text
stringlengths
1
55.3k
Đoàn Dự le lưỡi không nói gì.
Bọn Cao Thăng Thái đến đại sảnh, chia ra đứng hai bên, Trấn Nam Vương nói: -Thái đệ trên người bị thương, hãy ngồi xuống. Đoàn Dự quay sang nói với Mộc Uyển Thanh: -Uyển muội ngồi đây chờ một lát, ta bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu rồi sẽ ra với nàng. Mộc Uyển Thanh quả không muốn rời chàng ra phút nào nhưng không các...
Người hầu bưng trà lên, cung kính nâng cao quá đỉnh đầu.
Mộc Uyển Thanh nghĩ thầm: "Những người này thật là lạ lùng". Nàng thấy chỉ có mình và Cao Thăng Thái hai người là có trà uống, còn bọn Chu Đan Thần khi ngự địch uy phong biết bao nhiêu, đến Trấn Nam Vương phủ rồi, cung kính đứng sững đến thở mạnh cũng không dám, đâu còn gì là vẻ anh hùng hảo hán thân mang võ công thượn...
Cao Thăng Thái mỉm cười nói: -Cô nương đừng sốt ruột, tiểu vương gia ra ngay bây giờ. Mộc Uyển Thanh kỳ lạ hỏi lại: -Cái gì mà tiểu vương gia? Cao Thăng Thái đáp: -Đoàn công tử là thế tử của Trấn Nam Vương chẳng phải là tiểu vương gia hay sao? Mộc Uyển Thanh lẩm bẩm nói một mình: -Tiểu vương gia! Tiểu vương gia! Anh ch...
Bảo Định Đế thấy Mộc Uyển Thanh không quì lạy mình, mở miệng hỏi ngay mình có phải hoàng đế không, không khỏi nực cười, nói: -Ta chính là hoàng đế đây.
Cô đi chơi trong thành Đại Lý có thấy vui không? Mộc Uyển Thanh đáp: -Tiểu nữ vừa vào trong thành là đi gặp ông ngay, chưa từng đi chơi. Bảo Định Đế mỉm cười: -Thế thì sáng mai bảo Dự nhi dẫn cô đi mọi nơi để xem phong cảnh trong thành Đại Lý của chúng ta nhé. Mộc Uyển Thanh nói: -Hay lắm, thế ông có đi chung với chúng...
Nàng quay sang nói với Bảo Định Đế: -Tiểu nữ cứ tưởng hoàng đế là phải hung ác dễ sợ, có ngờ đâu ... ngờ đâu ông ... ông tốt quá. Ngoại trừ khi còn bé được phụ hoàng, mẫu hậu khen ngợi, hơn mười năm qua Bảo Định Đế chỉ thấy người khác sợ hãi, cung kính chưa từng nghe ai bảo "ông tốt quá", nay thấy Mộc Uyển Thanh hồn nh...
Bỗng nghe từ mé phái tây trên mái nhà cách chừng mấy căn có tiếng loạt soạt, tiếp theo mái nhà kế bên cũng nghe một tiếng động khác.
Mộc Uyển Thanh kinh hãi, biết là có kẻ địch đến tấn công, người đó đi quả là nhanh. Lại nghe vèo vèo, đã có ai đó nhảy lên nóc nhà, rồi tiếng Chử Vạn Lý quát lên: -Các hạ đêm khuya vào trong vương phủ là có ý gì? Một giọng ồm ồm như nghẹt mũi cất lên: -Ta đi kiếm học trò ta! Mau gọi học trò cưng của ta ra gặp ta. Người...
Mau đi ra đi. Đột nhiên nghe soẹt một tiếng, từ trên không một bàn tay to lớn thò xuống xé toạc chiếc rèm che sảnh môn ra làm hai, rồi một bóng người thấp thoáng, Nam Hải Ngạc Thần đã đứng ngay giữa sảnh đường. Đôi mắt ti hí của y đảo vòng quanh, đã thấy ngay Đoàn Dự liền cười ha hả kêu lên: -Lão tứ nói chẳng sai, học ...
