text stringlengths 1 55.3k |
|---|
"Nhưng quả thực, nhà tớ ai cũng lạ. Người nào cũng có cái gì đó hơi là lạ." |
"Có vẻ thế thật," tôi nói. "Dù sao, thật tuyệt vời khi thấy có hai người yêu nhau, phải không cậu? Tớ muốn nói là một người đàn ông yêu vợ mình đến mức có thể bảo lũ con gái đáng nhẽ chúng phải chết thay cho mẹ." "Có thể tuyệt vời thật, nếu như cậu nhìn nhận theo kiểu ấy." |
"Và thế là ông ấy bỏ mặc hai đứa chúng tớ và trốn sang Uruguay." |
Tôi lau thêm một cái đĩa mà không nói năng gì. |
Sau cái cuối cùng, Midori xếp tất cả lại vào chạn. |
"Thế cậu có tin tức gì của bố không?" tôi hỏi. "Một cái bưu thiếp. Hồi tháng Ba. |
Nhưng ông ấy viết gì chứ? "Ở đây nóng lắm" hoặc "Hoa quả không ngon như bố tưởng". Những chuyện như thế. Tớ muốn nói là, xin ông tạnh đi cho được việc! |
Một bức ảnh ngu xuẩn chụp một con lừa! Ông ấy điên hẳn rồi! |
Thậm chí ông ấy cũng chẳng báo tin đã gặp được lão kia chưa - cái ông chiến hữu hoặc gì gì ấy. |
Ông ấy cũng có thêm ở dòng cuối rằng khi nào ổn định ông ấy sẽ đón tớ với chị tớ sang, nhưng sau đấy thì bặt vô âm tín. Và ông ấy không bao giờ trả lời thư của bọn tớ.." "Cậu sẽ làm gì nếu bố cậu bảo "Đến Uruguay với bố"?" |
"Tớ sẽ đi và ngó nghiêng một tí. Biết đâu lại vui. |
Chị tớ thì lại bảo không đời nào. Chị tớ không chịu được những nơi bẩn thỉu." "Uruguay bẩn lắm à?" "Ai biết đâu được! |
Chị ấy nghĩ thế. |
Kiểu như đường xá thì đầy phân lừa và ruồi nhặng, rồi chuồng xí thì hỏng, và cho nào cũng lổm ngổm những thằn lằn với bọ cạp. |
Có lẽ chị ấy xem thấy trên phim. Chị ấy không thể chịu được ruồi nhặng. |
Chị ấy chỉ thích phóng ôtô xịn qua những nơi có phong cảnh đẹp." |
"Lại thế nữa kia à?" "Nói thật chứ, Uruguay thì đã sao? |
Tớ sẽ đi." "Vậy ai sẽ trông cửa hàng?" "Chị tớ. |
Nhưng chị ấy ghét việc này lắm. |
Chúng tớ có một ông bác ở gần đây vẫn đến giúp và đi giao hàng. |
Tớ thì cứ rảnh là phụ một tay. Hiệu sách thì việc cũng không đến nỗi khổ sai lắm, nên bọn tớ có thể làm được. Còn nếu quá sức thì bọn tớ sẽ bán nó đi." |
"Cậu có thích bố cậu không?" |
Midori lắc đầu. "Không thích lắm." "Vậy sao cậu lại có thể theo ông ấy sang Uruguay?" "Tớ tin ông ấy." "Tin ông ấy?" "Ừ, tớ không ưa ông ấy lắm, nhưng tớ tin ở bố tớ. |
Làm sao có thể không tin một người dám bỏ hết nhà cửa, con cái, công việc để chạy sang tận Uruguay chỉ vì choáng váng trước cái |
nếu huyết hư thì thêm đương quy, quế viên nhục, mỗi loại 15g; nếu dương hư thì thêm phụ tử 9g, nhục quế 6g; nếu khí trệ thì thêm huyền hổ 12g, xuyên luyện tử 15g. |
