tức cười điên cuồng, "Mà tao, mà tao từ đầu tới cuối chưa từng chạm vào cô ấy!
Cô ấy cư nhiên mang thai!" "Tao rốt cuộc đã hiểu tại sao, cô ấy đã sớm tư thông cùng kẻ khác, con điếm này! Lúc cô ta đang hôn mê còn không ngừng hô con ơi con ơi.
Vì vậy tao nghĩ tới một phương pháp trả thù cực kỳ thỏa đáng. Tao không giết cô ta, nhưng dùng biện pháp so với giết cô ta còn tốt hơn." Bách Nguyên đắc ý nói. "Tao có một người bạn, chuyên phụ trách phá thai, tao lập tức tìm đến cậu ta, cũng nói cho anh bạn bác sĩ này biết bạn gái tao mang thai, hơn nữa bị ngã sấp ở nhà, cần cậu ấy đến một chuyến làm phẫu thuật, vì vậy, đứa bé này, hoặc nói nghiệt chủng này bị tao lấy ra. Về sau tao còn hậu tạ người bạn kia, cũng bảo cậu ta đừng kể cho bất kỳ ai.
Tiếp theo tao bỏ đứa trẻ chưa trưởng thành kia vào một cái bình thủy tinh lớn, đặt trong căn phòng này." Nói rồi chỉ chỉ cái bình kia, tôi nhìn nó, cảm thấy một trận buồn nôn.
"Về phần người đàn bà kia, tao nuôi cô ta trong lu nước, đúng rồi, chẳng phải mày đối với lu nước rất hiếu kỳ sao, tao sẽ thả cô ta ra cho mày xem." Nói rồi, Bách Nguyên thả miệng túi ra, sau đó ném túi vào góc, cũng đi tới trước bình thủy tinh kia, mở tấm vải đen. Đó quả nhiên là một phôi thai chưa trưởng thành, song đã có hình người sơ bộ, đầu phôi thai lớn dị thường, không biết là ánh sáng chiếu xạ lỗi giác hay xảy ra chuyện gì, ngâm trong chất lỏng màu vàng tứ chi trẻ sơ sinh qua thủy tinh bán trong suốt dường chưa tỏa sáng, nhưng con mắt còn chưa mở ra này lại quay ra ngoài, nắm tay nhỏ bé cũng siết gắt gao. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn biểu cảm hung ác, mang theo bất mãn và oán hận đối với nhân thế còn chưa được tiếp xúc, Bách Nguyên đi tới trước mặt Lạc Lôi nâng mặt của cô, Lạc Lôi sợ hãi sắc mặt tái nhợt, môi không ngừng run rẩy. "Cô thật xinh đẹp, cũng rất giống cô ấy, song quên nói cho cô biết, phòng này sở dĩ là màu đỏ, là tôi dùng máu của con đàn bà kia phong trụ, máu mẹ phong con, tôi quả thật đã tìm tòi rất nhiều sách đấy, nhưng qua lát nữa, đứa bé kia sẽ ra ngoài, bị người ta cưỡng chế từ cơ thể mẹ lấy ra nó rất không vui đó, nó sẽ tìm tới thân thể nữ giới thích hợp hơn." Nói xong, cười lớn đi ra ngoài. Tôi mắng to: "Mày là thằng điên!" Bách Nguyên cười nói: "Không phải mày yêu cô ta sao? Nhanh nghĩ biện pháp cứu cô ta đi, nếu không chờ đứa bé kia bò vào người phóng viên Nhạc sẽ chậm mất đó." Nói rồi ném chìa khóa xuống đất, đi ra ngoài. Phòng chỉ còn lại hai người tôi và Lạc Lôi, Lạc Lôi không biết làm sao nhìn tôi, mắt to tràn đầy nước mắt, tôi liều mạng di chuyển về hướng chìa khóa ném xuống, nhưng chỗ Bách Nguyên nhìn như tùy ý ném đó cho dù tôi siết đau chân cũng không với tới, chung quy kém một chút, tôi không thể bỏ cuộc, dù cho giống lần trước với cô dâu một mắt, dù muốn mắt tôi, tôi cũng phải cứu được Lạc Lôi. Nhưng khi tôi đang nghĩ biện pháp làm thế nào đến gần chìa khóa, miệng túi kia mở ra. Trong túi vươn một bàn tay, đó tạm xem như là tay đi, hoặc nói là móng vuốt thì thích hợp hơn, vì cánh tay nọ quả thực như một khúc củi còn chưa đốt sạch vậy, vừa đen vừa gầy, bàn tay đoạn cuối nối liền khúc củi đồng dạng như vuốt gà vậy, tôi nhìn thấy móng của ngón tay nọ cơ hồ đã cọ nát, bùn và máu trộn cùng một chỗ, thành cùm máu màu đen. Thứ trong túi dựa vào cái tay kia bò về hướng chỗ tôi. Ngay sau đó túi lại duỗi một cánh tay khác, song phía trên vết thương chằng chịt, có vết thương do dao, cũng có bỏng của đầu lọc thuốc.