Tiếc quá, hà hà, tiếc quá. Đoàn Chính Thuần hỏi lại: -Tiếc cái gì? Nam Hải Ngạc Thần nói: -Con ông thật là giống ta, quả là một nhân tài hiếm có để học võ, chỉ cần theo ta mười năm, bảo đảm sẽ thành một cao thủ võ lâm thật ghê gớm. Đoàn Chính Thuần vừa bực mình, vừa nực cười, thế nhưng vừa rồi đối chưởng với y, biết gã...
Những sư phụ ta từng bái gồm có Ngọc Động thần tiên, túc nho học rộng, đại đức cao tăng.
Còn ngươi ư, có luyện thêm một chục năm nữa cũng chưa đáng học trò ta. Nam Hải Ngạc Thần gầm lên: -Sư phụ ngươi là ai? Mau mau gọi y ra đây, lộ chút tài nghệ ta xem nào.
Đoàn Chính Thuần thấy chỉ có một người trong tứ ác đến đây, võ công tuy cao cường thật nhưng so với mình vẫn còn kém một chút, cũng muốn nhân dịp này đùa rỡn y một phen để hoàng thượng, hoàng hậu và phu nhân giải trí nên thấy con mình huyên hoang khoác lác, ông vẫn để yên không ngăn trở. Đoàn Dự thấy bá phụ cười hì hì,...
Y còn đang tự mèo khen mèo dài đuôi, Đoàn Dự đã dẫn một người vào, vừa thấy mặt ai nấy cười sằng sặc. Người đó đầu đội tiểu mạo, thân mặc trường bào, râu cá chốt loe hoe vàng ệch, đôi mắt lờ đờ đỏ ngầu, so vai rụt cổ, hình dáng thật là bệ rạc. Ngọc Hư tản nhân cả bọn nhận ra y là Hoắc tiên sinh, một trong đám thủ hạ củ...
www.facebook.com/groups/TaiLieuOnThiDaiHoc01 www.facebook.com/groups/TaiLieuOnThiDaiHoc01 www.facebook.com/groups/TaiLieuOnThiDaiHoc01 www.facebook.com/groups/TaiLieuOnThiDaiHoc01
khi “một trong những câu thủ bóng rô giỏi nhất ở trường Đại học Fisk đã có bước khởi đầu từ trường đào tạo Hạt Lafayette”.
Ông còn kề nhiều điều khác.
Nếu những đứa trẻ da trắng sẽ có cơ hội trở thành Galileo, Marie Curie, Edison hay Gauguin thì những bé trai ở đây (bé gái không được nhác tới) hãy cố gắng trở thành Jesse Owens và Joe Louis. Đúng là Owens và Joe Louis là những anh hùng vĩ đại của người da đen, nhưng người đàn ông da trắng kia có quyền gì mà dám khẳng ...
Thầy Donleavy đang tranh cử và ông đang cố gáng thuyết phục các bậc phụ huynh rằng nếu ông giành thắng lợi, chúng tôi sẽ có sân chơi đàng hoàng duy nhất dành cho người da màu ở khu vực Arkansas.
Bên cạnh đó, chúng tôi cũng sẽ có những thiết bị mới cho tòa nhà kinh tế gia đình và các phần xưởng.
Những từ ngữ khó chịu của người đàn ông này bị mọi người tảng lờ chẳng khác nào mấy viên gạch vô nghĩa quanh khu sân khấu.
Cả bên trái và bên phải chỗ ngồi của tôi, lớp sắp tốt nghiệp đầy kiêu hãnh đã ngủ gục từ bao giờ. Còn các nữ sinh ngồi cùng hàng với tôi thì chăm chú thực hiện những ý tưởng mới lạ mà họ vừa nghĩ ra cho chiếc khăn tay. Một số bạn ngồi xếp khăn thành những biểu tượng nút thắt tình yêu, một số khác gấp thành hình tam giá...
Trên khán đài, thầy hiệu trưởng ngồi một cách khó nhọc, và đầy vẻ bất lực.
Thân hình to lớn nặng nhọc của ông dường như chẳng còn chút sinh khí và sự nhiệt tâm nào.
Đôi mắt ông như muốn nói rằng ông chẳng còn được gắn bó với học sinh ở đây nữa.
Buổi lễ tốt nghiệp, khoảnh khắc tuyệt vời đáng nhớ của hoa giấy và các món quà cùng lời chúc mừng và tấm bằng tốt nghiệp đã kết thúc trước khi tên tôi được xướng lên.