Công hiệu: ích thận kiện tì, ích khí thăng dương. Chủ trị: Sa dạ dày, sa tử cung, sa hậu môn. đi tả lâu ngày. 4.12. Kỳ thuật thăng vị thang Thành phần: Thái tử sâm 10 - 30g hoàng kỳ lOg - 30g, sa nhân lOg, bạch truật lOg, trần bì 10 -15g, thăng ma 6g, sài hồ lOg, chỉ xác 15g, đại hoàng 9g (cho vào sau), chế mã tiền tử ... |
Cách dùng: sắc thuốc uống, mỗi ngày dùng một thang. |
Gia giảm: Tiêu hóa không tốt, miệng nhạt không có vị thì cho thêm hoắc hương, tiêu sa nhân; miệng đắng, chuà thì cho thêm hoàng liên, ngô thù du; đi phân lỏng cho thêm vân linh, dĩ nhân tươi, táo bón thì cho thêm thạch thược, úc lý nhân. HÀ LINH 146 Công hiệu: Thăng thanh dương, thông vị trọc. |
Chủ trị: Sa dạ dày; bệnh thường thấy là khoang dạ dày đau, trướng kèm theo tiêu hóa kém, hay nấc, gầy, cơ thế uể oải, miệng nhạt vô vị hoặc miệng đắng chua, đi đại tiện phân lỏng hoặc táo bón, lưỡi nhạt béo bên cạnh có vết răng, rêu lưỡi trắng mỏng hoặc vàng mỏng, mạch hư mềm hoặc nhỏ căng. |
5. Phương pháp trị bệnh sa màng dạ dày 5.1. |
Loét dạ dày thang Thành phần: Ngô thù du 5g, đảng sâm 15g, hoàng kỳ 15g, mộc hương lOg, ô dược lOg, đơn sâm 15g. |
Cách dùng: sắc thuốc làm hai lần, uống làm hai lần, mỗi ngày dùng 2 thang liên tục dùng trong 3 tuần làm 1 quá trình chữa trị. Công hiệu: ôn trung ích khí, giải hàn giảm đau. Chủ trị: Khoang dạ dày đau do bệnh loét sa màng dính dạ dày gây nên. Bệnh thường biểu hiện là khoang dạ dày đau, thổ ra nước trong, bụng cảm thấy... |
BỆNH DẠ DÀY ở NGƯỜI GIÀ, PHƯƠNG PHÁP,.. 147 5.2. Cố màng thang Thành phần: Đảng sâm 15g, bạch truật 15g, gừng bán hạ 12g, hậu phác lOg, chỉ xác lOg, trầm hương 6g, đơn sâm 15g, cam thảo 5g, gừng tươi 3 miếng, táo tàu 5g. Cách dùng: sắc thuốc làm hai lần, mỗi ngày dùng một thang mỗi thang sắc làm hai lần, sắc lấy 300ml ... |
Gia giảm: Tì dương hư thì cho thêm gừng khô, quế chi; vị âm hư thì cho thêm mạch đông, bạch thược; tì vị thấp nặng thì cho thêm hoàng liên, thương truật, hoắc hương. Nếu người bệnh bị thổ thì cho thêm sa nhân, bạch khấu nhân, hoắc hương; can ứ thì cho thêm hương phụ, phật phủ, bí tiện thì cho thêm thảo nhân, đại hoàng.... |
Chủ trị: Sa màng dính dạ dày do các khối u cứng đầy khoang dạ dày, có lúc buồn nôn, nôn oẹ, đặc biệt là sau khi dùng bữa xong, có lúc thức ăn lại không tiêu hóa, sắc mặt khô vàng, |
Nay tôi tìm được một ngôi đất quí cho ông bà, vậy xin hỏi ông bà muốn gì? Lương ông đáp: - Bẩm cụ, tôi chẳng muốn gì cả, chỉ mong mỏi có một điều là sinh được một đứa con trai có học hơn tôi để nối nghiệp ông cha cho khỏi mang tai mang tiếng. Tả Ao gật đầu: - Tưởng gì, chớ nếu chỉ có thế thì dễ lắm. Ngôi đất tôi chọn c... |
Lương ông bèn nhờ ông Tả Ao đặt lại ngôi mộ của thân phụ ông. |
Táng xong được vài tháng thì Lương ông làm ăn thịnh vượng hơn trước. |
Thấy trời thương như thế, vợ chồng Lươong ông lại càng |