Nếu bạn nhìn thấy một túi vải bố màu vàng dựa vào hai tay bò trong ngọn đèn ảm đạm chậm rãi hướng về phía bạn cũng coi như có thể tiếp nhận đi, vậy chuyện kế tiếp chỉ sợ cả Lạc Lôi cả đời cũng không thể quên. Cơ hồ là cùng lúc, đứa trẻ kia xuất hiện trước Lạc Lôi, tôi vốn đang chú ý cái túi kia, theo tiếng thét của Lạc Lôi nhìn qua, quả nhiên, hài nhi chưa trưởng thành đầy đủ kia dựa vào tứ chi chậm rãi hướng Lạc Lôi bò đến, mà thi thể đứa trẻ trong bình thủy tinh vẫn còn đó. Là anh linh sao? Tôi nhớ kỹ nghe Kỷ Nhan từng nói, loại trẻ sơ sinh không cách nào được sinh ra ở nhân gian này thường mang theo phẫn hận rất mạnh, hơn nữa chúng không có suy nghĩ, chỉ đơn thuần muốn về trong tử cung ấm áp mà chúng thích, đây cũng không phải là điều tôi và Lạc Lôi mong được nhìn thấy.
Nhưng vấn đề phiền toái cũng đang tiến đến chỗ tôi. Túi đã bò đến trước mặt tôi, một bên bò, tôi còn có thể nghe thấy thanh âm hu hu bên trong, giống như thanh âm của con thú con bị nhốt phát ra vậy, tôi muốn đá văng cái túi, nhưng cả người tôi lại vô lực, xem ra dược tính còn chưa tan. Đôi tay kia đã mò lấy tôi, tiếp đó theo chân tôi bò sang. Lạc Lôi bên cạnh đã không kêu được nữa, chỉ cố hết sức rút vào trong góc, một bên nức nở một bên nhìn tôi, cô ấy nói không nên lời, nhưng ánh mắt này rõ ràng là đang cầu cứu tôi. Anh linh đã chỉ còn cách Lạc Lôi vài thước, nó vẫn không ngừng bò về phía trước, một bên loạng choạng thân thể duỗi tay về phía trước bắt lấy, một bên lấy cái đầu thật lớn dò xét phía trước.
"Đừng sợ, tớ sẽ cứu cậu." Tôi mặc dù đang an ủi Lạc Lôi, nhưng túi đã bò đến ngực tôi, mà tôi rốt cuộc đã gặp được người trong túi, không, hoặc nói là thứ thì đúng hơn.
Cô ta hẳn là cô gái mà Bách Nguyên đã kể nhỉ, hiện giờ nhìn lại nào còn bộ dáng của nữ giới? Mặt của cô ấy từ trong túi thong thả ló ra, đối diện tôi, lúc này tôi đã nói không nên lời nữa.
Không biết mọi người từng nghe tới người Trệ (zhi) chưa? Hán Cao Tổ Lưu Bang (tôi quen gọi hắn là Lưu Manh) sau khi qua đời, Lữ hậu giết chết đứa con trai khi còn sống Lưu Bang thích nhất là Triệu Vương Như Ý, tiếp đó đem mẹ của Như Ý, cũng chính là Thích phu nhân sủng phi của Lưu Bang đâm mù, cắt mũi, lỗ tai làm điếc, môi dùng chỉ khâu lại, chặt cả tay lẫn chân.
Đây là người Trệ.