Tôi không nhận được gì hết.
Những tấm bản đồ được vẽ tỉ mi bằng ba màu mực, những buổi học và luyện tập phát âm những từ có mười âm tiết, những khoảng thời gian cố gáng học thuộc lời thoại của vở kịch... Tất cả đều trở thành vô nghĩa.
Chính thầy Donleavy đã làm hỏng công sức của chúng tôi.
Chúng tôi sẽ trở thành những người bảo mẫu và nông dân, thủy thủ và người giặt giũ; còn những địa vị cao quý hơn thì dù chúng tôi luôn khao khát đi nữa vấn sẽ chỉ là một ước mơ nực cười khó có cơ may trở thành hiện thực.
Đâu đó có tiếng xì xầm và rồi Henry Reed lên đọc bài diễn văn từ biệt trước khi tốt nghiệp: “Tồn tại hay không tồn tại” - giáo viên tiếng Anh đã giúp cậu sáng tạo một lời tự vấn phỏng theo đoạn độc thoại của Hamlet. “Là một người đàn ông, một người dám làm, một thợ xây, một người lãnh đạo hay chỉ là một công cụ, một cầ...
Tôi lấy làm lạ rằng Henry có thể trình bày bài diễn văn suôn sẽ như thể cậu ấy đang đứng trước những sự chọn lựa vậy.
Tôi chăm chú lắng nghe, đôi mắt tôi khép lại để lặng yên cảm nhận từng câu chữ; sau đó có một tiếng suỵt. Tôi quay ra nhìn thì thấy Henry quay lưng về phía khán giả rồi quay về phía chúng tôi -những gương mặt sắp tốt nghiệp năm 1940 và hát, giọng cậu gần như đọc.
“Hãy cất lời ca tiếng hát Cho đến khi trái đất và thiên đàng cùng ngân vang Vui mừng với niềm hạnh phúc Được tự do... ” Đó là bài hát quốc ca Negro của người da đen.
Dù không quen nhưng những học sinh sắp tốt nghiệp chúng tôi cũng bắt đầu cất tiếng hát. Các phụ huynh đứng lên rồi cất giọng hòa vào bầu không khí vui vẻ ấy. Tiếp theo là những học sinh lớp dưới, chúng hân hoan hát: “Dù đường ta đi có lẫm gian nan Đắng cay khô sở muôn vàn Những tưởng hy vọng đã vụt tắt Nhưng với một tr...
Trong khi âm hưởng của bài hát vẫn vang vọng khắp hội trường thì Henry Reed đã quay về chỗ ngồi trong hàng ghế.
Gương mặt những người tham dự không giấu nổi giọt nước mắt xúc động nghẹn ngào. Chúng tôi cảm nhận rõ niềm kiêu hãnh đang chảy tràn trong tim mình.
Luôn luôn như vậy. Chúng tôi vẫn sống, vẫn vượt qua. Dù cuộc sống có muôn vàn khó khăn nhưng tâm hồn chúng tôi luôn tỏa sáng. - Maya Angelou Tạo ra bước ngoặt cho chính mình Tôi thực sự tin rằng chất lượng cuộc sống và hạnh phúc của bạn phụ thuộc vào sự can đảm, ý chí và quyết tâm của chính bạn. Có thế bạn sẽ va vấp vớ...
- Laura Schlessinger Năm 16 tuổi, tôi tìm được công việc đóng gói hàng tạp phẩm tại một cửa hàng dành cho nam giới ở Gardena - một vùng ngoại ô của Los Angeles. Đó là vào những năm 50 và khi đó, các cửa hàng tạp phẩm thường sử dụng hộp lớn để đựng vật phẩm nặng.
Tôi nghĩ mọi thứ vậy là ổn cho đến cuối ngày làm việc đầu tiên, khi người quản lý bảo tôi không cần trở lại làm việc nữa.
Tốc độ đóng gói của tôi quá chậm.
Vốn là một đứa trẻ rụt rè, nhưng không hiểu sao, lúc ấy tôi dám tự tin nói với người quản lý rằng: “Xin hãy để cháu quay lại vào ngày mai và thử thêm làn nữa. Cháu tin rằng cháu sẽ làm tót hơn”. Câu nói ấy hoàn toàn trái ngược với bản tính nhút nhát vốn có của tôi, nhưng nó đã phát huy tác dụng.
