text
stringlengths
1
55.3k
“May là chúng ta không biết một ai ở đây.
Thử tưởng tượng xem chuyện này sẽ gây xôn xao thế nào, một người đàn bà trung niên, trung lưu, đứng đắn ăn tối với...” bà ngừng lại, tìm một từ mô tả thích hợp. “Một kẻ trung lưu, trung niên, vô lại?” “Ừm, khá chính xác.” “Nhưng vì chúng ta không biết ai cả, hãy uống hết chỗ rượu này, đã đến lúc về nhà rồi.” Chương 22 Họ không định đi bộ về nhà.
Họ tìm thấy một chiếc taxi và quay trở lại bến cảng.
Họ nắm tay nhau trong bóng tối và Jo cảm thấy trẻ trung và phù phiếm hơn trước kia - ngay cả lúc bà thực sự trẻ trung và phù phiếm.
Bà nhận ra mình hơi say khi bà bước ra ngoài trong khi Marcus trả tiền taxi và bà thấy mình lảo đảo. “Sáng mai mình sẽ hối hận,” bà kiên quyết tự nhủ. “Phải uống thật nhiều nước, nếu không mình sẽ cảm thấy khủng khiếp.” Nhưng bà biết rằng có uống nước cũng sẽ không ngăn chặn được cái hậu quả còn tệ hại hơn nhiều và có lẽ sẽ tồn tại dai dẳng phát sinh từ những hành động của bà. Bà không quan tâm - bà biết rằng mình không thể bỏ lỡ khoảnh khắc này, dù sau đó bà có thể hối hận bao nhiêu chăng nữa.
Marcus tới chỗ bà và nắm chặt cánh tay bà, dẫn bà băng qua đoạn đường ngắn ngủi để quay trở lại con thuyền với một vẻ quyết tâm mà giờ đây Jo nhận ra là hấp dẫn một cách khó cưỡng. Ông gần như nhấc bổng bà lên thuyền và đột nhiên họ đã ở trong không gian tối tăm của buồng lái.
Khoảnh khắc đã đến.
Bà phải thổ lộ những mong ước của bà. “Marcus?” “Gì vậy?” Jo hít một hơi để nói một điều mà bà vẫn chưa biết phải diễn đạt thế nào - một điều gì đó ám chỉ với ông rằng bà muốn được mê hoặc, rằng bà không chỉ định cảm ơn ông vì một buổi tối tuyệt vời. Rồi ông làm cho mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều bằng cách hôn bà. Áp lực từ miệng ông làm môi bà thâm tím lại. Ý nghĩ tỉnh táo cuối cùng của bà là bà đã không được hôn như vậy nhiều năm rồi. Bà lảo đảo trong vòng tay ông và đầu óc bà quay cuồng, do tác động từ nụ hôn của ông cũng như rượu brandy. Bà lùa tay vào trong tóc ông khi ông ôm siết bà với niềm đam mê mãnh liệt, và bà quên cả thở. Họ miễn cưỡng buông nhau ra, thở hổn hển vì thiếu oxy và dục vọng đang dâng tràn.
“Chúa ơi, ông là một người hôn giỏi,” bà lẩm bẩm, mỉm cười. Ông cũng cười. “Và tài năng của tôi không chỉ dừng lại ở đó.” “Ông đang khiêu chiến tôi chăng! Xuống đây và chứng minh xem nào!” bà nói. Ý nghĩ cởi đồ trước mặt một người đàn ông không phải chồng mình luôn làm bà kinh hãi, nhưng giờ đây, bà
về những suy nghĩ bên trong. Nhưng câu trả lời thành thật cho riêng câu hỏi này không chỉ là sự thừa nhận những khao khát của anh, mà còn là một lời thú nhận rằng sự quyến luyến này ngày càng tăng.
“Có.
Anh đang chuẩn bị cử một người phục vụ đến nhắc em rằng anh đang đợi.” “Và anh sẽ làm gì nếu điều đó không khiến em chạy ào vào vòng tay anh?” Cô dừng lại. “Gửi hoa chăng?” Giọng cô sắc bén, tuy khó nhận thấy nhưng không thể nhầm lẫn. Anh lắc đầu. “Anh không bao giờ gửi hoa cho người anh muốn làm quen.” Đằng sau tấm mạng, có lẽ cô đã cau mày; chắc chắn cô đã quay mặt về phía anh, như thể mong đợi anh đọc được biểu hiện của cô. Chỉ một phút sau, có lẽ nhận ra rằng anh không thể nhìn thấy gì, cô mới hỏi, “Điều đó có nghĩa là gì?” “Cha anh là một kẻ tán gái chuyên nghiệp, ông đã tặng vô số bó hóa trong đời. Anh xem hoa là những món quà giả tạo. Anh sẽ không tặng em hoa.” “Nhưng anh đã tặng. Anh gửi một bình hoa lớn đến phòng em ở khách sạn New Netherlands.” Sự lúng túng của anh không kéo dài lâu.