Trước mắt cô ta mặc dù tay vẫn còn, nhưng Bách Nguyên tàn nhẫn không thua gì Lữ hậu. Mặt của cô ta bị mái tóc rối bù che một phần, nhưng dựa vào ánh đèn tôi vẫn có thể phân rõ được, mắt và môi cô bé này đều bị chỉ gai khâu lại, mặt gầy xương gò má cao ngất càng thêm nổi bật những vết dao trên mặt, lỗ tai cũng đã bị cắt đi, hơn nữa tôi còn nhìn thấy, hai chân cô ta mặc dù còn đó, nhưng bộ dáng không bình thường này nói cho tôi biết, nó đã bị người cố ý đánh gãy xương, khung xương đã hoàn toàn biến dạng. Cô ta bất lực lấy tay lay tôi, miệng phát ra thanh âm hu hu, siết chặt lấy quần áo tôi.
"Nếu cô nghe được, bên trái cô có chìa khóa, xin cô mau nhanh đưa cho tôi, tôi phải cứu bạn mình." Tôi lớn tiếng thét lên với cô ta, cô gái này tựa hồ nghe được, gật đầu, bò qua bên phải.
Anh linh nhanh tay mò tới chân Lạc Lôi. Dưới sự chỉ huy của tôi, cô ta rất nhanh mò được chìa khóa, tôi bảo cô ấy đưa qua, nhanh chóng mở khóa xích chân trên người, cũng nhào về phía Lạc Lôi. Tôi muốn dùng tay đuổi anh linh đi, nhưng nó phảng phất như không nhìn thấy tôi vậy, chấp nhất bò về hướng Lạc Lôi, mà tay tôi cũng căn bản không bắt được nó. Anh linh đã bò lên người Lạc Lôi.
Tôi tuyệt vọng.
Thình lình anh linh ngừng lại, đầu lúc lắc hai bên, tựa hồ đang tìm gì đó. Lúc này tôi nhìn thấy cô gái trong bao bố kia dùng chìa khóa cạy chỉ khâu trên miệng mình ra, miệng đầy máu tươi. "Mẹ đây, mẹ ở đây."
Thanh âm kia giống như dao nhíp khắc trên đá tảng the thé mà tê tâm liệt phế. Cô mở đôi tay kia ra, mò tìm khắp nơi trên mặt đất, trong miệng hô câu kia. Anh linh như trước nhắm mắt lại, đầu của nó lưỡng lự giữa Lạc Lôi và người đàn bà kia, cuối cùng, nó lựa chọn người phụ nữ trong bao bố kia, cũng bò qua đó. Tôi ôm Lạc Lôi vào lòng, toàn thân cô ấy đều đang run rẩy, giống như rây sàng gạo vậy, tay cũng lạnh như băng. Anh linh bò vào lòng người phụ nữ kia, sau đó biến mất. Tôi quay đầu lại nhìn bình thủy tinh một chút, quả nhiên, vẻ mặt đứa trẻ bên trong đã trở nên nhu hòa, nét hung ác lúc trước đã không thấy nữa, bàn tay nhỏ nắm chặt cũng thả lỏng ra. Mà cô gái kia thì quỳ rạp trên mặt đất khóc, nhưng đôi mắt đã bị khâu lại kia của cô rất khó chảy ra nước mắt, máu theo mép khe hở chảy ra.
Hết thảy đều đã kết thúc. Bách Nguyên đi đến.
Mang theo ánh mắt vô cùng khinh thường nhìn cô gái trên mặt đất.
"Thế này đã vui vẻ chưa? Mẹ con đoàn tụ rồi?
Đúng rồi, cô còn chưa nói cho tôi biết tình nhân của cô là ai đấy, đều tại tôi quá sốt ruột khâu mất miệng cô."
Bách Nguyên ngồi xổm xuống, túm tóc cô gái lên, nhìn cô.
Tôi muốn tiến lên đánh hắn, nhưng sức lực vẫn chưa khôi phục, hơn nữa tôi nhìn trong tay Bách Nguyên còn có một con dao. Chuyện kế tiếp khiến tôi khó mà tin được, cô gái kia đột nhiên giật giật khóe miệng, sau đó dùng tốc độ không tưởng nhào về phía Bách Nguyên, dùng miệng cắn cổ họng hắn, trong phòng Bách Nguyên thống khổ kêu to, nằm trên mặt đất giãy giụa, trong căn phòng nhỏ, Bách Nguyên phảng phất như đang chiến đấu cùng một con thú vậy, hắn dùng tay liều mạng kéo tóc cô gái muốn giựt cô ta ra, nhưng cô gái như con sói đói khát cắn chặt con mồi vậy, căn bản sẽ không nhả ra, hắn dùng dao trong tay hung hăng đâm vào người cô gái, máu phun như suối, nhưng không tác dụng gì. Tôi che mắt Lạc Lôi, bởi vì dù là tôi nhìn cũng không khỏi sợ hãi.