ý mà tỏ ra buồn phiền. Hãy cho phép mình được tha hồ thử sức. So với việc lựa chọn bất kỳ công việc nào trong các nghề nghiệp, điều quan trọng hơn là, bạn cần làm thế nào để kiên trì học tập, tiến bộ từng ngày trong công việc hiện tại của mình. Muốn tìm được ngay một công việc lý tưởng khi mới 20 tuổi là một điều không... |
Cũng xin nói thêm rằng, nếu bạn có một công việc rất tốt, thì cơ hội tiếp xúc với những người đàn ông tốt là hiển nhiên. Rất nhiều phụ nữ mỗi lần thay đổi nghề nghiệp lại phải đắn trước đo sau, nhưng khi xác định quan hệ yêu đương lại quá vội vàng. Với hầu hết chúng ta, trên thực tế ở tuổi 20, sai lầm nghiêm trọng duy ... |
Về điểm này, tôi nhận được lời khuyên tốt nhất từ cựu Thị trưởng Los Angeles Richard Riordan. |
Ông là một tỷ phú thành công nhờ vào sự phấn đấu và trí thông minh của mình; ông đã nhiều lần tự phá kỷ lục của bản thân. Ông từng nói với tôi rằng: “Cứ bình tĩnh, chưa đến 40 tuổi không nên quá lo ngại về sự nghiệp của mình!” Thoạt đầu, câu nói của Riordan khiến tôi rất khó hiểu. Tôi cho rằng 40 tuổi đã là già rồi, cò... |
Chúng ta đang sống trong thời đại hỗn loạn đầu thế kỷ 21, chúng ta đều phải đối mặt với rất nhiều lựa chọn trong suốt cuộc đời. Điều này cũng đồng nghĩa rằng, trong toàn bộ quá trình sống của mình, bạn không chỉ có nhiều công việc, mà còn có nhiều nghề nghiệp, tôi cũng vậy. Dù cho suốt đời bạn chỉ làm một lĩnh vực chuy... |
Ví như vận động viên khúc côn cầu người Canada Wayne Gretzky, dù là về mặt chiều cao, sức khỏe hay tốc độ đều rất bình thường, nhưng dựa vào hiểu biết của anh đối với môn thể thao này, anh đã trở thành một vận động viên khúc côn cầu giỏi nhất trong lịch sử. Anh có một câu nói rất nổi tiếng là: “Một cầu thủ khúc côn cầu... |
xuống lênh khênh như cây tre đang vùn vụt đuổi theo. |
Chu Đan Thần kinh hãi nói: -Khinh công tên này ghê gớm thật. |
Y giơ roi quất vào mông con ngựa Đoàn Dự đang cưỡi một cái, cả ba con ngựa cùng tung vó chạy vọt lên chẳng mấy chốc đã bỏ xa Vân Trung Hạc. Chạy được vài dặm, Mộc Uyển Thanh thấy con ngựa mình cưỡi thở phì phò, càng lúc càng chậm nhưng nếu ngừng chân, Vân Trung Hạc thể nào cũng đuổi kịp. Gã kia nếu một đoạn đường ngắn ... |
Thế nhưng ba con ngựa mỗi lúc một chậm, tình thế mỗi lúc một thêm khẩn cấp. Lại thêm vài dặm nữa, con ngựa Đoàn Dự cưỡi đột nhiên khuỵu chân trước, hất chàng ngã văng đi. Mộc Uyển Thanh phi thân nhảy xuống, không để cho Đoàn Dự chạm đất đã chộp ngay được lưng chàng, cũng may con ngựa nàng cưỡi vừa chạy tới ngang bên, t... |
Mộc Uyển Thanh thẹn đến đôi má đỏ bừng, hờn dỗi nói: -Chàng ngốc ơi! Có bỏ người ta ra không nào. Để Chu tứ ca nhìn thấy thì còn ra cái gì nữa? Đoàn Dự hoảng hồn suýt soa: -Ta xin lỗi! Nàng đừng trách nhé. Mộc Uyển Thanh đáp: -Chàng là chồng em có gì mà phải xin lỗi? |