Tôi nhận được cơ hội thứ hai, và tôi đã làm việc nhanh hơn rất nhiều.
Một năm rưỡi sau đó, vái những hàng tạp phẩm được đóng hộp từ lúc bốn giờ tới mười giờ mỗi ngày, tôi được trả tiền lương 1, 25 đô la một giờ và đôi khi mức lương đó được áp dụng trong cả ngày thứ Bảy hoặc Chủ nhật.
Cũng chính giây phút thốt ra câu nói ấy đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí tôi, đồng thời dạy tôi một bài học lớn: Để có bất cứ điều gì trong đời, ta không thể chi ngồi và hy vọng điều đó xảy ra. Hãy hành động để buộc nó phải đến.
Khi chọn con đường võ thuật karate, tôi vốn không phải một vận động viên có năng khiếu bẩm sinh nhưng tôi đã luyện tập chăm chỉ hết mình và liên tiếp giữ chức vô địch thế giới cho hạng cân trung bình trong suốt 6 năm. Sau này, tôi còn quyết định trở thành một diễn viên, lúc đó tôi đã 36 tuổi và không có một chút kinh n...
Vào thời điểm này, Hollywoơi có đến 16.000 diễn viên đang ngồi nhà chờ việc, vậy mà tôi dám đứng ra tranh tài với những người hiện là ngôi sao màn bạc nổi tiếng.
Nếu tôi nói rằng “tôi không có cơ hội” thì một điều rõ ràng là tôi sẽ không có. Nhiều người thường ca thán rằng, họ không thành công là vì họ chẳng có cơ hội nào để bứt phá. Nhưng họ quên mất rằng chính họ có thể tạo ra cơ hội cho mình.
- Chuck Norris Ánh sáng trong địa ngục Chính bản thân chúng ta cũng hiếu rằng những điều chúng ta đang làm chỉ như hạt mưa sa giữa biến cả, nhưng đại dương sẽ không thế tràn đầy nếu thiếu những giọt nước nhỏ bẻ ấy.
- Mẹ Teresa Tại khu trại tập trung Bergen-Belsen, một đám trẻ quần áo rách nát, tả tơi đang đứng co ro ngoài trời.
Những đợt gió lạnh cát da cắt thịt liên tiếp quất vào cơ thể nhỏ bé khiến chúng run lên cầm cập.
Đây là tuần đầu tiên của tháng 12 năm 1944, nhưng đã là bốn năm rưỡi kể từ khi những đứa trẻ người Do Thái bị bắt từ Hà Lan sang phải sống chui lủi trong suốt những năm tháng chiến tranh và nhiều tháng trời liên miên bị cầm tù.
Lúc này, chúng đang bị bỏ trong đơn độc và đói khát. Tâm trí những đứa trẻ đáng thương ấy không thôi ám ảnh về cái ngày mà chúng đứng chết lặng nhìn cha và anh trai mình bị đưa lên những chuyến xe do quân phát xít Đức áp tải. Chẳng ai nói cho chúng nơi những người ruột thịt này sẽ bị đưa tới, chúng chỉ nghe bọn áp tải ...
Sau khi bắt hết đàn ông, những chuyến xe tải lại tới để bắt phụ nữ. Khi người lớn đã bị đưa đi hết, những chuyến xe ấy lại tiếp tục đến bắt những đứa trẻ và rồi ném chúng xuống các khu trại phụ nữ. Khi đoàn xe tải vừa rời đi, cậu bé 11 tuổi Gérard Lakmaker nhận ra rằng những vật dụng cuối cùng được bọc trong chiếc chăn...
Giờ đây, trong bóng tối, chúng chỉ còn biết ôm lấy nhau.
Những đứa trẻ lớn hơn cố gắng dỗ dành những đứa nhỏ đang quấy khóc.
Giữa sự u ám của một doanh trại gần kề, một người phụ nữ có tên Luba Gercak đang vội vá đánh thức những người bị giam cùng phòng: “Có nghe thấy không? Tiếng trẻ con đang khóc đấy!”. Có tiếng đáp: “Chàng có gì cà.