Bách Nguyên quay cuồng trên mặt đất, kêu gào, thanh âm càng ngày càng thấp, động tác cũng càng ngày càng trì trệ, trên mặt đất đã có một vũng máu lớn, có của cô gái, cũng có của Bách Nguyên. Qua hồi lâu, hắn đã bất động, cô gái trên người kia cũng không nhúc nhích nữa. Tôi qua đó, Bách Nguyên đã tắt thở, nhưng cô gái này còn có chút hơi thở. Tôi ôm cô ấy sang, thanh âm của cô ấy rất mỏng manh, nhưng tôi vẫn nghe được. "Tôi rất thương anh ấy."
Nói rồi, vịn lấy thân thể Bách Nguyên, đem đôi môi bị máu nhuộm đỏ tươi kề bên mép Bách Nguyên, rồi chết đi. Tôi lắc đầu, từ trên người Bách Nguyên lục ra chìa khóa, mở xiềng xích cho Lạc Lôi.
Tôi tìm được điện thoại di động của mình, đã gần 12h, đêm Giáng Sinh này sẽ làm tôi nhớ kỹ thật lâu.
Ngồi bên trong phòng khách, nhìn cảnh sát bận rộn ra ra vào vào, tôi lại nhìn cái ấm kia, hóa ra đó là một ấm song tử, bên trong ấm chia hai phần, hơn nữa vô cùng chặt chẽ, chỉ cần di chuyển hạt châu dưới đỉnh ấm, rót ra chính là nước trà bên kia. Trên ấm viết nhóm chữ. "Lưỡng tình nếu là dài lâu, há lại không sớm sớm chiều chiều."
Tôi buông ấm. Nhìn Lạc Lôi một chút, cô ấy cười với tôi. "Còn định tối nay cùng cậu đi chơi một chút, xem ra đêm Giáng Sinh đã qua rồi." "Ừ, nhưng mà còn có năm mới mà, dù sao ngày lễ còn nhiều."
Lạc Lôi trừng mắt. Một tuần sau, Lạc Lôi từ trong khiếp
thấy lo lắng. Họ có thể mân mê một bên tai để trấn an hoặc cố gắng nở một nụ cười giả tạo để củng cố sự tự tin. Manh mối 42 – Ôi, thật khôn ngoan!
Môn Judo cổ điển có một triết lý căn bản: không dùng cương chế cương; thay vào đó sử dụng chính sức mạnh của đối thủ để phản công đối thủ. Những người áp dụng manh mối này không bao giờ tự vệ hoặc tranh cãi, đơn giản là họ dùng lời nói của chính bạn để bảo vệ luận điểm của mình.
Xin kể một câu chuyện về người lính gác đứng canh một khu vực cấm.
Nhiệm vụ của người đó là kiểm tra căn cước của những người ra vào. Khi một người đàn ông tìm cách tiếp cận anh ta, anh ta nói: “Tôi không chắc ngài có giấy phép hay không.” Người đàn ông đáp: “Tôi không lấy thế làm ngạc nhiên, chỉ có vài người biết mức độ bảo mật của tôi. Công việc của tôi ở đây không thể để cho mọi người biết được.” Bạn có nhận thấy rằng người đàn ông đã nhanh chóng hạ gục anh chàng lính gác bằng lời lẽ như thế nào không? Nếu lớn tiếng tranh cãi và khăng khăng rằng mình có giấy phép, rằng người lính gác là một kẻ ngu ngốc khi không biết điều đó, ông ta sẽ vấp phải một bức tường phản kháng. Thay vào đó, ông ta đồng tình với người lính và giải thích rằng việc người lính nghĩ ông ta không có giấy phép là một lý do rất hợp lý chứng tỏ vì sao ông ta lại có giấy phép.
Một công ty bánh bò vượt qua vấn đề tiếp thị bằng cách sử dụng cách thức này. Công ty bán bánh bò nguội nhưng lại muốn quảng bá hình ảnh sản phẩm mới, một đặc điểm mà với hầu hết chúng ta, là sự đối nghịch với nguội.
Giải pháp của họ ư?