Còn đang qua lại, quay đầu đã thấy Vân Trung Hạc vùn vụt chạy tới còn Chu Đan Thần thì luôn luôn xua tay ra hiệu cho hai người chạy cho mau rồi nhảy xuống ngựa đứng chắn giữa đường, dẫu biết rằng đánh không lại nhưng cố ngăn y được lúc nào hay lúc ấy để y không đuổi kịp Đoàn Dự. Ngờ đâu Vân Trung Hạc chủ tâm đuổi theo ... |
Con ngựa vòng qua một vách núi, đằng trước là một con đường thẳng tắp, không có một chỗ nào có thể ẩn nấp được nhưng phía tây có một khu rừng liễu, bên cạnh một chiếc hồ nhỏ có một mảng tường vàng lộ ra. |
Đoàn Dự mừng rỡ nói: -Hay lắm! Chúng mình chạy về đằng kia. Mộc Uyển Thanh nói: -Không được, chỗ đó là tử địa, không có đường chạy. Đoàn Dự nói: -Nàng cứ nghe lời ta đi, không sao đâu. |
Chàng cầm lấy giây cương kéo đầu ngựa chạy về phía đám cây liễu. Chạy đến gần, Mộc Uyển Thanh mới biết bức tường vàng đó là một đạo quan, trên biển ngạch viết dường như Ngọc Hư Quan thì phải, trong bụng tính thầm: "Anh chàng ngốc này chạy tới đây, không có lối thoát. Chi bằng ta náu ở một chỗ khuất nẻo, bắn cho tên sếu... |
Ngay khi đó một đạo cô từ bên trong đạo quan đi ra, Đoàn Dự thấy thế liền reo lên, bà ta cũng tiến lên ôm lấy chàng cười nói: -Lại nghịch ngợm trò gì nữa đây, sao mà gọi réo om sòm thế? Mộc Uyển Thanh thấy đạo cô đó tuổi tác xem chừng lớn hơn Đoàn Dự một chút nhưng dung mạo xinh đẹp, lại thân mật với Đoàn Dự như thế, c... |
Mau bỏ ra nào. Đoàn Dự vội kêu: -Uyển muội, chớ có vô lễ. |
Mộc Uyển Thanh thấy chàng bênh đạo cô lại càng tức hơn, chân chưa chấm đất chưởng lại gia tăng thêm ba thành kình lực. Đạo cô kia hất cây phất trần một cái, đuôi phất trần liền cuộn một vòng trên không, cuốn lấy cổ tay nàng. Mộc Uyển Thanh thấy lực đạo trên phất trần không phải nhẹ, tiếp theo lại bị kéo một cái khiến n... |
Tôi sẽ bắn tên đó. Đạo cô cười: -Cô bắn tên thử xem nào. Đoàn Dự kêu to: -Uyển muội, không thể được. Nàng có biết ai đây không? |
Nói rồi giơ tay ra bá cổ đạo cô, Mộc Uyển Thanh thấy thế như điên như cuồng, tay vung lên, tách tách hai tiếng, hai mũi độc tiễn bắn thẳng vào người đàn bà. Đạo cô kia vốn dĩ mặt tươi như hoa, vừa thấy mũi tên nhỏ sắc mặt lập tức biến đổi hẳn, phẩy một cái đã cuộn được hai mũi tên vào trong phất trần, gằn giọng hỏi: -T... |
Nàng rõ ràng thấy Đoàn Dự lúc này ôm bà ta chứ đâu phải đạo cô giữ chàng lại nhưng vẫn cho rằng bà ta không ra gì. Đoàn Dự thấy đạo cô giận đến tái mặt, vội khuyên: -Mẹ ơi, mẹ đừng giận. Năm chữ "mẹ ơi, mẹ đừng giận" lọt vào tai Mộc Uyển Thanh khiến nàng không khỏi giật mình, tưởng chừng không tin ở mình nữa, ấp úng: -... |