“Anh hiểu chuyện gì đã xảy ra rồi.
Đúng là anh đã yêu cầu gửi hoa cho một người phụ nữ anh không muốn giao thiệp thêm nữa. Nhưng anh giao nhiệm vụ đó cùng với tấm bản đồ em làm rơi cho cùng một người phục vụ ở khách sạn – vậy là tấm bản đồ đã đi đến chỗ cô ta và hoa đi đến chỗ của em.” Nữ nam tước không trả lời. “Anh đã xúc phạm em vì đã không gửi tặng hoa sao?” Cô cười, một âm thanh cụt lủn, yếu ớt. “Ngược lại.
Anh đã xúc phạm em ghê gớm khi em nghĩ anh đã gửi tặng hoa. Em không thích thể hiện sự quan tâm lộ liễu như thế.” “Em nói đó là một bình hoa lớn?” “Khổng lồ. Phô trương.
Và khá khủng khiếp.” “Bây giờ anh thấy ngạc nhiên gấp đôi vì em đã thay đổi ý nghĩ.” Cô im lặng trong một lúc. “Cơn gió này sắp thổi bay em rồi. Chúng ta đi vào trong được không?” *** Lọ hoa đã đẩy cô từ cơn thịnh nộ sang hành động. Nếu chúng không được đưa đến khi cô trở lại phòng hai đêm trước, cô đã tiếp tục dầm mình trong cơn giận dữ, tưởng tượng đầu anh trên một cái đĩa gỗ, nhưng cô sẽ không đẩy họ vào một cuộc giao tranh.
Tuyệt đối không. Để bây giờ phát hiện ra rằng lọ hoa đó không phải gửi cho cô.
Điều đó có còn biến anh thành một kẻ đạo dức giả, phê phán cô nhưng cũng ham muốn cô hay không? Hay anh chỉ là một kẻ ngốc nghếch, chia sẻ những ý nghĩ nên được giữ riêng tư trước bàn dân thiên hạ?
Căn phòng khách có lò sưởi ấm áp đến bất ngờ so với sự lạnh lẽo ẩm ướt trên boong tàu.
Cô tháo nút buộc mạng che mặt, không khí bên trong trở nên quá tĩnh lặng.
Anh đưa cô đến một chiếc bàn ở góc phòng, giữa hai chậu dương xỉ.
“Em rất lặng lẽ,” anh quan sát. “Em hơi xao nhãng.” “Một điều tồi tệ để nói với người tình của em, người không để cái gì làm anh ta xao nhãng khỏi em.” Trái tim cô đập thình thịch trước từ người tình. “Anh sẽ làm gì nếu em mua vé trên một chuyến tàu khác?” “Chuyến vượt biển của anh sẽ ít thú vị hơn rất nhiều.” “Có rất nhiều phụ nữ khác trên tàu.” “Họ không hấp dẫn anh như em.” “Sao anh có thể nói thế?
Anh không biết gì về họ.” Anh quay mặt và nhìn một vòng quanh phòng.
“Ngoài em ra, có mười một phụ nữ ở trong căn phòng này, hai người quá già để làm bà của anh, ba người đủ tuổi để làm mẹ của anh, và một người chỉ mới khoảng mười lăm tuổi. Năm người kia, một người vừa đính hôn, cô ta cứ nhìn vào chiếc nhẫn của mình trong khi viết thư. Người mặc váy hồng kia chỉ nghĩ đến sô-cô-la, anh có thể thấy cô ta đang cố gắng lén lấy một mẫu bí mật để trong túi. Cô mặc áo redingote[2] kia cư xử thô lỗ với những người bồi bàn, cô ta ngồi không cách xa anh lắm ở bữa tối ngày hôm qua. Cô mặc váy màu vàng, chị của cô mặc áo redingote, mổ xẻ mọi váy áo của phụ nữ khác đến từng chi tiết, thấy không, bây giờ cô ta đang thì thầm với em mình, có thể là về chiếc váy của em. Và người phụ nữ mặc váy màu nâu là bạn đồng hành của một quý bà và đang không muốn làm việc đó nữa.