Câu khẩu hiệu “Ngon nhất vì nguội.” Hãy xem hiệu quả khi ai đó cố gắng sử dụng một sự thật hiển nhiên để hỗ trợ cho một lời khẳng định có vấn đề. Manh mối 43 – Giả thiết đạo đức Manh mối này khôn ngoan và có sức lan tỏa đến mức một khi bạn đã nghe nói về nó, có thể bạn sẽ nhận ra rằng nó đã được áp dụng với mình nhiều lần. Nguồn gốc của manh mối này xuất phát từ bản chất nhân văn. Tất cả chúng ta đều có nhu cầu cố hữu về thứ bậc, về tính liên tục và nhất quán.
Những kẻ dối trá thể hiện các đặc điểm với một xu hướng đạo đức cụ thể sao cho hành động nào của người đó cũng sẽ được nhìn nhận theo hướng đó. Ví dụ sau đây sẽ làm sáng tỏ điều này.
Xin kể câu chuyện về Joe, nhân viên tài chính của một tập đoàn lớn, chẳng hạn anh ta ngờ rằng bạn có thể biết được ý đồ tham ô của anh ta. Joe cũng biết rằng bạn không có bằng chứng cụ thể, nhưng anh ta muốn loại trừ bạn.
Anh ta có thể làm gì đây? Khi có mặt bạn, anh ta có thể công khai phạt một nhân viên khác vì đã “mượn tạm” một số
ữ ng ng ườ i kia đ ể râu, qu ả th ậ t ông d ự th ẩ m cho r ằ ng râu gi ả , nh ư ng dù sao cũ ng không ph ả i - Tôi c ả m th ấ y bà Renauld đ ã có quy ế t đ ị nh rõ ràng - Tôi tin r ằ ng ch ẳ ng có tên nào trong b ọ n chúng gi ố ng ng ườ i này. - Xin cám ơ n bà. Xin h ế t. Bà Renauld ng ẩ ng cao đ ầ u b ướ c ra kh ỏ i nhà kho, m ặ t tr ờ i l ấ p lánh trên nh ữ ng s ợ i tóc b ạ c c ủ a bà. Jack Renauld cũ ng không th ể nh ậ n ra xác ch ế t và trong lúc h ỏ i cung thái đ ộ hoàn toàn t ự nhiên.
Giraud g ầ m g ừ khe kh ẽ .
Khó có th ể nói là ông ta hài lòng hay bu ồ n bã. Ông ta quay v ề phía Marchaud.
- Bà kia cũ ng ở đ ây ch ứ ? - Có, th ư a ông. - Th ế thì d ẫ n bà ấ y vào đ ây . Bà kia là bà Daubreuil. Bà ta t ứ c gi ậ n và rõ ràng đ ã ch ứ ng t ỏ s ự b ự c t ứ c c ủ a mình.
- Tôi ph ả n đ ố i, th ư a ông. Đ ó là c ưỡ ng b ứ c. Tôi có quan h ệ gì đ ế n t ấ t c ả nh ữ ng vi ệ c này? - Th ư a bà - Giarud nói khô khan - tôi đ i ề u tra không ph ả i m ộ t, mà là hai v ụ gi ế t ng ườ i. Theo nh ư tôi đ ượ c bi ế t, bà có th ể th ự c hi ệ n c ả hai v ụ gi ế t ng ườ i đ ó . - Sao ông l ạ i dám th ế ? - bà ta kêu to - Sao ông l ạ i dám xác ph ạ m tôi? Đ ó là m ộ t vi ệ c đ ê ti ệ n. - Đ ê ti ệ n à? Th ế bà nói gì v ề cái này? - Giraud g ỡ s ợ i tóc t ừ con dao ra và chìa cho bà ta xem - Bà có nhìn th ấ y cái này không h ả ? - ông ta ti ế n g ầ n đ ế n bà ta - Cho phép tôi xem s ợ i tóc này có gi ố ng tóc c ủ a bà không? Sau khi thét lên, bà Daubreuil lùi l ạ i, môi bà tái nh ợ t: - Đ ây không ph ả i là tóc tôi, tôi xin th ề . Tôi không bi ế t gì v ề v ụ án này, đ úng h ơ n là v ề c ả hai v ụ án. B ấ t kỳ k ẻ nào vu kh ố ng cho tôi đ ề u nói láo. Ôi tr ờ i ơ i , tôi bi ế t làm gì đ ây ? - Xin bà bình tâm - Giraud l