Y nói chưa dứt câu, hai chân đã đứng phắt dậy trên yên ngựa tưởng như một cái cột cờ dựng trên yên ngựa, đột nhiên thân ngả về đằng trước, chân phải móc vào yên, hai chiếc cương trảo cùng bổ lên người đạo cô. Đạo cô nghiêng người lạng đến bên mình ngựa, phất trần hất luôn hai mũi tên độc còn nằm trong đó vào người y. V... |
Chu Đan Thần phục xuống lạy Ngọc Hư tản nhân, cung kính hành lễ nói: -Đan Thần hôm nay gặp phải nguy nan, tính mệnh khó mong bảo toàn, nhờ có tản nhân cứu cho. Ngọc Hư tản nhân mỉm cười nói: -Hơn chục năm nay không dùng binh khí, bao nhiêu công phu lâu nay gác một bên. |
Chu huynh đệ, gã này là ai đó? Chu Đan Thần đáp: -Nghe nói Tứ Đại Ác Nhân cùng đến Đại Lý, người này xếp hạng cuối cùng trong bốn người, võ công đã ghê gớm như thế, ba người kia ra sao cũng đã đoán được rồi. Xin mời ... xin mời bà quay trở về vương phủ tạm lánh ít lâu, đợi khi thanh toán xong bốn tên ác nhân rồi sẽ tín... |
Đoàn Dự nói: -Thôi được, nếu mẹ không đi, để con ở lại đây với mẹ vậy. Chàng quay sang nói với Chu Đan Thần: -Chu tứ ca, phiền ông bẩm lại bá phụ và gia gia ta, hai mẹ con ta ở lại đây hợp lực chống lại Tứ Đại Ác Nhân. Ngọc Hư tản nhân bật cười nói: -Gớm sao con không biết thẹn, con có tài cán gì mà đòi hợp lực với ta ... |
Tuy bà bị con chọc cho bật cười nhưng những giọt lệ long lanh kia vẫn chảy dài xuống má, vội vàng quay người đi, đưa tay áo chùi nước mắt. Mộc Uyển Thanh trong bụng ngạc nhiên: "Mẫu thân của Đoàn lang sao lại xuất gia? Xem chừng Vân Trung Hạc bỏ đi thể nào cũng gọi ba ác nhân đồng bọn của y tới cùng tấn công, mẹ chàng ... |
À, ta hiểu rồi, đàn ông con trai bạc bẽo trên đời này thật nhiều, chắc là cha của Đoàn lang say mê người khác cho nên mẹ chàng mới giận dỗi bỏ đi tu". Nàng suy nghĩ như thế nên lòng nảy sinh ra mối đồng tình, cảm thấy bà ta thật đáng thương, bèn nói: -Ngọc Hư tản nhân, để tiểu nữ giúp bà ngự địch. Ngọc Hư tản nhân quan... |
Bà quay sang Chu Đan Thần, liếc mắt có ý dò hỏi. Chu Đan Thần lắc đầu nói: -Đan Thần sống lánh ở biên cương phương Nam, kiến thức hẹp hòi, những anh hiệp tiền bối đất Trung Nguyên, phần nhiều không biết đến. Vị tiền bối U Cốc Khách này hẳn là một cao sĩ ẩn dật chốn sơn lâm. Y nói như thế chẳng qua chỉ là muốn bảo rằng ... |
Chử Vạn Lý đáp: -Cao hầu gia đối chưởng với Nam Hải Ngạc Thần, đang lúc kịch liệt, Diệp Nhị Nương lén đánh trộm từ phía sau, Hầu gia không cách nào phân thủ, nên sau lưng bị trúng một chưởng của con ác bà kia. Ngọc Hư tản nhân cầm tay Đoàn Dự nói: -Mình ra xem Cao thúc thúc thế nào! |
Hai mẹ con cùng ra rừng liễu, Mộc Uyển Thanh cũng đi theo. Bọn Chử Vạn Lý cũng buộc ngựa vào cây liễu đi theo nốt. Từ đằng xa một con ngựa chầm chậm đi tới, một người nằm phục trên yên. |