Chắc cô lại mơ ngủ rồi Luba trở lại chỗ nằm, cô nhắm chặt mắt và cố chồn vùi những ký ức kinh hoàng vừa hiện về trong tâm trí.
Luba lớn lên giữa một thị trấn nhỏ thuộc cộng đồng người Do Thái ở Hà Lan.
Cô kết hôn với chàng trai Hersch Gercak làm nghề đóng đồ gỗ mỹ thuật khi còn rất trẻ và có một đứa con trai kháu khinh tên là Isaac.
Cuộc sống hạnh phúc với niềm hy vọng về những đứa con khác và một tương lai yên bình những tưởng cứ thế trôi qua.
Nhưng chẳng bao lâu sau chiến tranh nổ ra, và cũng như bao người khác, họ lập tức bị cuốn vào vòng xoáy ác nghiệt của bom đạn. Quân Đức Quốc xã tống tất cả những gì thuộc về người Do Thái lên những chiếc xe ngựa và bắt đầu chuyến hành trình kinh hoàng tới Auschwitz - trại tập trung khủng khiếp nhất trong hệ thống trại ...
Khi Luba bước qua cánh cửa doanh trại, tay cô vẫn đang ôm chặt Isaac trong lòng, nhưng chỉ trong giây lát, quân ss đã giàng đứa bé ba tuổi ra khỏi tay cô.
Chúng ném Issac xuống chiếc xe tải chở những người già cả và trẻ con không đủ sức lao động. Tiếng thét gọi mẹ của Issac khiến trái tim cô quặn thắt.
Chiếc xe tải lao đến phòng hơi ngạt.
Nỗi đau mất con chưa kịp dịu đi, Luba lại phải tiếp tục đối diện với nỗi đau đớn khồn cùng khi tận mắt chứng kiến chiếc xe tải chở thi thể của chồng. Cô chết lặng và không muốn sống nửa. Nhưng trái tim ngoan cường không cho phép Luba đầu hàng.
Đầu cô bị cạo trọc, con số từ 32967 được xăm lên cánh tay, và từ đó, cô bắt đầu công việc trong một bệnh viện ở Auschwitz -nơi những người bệnh bị bỏ mặc cho tới chết.
Chuỗi ngày cùng khổ vô tận và những đêm đầy bóng ma cứ lần lượt trôi qua.
Luba dần học tiếng Đức và ra sức nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài. Một lần, cô nghe tin chúng chuẩn bị chọn y tá đề chuyển tới một doanh trại ở Đức.
Luba đã tình nguyện xin đi.
Vào tháng 12 năm 1944, cô được chuyền tới Bergen-Belsen.
Ở đây không có phòng hơi ngạt nhưng đói khát, bệnh tật và những bản án tử hình được thi hành ngay tại chỗ khiến khắp không gian sặc mùi chết chóc. Trước sức ép của lực lượng quân Đồng minh, tình hình vốn đã khốn khổ nay còn khủng khiếp gấp muồn phần. Những chuyến xe tải nối đuôi nhau mang tới những cơ thể đã mềm nhũn v...
Cảnh tượng một đám đông trẻ con đang run lên vì sợ hãi khiến cô chết lặng.
Luba vảy tay ra hiệu cho chúng tiến lại gần hơn. Sau vài giây suy nghĩ, mấy đứa trẻ thận trọng tiến về phía cô. Giọng cô thì thào: “Chuyện gì xảy ra vậy? Ai bỏ các cháu lại đây?”. Bằng tiếng Đức bập bẹ, một đứa trẻ lớn hơn tên là Jack Rơiri đã giải thích rằng quân ss đã đưa chúng tới đây mà không nói chúng sẽ đi đâu. Đ...
Cô bé đang bế Stella Degen 2 tuổi rưỡi.
Những đứa khác ít tuổi hơn.
Ôm Jack vào lòng, Luba ra hiệu cho những đứa trẻ còn lại đi theo cô. Một vài phụ nữ ra sức ngăn cản việc Luba đưa bọn trẻ vào trại.
Họ biết hậu quả của việc này có thể là một viên đạn phập ngay sau gáy vì dám chọc tức bọn lính ss.