ạ nh lùng ng ắ t l ờ i bà ta - Không ai bu ộ c t ộ i bà đ i ề u gì lúc này c ả . Nh ư ng hành đ ộ ng t ố t nh ấ t là bà c ố g ắ ng tr ả l ờ i đ úng nh ữ ng câu h ỏ i c ủ a tôi. - Câu h ỏ i gì tùy ngài. - M ờ i bà xem ng ườ i ch ế t. Bà trông th ấ y ng ườ i này bao gi ờ ch ư a? Trên m ặ t bà Daubreuil l ạ i xu ấ t hi ệ n màu h ồ ng nh ạ t. Ti ế n g ầ n h ơ n, bà Daubreuil tò mò nhìn xác ch ế t. Sau đ ó l ắ c đ ầ u. - Tôi không bi ế t ng ườ i này. Không th ể nghi ng ờ lòng chân th ậ t c ủ a bà Daubreuil, bà ta nói r ấ t t ự nhiên. Giraud g ậ t đ ầ u cho bà ta lui. - Ông th ả bà ta à? - tôi h ỏ i kh ẽ - Vi ệ c này có h ợ p lý không? Có l ẽ s ợ i tóc đ en này là c ủ a bà ta. - Đ ừ ng có múa rìu qua m ắ t th ợ - Giraud s ẵ ng gi ọ ng - Bà ta b ị qu ả n thúc. Hi ệ n nay tôi ch ư a mu ố n b ắ t giam bà ta. Sau đ ó Giraud cau mày chă m chú nhìn xác ch ế t. - Theo anh, ng ườ i ch ế t có gi ố ng ng ườ i Tây Ban Nha không? - B ỗ ng nhiên ông ta h ỏ i. Tôi chă m chú nhìn t ử thi: - Không, tôi c ả m th ấ y rõ ràng ng ườ i này là ng ườ i Pháp. Giraud nói nghiêm trang: - Tôi cũ ng nghĩ nh ư v ậ y. Ông ta đ ứ ng im m ộ t lát, sau đó l ấ y tay g ạ t m ạ nh tôi sang m ộ t bên và l ạ i bò l ồ m c ồ m nghiên c ứ u đ ấ t trong nhà kho. Giraud th ậ t là vĩ đ ạ i!
Không ai có th ể qua m ắ t ông ta đ ượ c. Ông ta nghiên c ứ u đ ấ t t ừ ng tí m ộ t, l ậ t các ch ậ u hoa, l ụ c l ọ i trong các b ị cũ. Ông ta chú ý đ ế n cái túi ở g ầ n c ử a, trong đ ó ch ỉ có chi ế c áo vét và cái qu ầ n nhàu nát. Giraud v ứ t các th ứ vào m ộ t xó, làu nhàu ch ử i. Hai đ ố ng gă ng cũ làm ông ta nghi ng ờ , nh ư ng r ố t c ụ c ông ta l ắ c đ ầ u và đ ặ t chúng sang bên. Sau đ ó ông ta quay l ạ i nh ữ ng cái ch ậ u, l ậ t đ i l ậ t l ạ i t ừ ng cái m ộ t cách khéo léo. Sau khi l ụ c lung tung m ọ i th ứ , ông ta đ ứ ng d ậ y và đă m chiêu l ắ c đ ầ u. Có l ẽ ông ta b ị r ố i trí, đ ang không tìm ra l ố i thoát. Trong lúc đ ó ti ế ng ồ n t ừ ngoài d ộ i vào và m ộ t phút sau ng ườ i b ạ n cũ c ủ a chúng tôi - ông d ự th ẩ m - xu ấ t hi ệ n ngoài c ử a cùng ng ườ i giúp vi ệ c và ông c ả nh sát tr ưở ng Bex.
Bác sĩ vào sau cùng. - Ngài Giraud, th ế này thì t ệ th ậ t! - d ự th ẩ m viên Hautet kêu to - L ạ i m ộ t v ụ án n ữ a!
Rõ ràng là chúng ta đ ã không k ị p tìm ra nh ữ ng nguyên nhân sâu xa c ủ a v ụ này. Có l ẽ ở đ ây còn có m ộ t bí m ậ t nào đ ó th ậ t đáng s ợ . L ầ n này ai là n ạ n nhân? - Không ai có th ể nói đ i ề u đ ó , ông ạ . Không ai nh ậ n ra ng ườ i này. - T ử thi đ âu ? - Bác sĩ h ỏ i. Giraud lùi ra
hồi lốp xe.
Nguyên lý 4 Bước trên ranh giới mơ hồ Hãy nói về những điều tiêu cực một cách mơ hồ, còn những điều đúng đắn và tích cực thì phải thật chính xác và cụ thể.
Điều đó có thực sự đúng không?