Cả bọn Ngọc Hư tản nhân cùng rảo bước đi tới, người đó chính là Cao Thăng Thái. Đoàn Dự vội vã tiến lên trước hỏi: -Cao thúc thúc thấy trong người ra sao? Cao Thăng Thái đáp: -Cũng chưa sao. |
Ông ta ngẩng lên thấy Ngọc Hư tản nhân vội cố gượng xuống ngựa hành lễ. Ngọc Hư tản nhân nói: -Cao hầu gia đang bị thương, chẳng cần đa lễ. Thế nhưng Cao Thăng Thái đã xuống được ngựa khom lưng nói: -Cao Thăng Thái kính thăm hỏi Vương Phi an hảo. Ngọc Hư tản nhân đáp lễ nói: -Dự nhi, con đỡ Cao thúc thúc. Mộc Uyển Than... |
Ngọc Hư tản nhân nói: -Xin mời Hầu gia lập tức trở về Đại Lý nghỉ ngơi. Cao Thăng Thái đáp: -Vâng! Tứ Đại Ác Nhân cùng đến Đại Lý, tình thế cực kỳ hung hiểm, xin Vương Phi tạm thời quay về vương phủ. Ngọc Hư tản nhân thở dài, nói: -Ta đã nhất quyết kiếp này không trở về nữa rồi. Cao Thăng Thái đáp: -Nếu quả như thế, bọ... |
Mộc Uyển Thanh thấy sắc mặt Ngọc Hư tản nhân biến đổi liên tiếp, rõ ràng trong bụng gặp chuyện khó khăn không dễ gì quyết đoán. Ánh sáng xế trưa chiếu nghiêng nghiêng lên mặt bà ta, xinh tươi rạng rỡ, tuy đã vào tuổi trung niên nhưng nhan sắc chưa suy giảm, nghĩ thầm: "Mẹ của Đoàn lang đẹp quá chừng, trông thật chẳng k... |
Qua một lúc sau, Ngọc Hư tản nhân ngửng đầu lên nói: -Thôi được, tất cả chúng ta cùng về Đại Lý, nếu không chỉ vì mình ta mà bao nhiêu người phải mạo hiểm. Đoàn Dự mừng quá, nhảy cỡn lên, chạy tới bá cổ mẹ, kêu lên: -Có thế mới thực là mẹ yêu của con. Phó Tư Qui nói: -Thuộc hạ xin đi trước báo tin. |
Y quay lại cởi giây buộc ngựa, xoay mình nhảy lên, chạy vụt về hướng bắc. Chử Vạn Lý dẫn ngựa lại để Ngọc Hư tản nhân, Đoàn Dự, Mộc Uyển Thanh ba người cưỡi. Cả đoàn người cùng đi về hướng Đại Lý, Ngọc Hư tản nhân, Đoàn Dự, Mộc Uyển Thanh và Cao Thăng Thái bốn người cưỡi ngựa, Chử Vạn Lý, Chu Đan Thần, Cổ Đốc Thành ba ... |
Mộc Uyển Thanh thấy vậy biết rằng Đoàn Dự không phải người thường bỗng đâm lo: "Ta vẫn tưởng chàng chỉ là một thư sinh lang thang lưu lạc muốn lấy ai thì lấy. Xem đây thì thân thế anh ta không phải là hèn, nếu như chàng là hoàng thân quốc thích, hoặc là đại quan trong triều, e rằng có coi một đứa con gái rừng rú quê mù... |
Đoàn Dự thấy chung quanh đầy người, bỗng nàng đề cập thẳng đến chuyện hôn nhân, không khỏi sượng sùng, cười nói: -Để vào trong thành Đại Lý, thủng thẳng rồi ta sẽ nói cho nàng nghe. Mộc Uyển Thanh hậm hực: -Nếu như chàng phụ ... chàng phụ bạc ... thiếp ... thiếp ... Chú thích 1. Thất tuyệt là thơ bốn câu mỗi câu bảy ch... |
Lương chuyên là cột nhà, xà nhà ý nói bề tôi lương đống 3. |