Nhưng Luba vẫn tiếp tục, cô tin tưởng vào việc mình đang làm. Những người phụ nữ đó chợt thấy xấu hổ khi Luba nói: “Nếu những đứa trẻ này là con các chị thì các chị có bảo tôi đuổi chúng ra ngoài không? Nghe này, chúng cũng là con của một ai đó”. Và rồi cô đưa đám trẻ vào trong.
Buổi sáng hôm sau, Jack Rơiri kể cho Luba nghe những việc đã xảy ra với chúng.
Ban đầu, bọn Đức Quốc xã chưa đối xử tàn bạo với chúng vì cha chúng là lực lượng trụ cột trong công cuộc khai thác kim cương ở Amsterdam và bọn Đức thì rất thèm khát kỹ thuật khai thác kim cương của họ. Những người thợ kim hoàn cùng gia đình của họ bị bắt đưa tới Bergen- Belsen.
Sau đó, những đứa trẻ bị tách khỏi người thân và bị bỏ rơi ở nơi Luba đã tìm thấy chúng. Trái tim Luba chợt rộn rã niềm vui.
Cô cảm tạ Chúa đã đưa những đứa trẻ tới bên cô. Một lần nữa, Người giúp cô hiểu thêm ý nghĩa của cuộc sống.
Đúng là con trai cô đã bị giết hại, nhưng cô sẽ không để những đứa trẻ này rơi vào số phận tương tự. Biết mình không thể giấu giếm bọn trẻ mái như vậy được, Luba bèn trình bày sự việc xảy ra cho tay quản lý doanh trại.
“Hãy để tôi chăm lo cho chúng. ” - Cô nói rồi đặt một tay lên vai ông ta.
“Chúng sẽ không gảy rắc rối đâu.
Tôi xin hứa đấy!”. “Cô là một y tá, cô muốn gì ở bọn nhóc Do Thái khốn kiếp này ?” - Ông ta hỏi. “Bởi vì tôi cũng là một người mẹ, và bởi vì tôi đã mất đi đứa con của mình ở Auschwitz. ” - Cô cay đáng nói. Nói đến đây, viên ss bỗng nhận ra bàn tay cô đang đặt trên cánh tay ông ta.
Tù binh không được phép chạm tới người Đức cao quý.
Ông ta giáng thảng vào mặt cô một cú đấm trời giáng khiến cô ngã lăn ra sàn. Luba bò dậy, môi cô rỉ máu.
Nhưng cô không phản kháng.
Cô nói: “Ong cũng ở tuổi làm cha, vậy tại sao ông lại muốn làm hại những đứa trẻ vô tội, những sinh linh vừa mới chào đời? Chúng sẽ chết nếu không có ai chăm lo cho chúng”.
Có thể lời nói của cô khiến ông ta xúc động, hoặc cũng có thể ông ta không biết phải quyết định thế nào với lủ trẻ này. Ông ta la lên: “Giữ lấy chúng đi. Quỷ tha ma bắt, cô hãy cút xuống địa ngục với chúng đi!”.
Nhưng Luba chưa thôi.
“Chúng cần có thứ gì đó để ăn. Hãy cho tôi một ít bánh mì”. Cuối cùng, ông ta cũng cho cô một tờ phiếu cấp hai ổ bánh mì.
Ở nơi mà cái đói kéo dài tưởng chừng bất tận như nơi đây, thức ăn trở thành mối quan tâm duy nhất trong ngày. Khẩu phần ăn quy định gồm một mẩu bánh mì cháy và một nửa bát xúp loãng khó có thể giúp người ta đánh bại cái đói. Vì thế mỗi sáng, Luba lại đi loanh quanh khu trại - kho dự trữ, bếp, lò bánh mì - cô nài nỉ, đổ...
Những đứa trẻ ùa ra cửa khi trông thấy bóng dáng cô trở về.
“Cô ấy về rồi!
Và cố ấy còn mang theo thức ăn cho chúng ta nữa!” Chúng yêu thương Luba như yêu thương người mẹ thứ hai của chúng bởi cô đã cứu chúng thoát khỏi đói khát, chăm sóc chúng mỗi khi chúng bị bệnh và hát ru chúng trong những đêm dài tăm tối. Những đứa trẻ nói tiếng Hà Lan này không hiểu cô nói gì, nhưng chúng biết tình yêu ...