Một nghiên cứu được thực hiện vào năm 2007 đã thảo luận về ảnh hưởng của một cuốn sách nhỏ được xuất bản bởi Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ với mục đích chống lại những câu chuyện hoang đường về vắc xin phòng cúm: Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ gần đây đã xuất bản một ấn phẩm để chống lại những câu chuyện hoang đường về vắc xin phòng cúm. Trong ấn phẩm là những kiến thức cơ bản được phân thành hai mục “đúng” hoặc “sai”. Trong mục sai có những câu kiểu như: “Tác dụng phụ còn tồi tệ hơn cả việc bị cúm” hay: “Chỉ có người già mới cần vắc xin phòng cúm.” Tuy nhiên, khi chuyên gia tâm lý xã hội Norbert Schwarz của Đại học Michigan đề nghị các tình nguyện viên đọc ấn phẩm này, ông phát hiện ra rằng trong vòng 30 phút, những
làm giảm chức năng tim, tăng nguy cơ bị huyết khối, từ đó làm cho bệnh tim trở nên nghiêm trọng hơn. Nghiên cứu được thực hiện đối với 20 người đàn ông tình nguyện ở độ tuổi 60 và từng bị đau tim trước đó ít nhất là 6 tháng. Tất cả những người này đã được điều trị thành công và trong tình trạng sức khỏe ổn định khi tham gia vào nghiên cứu này.
Những người tình nguyện được hít thở không khí bong lành hoặc bị phơi nhiễm khói diesel loãng trong khi vận động cơ thể bằng cách đạp xe dạp tại chỗ mỗi lần 15 phút. Theo kết quả giám sát điện tim, khi những người này vận động trong môi trường bị ô nhiễm bởi khói diesel thì tim của họ bị căng thẳng gấp 3 lần so với khi tập thể dục trong bầu không khí trong lành. Đồng thời, sau khi bị phơi nhiễm với khói diesel, khả năng của cơ thể trong việc sản xuất protein t-PA (protein có khả năng ngăn chặn sự hình thành huyết khối) cũng bị giảm đi khoảng 1/3. Những người tham gia nghiên cứu này đã trải qua việc phơi nhiễm chất độc hại trong không khí ở mức 300 microgram/m^ - mức độ thường có ở những nơi đông đúc xe cộ, các xí nghiệp sản xuất, nhà máy lọc dầu và những khu đô thị lớn nhất trên thế giới. Theo các chuyên gia, nồng độ của một số chất ô nhiễm trong khói diesel hiện đã quá cao so với giới hạn cho phép của Tổ chức Y tế Thế giới.
54 Nhóm nghiên cứu nhận định:
rằng bà chắc chắn về điều đó hơn bất cứ lúc nào khác từ khi ông ta bỏ bà. “Khi đã yêu một người thì rất khó để vứt bỏ tình cảm ấy, nhưng khi ông ta phản bội tôi, một phần trong tôi đã chết. Tình yêu tôi dành cho ông ta cũng phần nào khô héo dần khi không còn được vun đắp, tưới tắm.” Bà ngẩng lên nhìn ông với vẻ thiểu não. “Tôi nói năng linh tinh quá.
Có lẽ là do uống quá nhiều rượu vang.” “Bà đâu đã uống nhiều đến mức ấy.” Ông rót thêm rượu cho bà và bà chợt nghĩ rằng có lẽ ông đang cố làm bà say để ông có thể giở trò với bà. Rồi bà nhận ra đó cũng là ý đồ của bà. Bà uống một ngụm nhỏ.
“Tôi sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì tồi tệ xảy ra với bà, Joanna.
Tôi hứa đấy,” ông nói.
Mặc dù câu nói này thật sự cảm động, Jo không đón nhận nó với niềm vui thuần khiết. Bà vừa mới bắt đầu mong đợi được người đàn ông vô cùng quyến rũ này cám dỗ, thế mà ông ấy lại trở nên quá cao thượng với bà.
Thật là bực mình.
Ông có lẽ đã quyến rũ hàng trăm phụ nữ, tại sao bây giờ ông lại quyết định dừng tay? Tuy nhiên, nếu may mắn, ông sẽ không coi việc đưa bà lên giường là một ý kiến tồi. Thức ăn được mang đến đúng lúc để ngăn bà khỏi phải nói một điều gì đó có ý nghĩa để đáp trả. “Chúa ơi, chỗ thức ăn này đủ để nuôi cả một đội quân!” Jo nói. “Gần đủ để cung cấp cho một con thuyền đầy những thuyền viên đói ngấu,” Marcus đồng ý. Jo cười.