Vô Lượng là tên cả một dãy núi chạy dài từ Tây Tạng xuống tận miền Bắc nước ta chứ không phải chỉ là một ngọn núi mà thôi 4. tự Huyền Thành (580-643) một danh thần đời Đường, hình mạo xấu xí nhưng rất trung liệt, khẳng khái làm quan tới chức Trịnh Quốc Công 5. thông hiểu hết mọi sách vở 6. chùa, đền dành riêng cho đạo ... |
Đoàn Dự thấy nàng mặt đỏ bừng, nước mắt rưng rưng, trông thật kiều diễm, càng thấy yêu hơn nói nhỏ: -Ta mong còn chưa được, nàng yên tâm, mẹ ta cũng thương em lắm. Mộc Uyển Thanh sắp khóc bỗng bật cười hạ giọng: -Mẹ anh có thích em hay không, điều đó đâu phải là chủ yếu. Ý nàng muốn bảo là "chỉ cần anh yêu em thế cũng ... |
Đến khoảng giờ thân thì chỉ còn cách thành Đại Lý chừng hai ba chục dặm thấy xa xa trước mặt bụi bay mù mịt, khoảng một nghìn kỵ binh xếp thành hàng ngũ chạy tới, hai bên hai lá cờ màu vàng nhạt phất phới bay, một bên thêu "Trấn Nam" hai chữ màu đỏ, còn một bên thêu hai chữ "Bảo Quốc" màu đen. |
Đoàn Dự kêu lên: -Mẹ ơi, cha con đích thân ra đón mẹ kìa. Ngọc Hư tản nhân hừ một tiếng ghìm cương đứng lại. Bọn Cao Thăng Thái tất cả lập tức xuống ngựa, đứng tránh ra hai bên đường. Đoàn Dự giục ngựa chạy lên, Mộc Uyển Thanh chần chừ rồi cũng đuổi theo sau. Chỉ giây lát hai bên đến gần, Đoàn Dự kêu lớn: -Gia gia, mẹ ... |
Chưa chết vì bực tức cũng là may. Đoàn Dự cười giả lả: -Nếu như con không đi ra ngoài thì làm sao đón được mẹ quay về. |
Nhi tử lập được chút công lao hãn mã này, cũng không phải nhỏ. |
Cha ơi, thôi thì lấy công chuộc tội, cha đừng giận con nhé. Người áo bào tía hừ một tiếng nói: -Dẫu ta có tha cho ngươi thì bá phụ ngươi cũng không dung cho đâu. |
Ông kẹp hai chân thúc một cái, con bạch mã chạy tới như bay về phía Ngọc Hư tản nhân. |
Mộc Uyển Thanh thấy đội kỵ binh ai nấy mặc áo gấm, giáp trụ sáng choang, binh khí lấp loáng, hai chục người đi đầu tay cầm nghi trượng, một bên là tấm biển sơn son viết một hàng sáu chữ "Đại Lý Trấn Nam Vương Đoàn", bên kia là một tấm biển vẽ đầu hổ trên viết sáu chữ "Bảo Quốc Đại Tướng Quân Đoàn". Nàng tuy là loại gái... |
Mộc Uyển Thanh ghìm cương đứng lại thẫn thờ, trong phút chốc thấy lòng thật là trống trải. |
Nàng ngơ ngẩn hồi lâu rồi giục ngựa chạy đến bên cạnh Đoàn Dự. Trên đường trước sau trái phải đầy những người nhưng sao trong thâm tâm nàng thấy mình cô đơn lạ lùng nên phải nép vào bên Đoàn Dự mới thấy đôi chút bình an. Trấn Nam Vương dừng ngựa trước Ngọc Hư tản nhân chừng một trượng, hai người đăm đăm nhìn nhau, khôn... |
Đoàn Dự nói: -Mẹ ơi, cha con đích thân ra đón mẹ đây. Ngọc Hư tản nhân đáp: -Con chạy lên thưa với bá mẫu rằng mẹ sang bên đó ở ít ngày, đẩy lui được địch nhân rồi ta sẽ quay về Ngọc Hư Quan. Trấn Nam Vương cười góp: -Phu nhân chưa hết giận hay sao? |