Bà thích ở bên ông.
Thi thoảng ông có thể nói những điều khiến bà lúng túng, nhưng ông không nhai đi nhai lại chúng, hay khăng khăng đòi một câu trả lời. Lần đầu tiên trong một thời gian rất dài, bà đang thích thú sự bầu bạn của một người đàn ông mà bà cảm thấy thực sự muốn ở cùng - ít nhất trong buổi tối hôm nay.
Khi cuối cùng những cái đĩa của họ đã được dọn đi, Marcus nghiên cứu thực đơn món tráng miệng. “Bà có muốn ăn món tráng miệng không?” Jo thở dài. “Cũng hơi hơi muốn. Dù tôi đang quá no đến mức không thể nhúc nhích được.” “Vậy thì chúng ta sẽ ăn chung. Chúng ta ăn slag nhé?” “Được.” Jo cười. “Và rồi chúng ta sẽ uống brandy.
Mấy khi người ta không phải làm gì nhiều vào buổi sáng cơ chứ?” “Vậy là họ sẽ không đưa thuyền vào vũng cạn ngay từ lúc sáng sớm à?” “Tôi không nghĩ họ định đưa nó vào vũng cạn trước mười giờ, như vậy sẽ không quá tệ. Vũng cạn này rất thoải mái trong chuyện để cho các gia đình ở lại trên thuyền trong thời gian họ làm việc với nó, nhưng tốt hơn chúng ta nên ra ngoài trong khi họ thực sự làm việc.” “Có nghĩa là chúng ta phải lang thang trên đường cho đến tối?” “Không. Chúng ta sẽ thuê một chiếc xe và đi vòng quanh Hà Lan, đến Amsterdam, Delft, tất cả các địa điểm du lịch, và cả những địa điểm không dành cho khách du lịch nữa.” “Chúng ta có thể tìm một cái chợ trời chứ?” “Dĩ nhiên. Bà có thể mang về những món đồ sứ thích hợp, sửa chúng và bán chúng với một cái giá cao hơn gấp bội.” “Và kiếm bộn tiền! Một người phụ nữ còn mong gì hơn nữa chứ?” “Tôi có thể nghĩ tới vài thứ mà một người phụ nữ có thể muốn.” Bà nháy mắt với ông. “Tôi nghĩ bây giờ chỉ cần kem rưới sô-cô-la là đủ rồi.” Bà đang vui vẻ tán tỉnh ông một cách công khai. Sô-cô-la được đựng trong một cái bình riêng, kem tươi cũng vậy.
Ngay cả khi không mang trong mình những ý nghĩa ám chỉ mà Jo gán cho nó, nó cũng có vẻ là một món tuyệt hảo.
Marcus cầm thìa lên và múc một hỗn hợp kem lạnh, sô-cô-la và kem tươi trước khi đưa nó vào miệng Jo.
“Há to nào.” Bà bật cười khi bà làm theo lời ông. “Ngon tuyệt,” bà nói.
“Nhưng không khoái hơn tình dục?” “Còn tùy cuộc làm tình có hấp dẫn không.” Bà suồng sã nói, nhưng bà nhớ rằng có những lúc - khá thường xuyên - đầu óc bà bị xâm chiếm bởi những danh sách mua đồ và những việc phải làm trong vườn khi Philip làm tình với bà.
Marcus ăn một thìa.
“Oa.
Nó đã đặt ra một tiêu chuẩn khá cao.” Jo uống ngụm brandy đã xuất hiện ở khuỷu tay bà từ lúc nào.
“Tôi không hay so sánh đâu.
Đừng lo.” Rồi bà nhận ra, vào một lúc nào đó trong buổi tối hôm nay, bà đã quyết định rằng nếu cơ hội xuất hiện, nếu ông muốn, bà sẽ gạt sang một bên tất cả những năm tháng tự huấn luyện mình trở nên lý trí và suy nghĩ cho tương lai, và làm tình với ông, dù hậu quả có ra sao.
Nó đến như một cú sốc lớn. Cú sốc của bà hẳn đã được thể hiện rõ vì ông cười to. “Đừng lo, tôi sẽ không ràng buộc bà với bất cứ điều gì, có lẽ trừ bộ ngực đàn ông của tôi.” Lúc này Jo bật cười khúc khích và chấp nhận một thìa kem khác.