Để khi mình về nhà rồi, từ từ ta sẽ bồi lễ. Ngọc Hư tản nhân sầm mặt xuống: -Tôi không muốn về nhà, tôi muốn vào cung kia. Đoàn Dự nói: -Hay lắm, thôi mình tiến cung trước, bái kiến bá phụ, bá mẫu rồi tính sau. |
Mẹ ơi, lần này con trốn ra ngoài đi chơi, bá phụ nhất định giận lắm, cha con chắc chẳng thèm nói giúp con đâu. Mẹ giúp nhi tử nói chữa vài câu nhé! Ngọc Hư tản nhân nói: -Cậu ấm càng lớn càng hư, cứ để cho bác cậu đánh đòn một chập cho xong. Đoàn Dự cười: -Đánh vào thân con nhưng mẹ đau trong dạ, không đánh có phải hay... |
Cao Thăng Thái nói: -Thuần ca, đại địch ở trước mặt, sư ca việc gì phải hao tốn công lực vì tiểu đệ trong lúc này? Trấn Nam Vương cười nói: -Nội thương của hiền đệ không phải nhẹ, trị sớm chút nào hay lúc ấy. Để khi gặp đại ca rồi chắc hẳn ông ấy không chịu để ta ra tay đâu mà thể nào cũng tự mình làm lấy. Mộc Uyển Tha... |
Đến khi chiều xuống, đoàn người tiến vào cửa thành phía nam. Hai lá cờ Trấn Nam, Bảo Quốc đi đến đâu, bách tính đều reo hò: -Trấn Nam Vương Gia thiên tuế! -Đại tướng quân thiên tuế! Trấn Nam Vương liền giơ tay đáp lại. |
Mộc Uyển Thanh thấy trong thành Đại Lý dân cư đông đúc, chợ búa nhộn nhịp, đường sá đều lót đá xanh. Đi qua mấy con đường trước mặt là một con đường đá thẳng tắp, tận cùng đầu kia vô số cung điện ngói vàng cao vút lên, ánh tà dương chiếu vào lớp đá lưu ly quả thật rực rỡ xán lạn, khiến ai nấy lóa cả mắt. Cả đoàn người ... |
Mộc Uyển Thanh thấy trên tấm biển có bốn chữ vàng lớn: Thánh Đạo Quảng Từ, nghĩ thầm: "Đây chắc là hoàng cung nước Đại Lý. Bá phụ của Đoàn lang sống trong hoàng cung, chắc hẳn cũng là một vị quan lớn, vương gia, đại tướng quân chi đó!". Mọi người đi qua cái cổng vòm, Mộc Uyển Thanh thấy biển ngạch trên cửa cung viết ba... |
Ta ở trong hoàng cung chờ nương nương cũng được. Gã thái giám nói: -Nương nương có dặn vương phi lập tức triều kiến ngay, nương nương có việc quan trọng cần phải bàn với vương phi. Ngọc Hư tản nhân lẩm bẩm: -Có việc gì mà bảo là quan trọng? Chỉ bày chuyện ra thôi. |
Đoàn Dự biết rằng đây là hoàng hậu cố ý an bài, liệu rằng mẹ chàng ắt sẽ không chịu về vương phủ nên đến Trấn Nam Vương phủ trước để chờ, thực thì chỉ có ý tốt muốn cha mẹ chàng tái hợp nên trong lòng vui lắm. |
Cả đoàn người lại ra khỏi cổng vòm, lên ngựa quay về hướng đông, đi khoảng chừng hai dặm, đến trước một tòa phủ đệ thật lớn. |
Trước phủ môn là hai lá đại kỳ, trên cờ thêu một bên Trấn Nam, một bên Bảo Quốc, còn trên phủ ngạch là bốn chữ Trấn Nam Vương Phủ. Trước cửa phủ đứng đầy thân binh, vệ sĩ thấy đoàn người liền khom lưng cúi chào, nghinh đón vương gia, vương phi trở về. Trấn Nam Vương đi vào phủ đầu tiên, Ngọc Hư tản nhân đạp chân lên bậ... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.