Nhưng cô ta cũng rất thực tế. Cô ta không chú ý đến anh bởi vì anh đang ở bên cạnh em, cô ta đang tìm kiếm một quý ông cô đơn, không ràng buộc, người có thể bỏ qua xuất thân hèn kém và lấy cô ta làm vợ.” [2] Một loại áo khoác dài đến chân, ôm sát nửa người trên, còn phần từ eo xuống được xẻ ra để
rất nhiều. Tự Thành đá lộn một vòng, quát lớn: - Bước ra ngoài kia, từ nay ta còn bắt gặp sẽ mổ bụng banh xác ngươi ngay! Tào Hóa Thuần giọng nói run bây bẩy đáp: - Dạ, dạ… Y lại vái mấy cái, vội lùi ra ngay. Thái tử nghêng ngang đi theo ra.
Tự Thành vừa cười vừa nói với Thừa Chí rằng: - Thằng bé ấy khá cứng cỏi đấy.
Ta thích những đứa trẻ có cốt khí như thế.
Sấm Vương lại quay về phía sau nói với quân sư lùn Tống Hiến Sách rằng: - Nghe nói Sùng Chính có còn một vị công chúa, sao ta không thấy mặt nàng. Thừa Chí vội đỡ lời: - Hoàng đế đã chặt đứt một cánh tay của nàng rồi. Khi nào lành mạnh, em sẽ dẫn nàng tới đây vấn an Đại vương. Tự Thành cười nói: - Được, được, công lao của chú rất lớn, ta đang nghĩ không biết lấy gì để tặng cho chú mới xứng đáng, thì tiện đây ta thưởng luôn Công chúa cho chú đấy. Thừa Chí xấu hổ, ấp úng đáp: - Không, không… em… Tống Hiến Sách cười nói: - Có thế mà chú Viên đã xấu hổ rồi. Hà, hà, dù sao anh hùng vẫn là giới thiếu niên.
Lưu tướng quân và mấy vị nữa công lao cũng lớn lắm mà Đại vương chỉ thưởng cho mỗi người một nàng cung nữ thôi.
Nghe lời nói của quân sư lùn hình như có vẻ châm biếm mình, Thừa Chí ngạc nhiên, đưa mắt nhìn Hiến Sách, thấy y cao không đầy ba thước, chân phải thọt, nên đi khập khiễng, tay y cầm một cây gậy, mặt hơi dài và nhỏ, đôi mắt tinh khôn nhìn mình mỉm cười. Đang lúc Lý Nham ở ngoài hấp tấp chạy vào lớn tiếng nói: - Đại vương, Lưu tướng quân cùng mấy người nữa làm quá lắm.
Tự Thành hỏi: - Việc gì thế?
Lý Nham đáp: - Lưu tướng quân và mấy người nữa đi bắt bớ các quan phú hộ, đem về tra tấn, bắt gia đình nạn nhân phải đêm tiền bạc tới chuộc, có một số người quá nghèo chuộc không nổi đã bị các vị ấy xử trảm rồi. Tống Hiến Sách cười nói: - Các anh ấy ra sống vào chết, hy sinh rất nhiều mới cướp được giang sơn này, dù có làm bậy kiếm chút tiền để tiêu pha, cũng không phải là quá đáng! Lý Nham nổi giận nói: - Không thể để cho các anh ấy làm bậy như thế được. Hiện giờ Giang Nam chưa ổn định, Sơn Hải Quan tướng Ngô Tam Quế chưa đầu hàng, lòng dân hoang mang mà người cầm quân chỉ muốn phát tài cướp của như thế sao được? Tống Hiến Sách cười nhạt nói: - Họ muốn phát tài một tí có làm sao đâu? Chỉ sợ những người mới quy hàng mà vẫn ôm ấp lòng phản trắc mới là mối nguy đáng ngại nhứt. Gân mặt run động mấy cái, Tự Thành đưa mắt lườm Lý Nham, không nói nửa lời. Lý Nham phẫn uất nói: - Chúng ta sở dĩ được thành đại sự, chẳng phải nhờ lòng dân quy hưởng, bá tánh ủng hộ là gì? Thấy hai người càng cãi càng lớn tiếng, Thừa Chí nghĩ mình không phải là người cũ của Sấm Vương, không tiện dây dưa vào trong đó làm gì.
Nghĩ đoạn, chàng cúi chào Tự Thành, rút lui ra khỏi Hoàng cung. Vừa đi ra tới cửa cung, chàng thấy một người chạy tới kêu gọi: - Tiểu sư thúc, cháu đang tìm kiếm chú đấy! Kim Dung Bích Huyết Kiếm Hồi 23 Hung hiểm đã hơn người Oán độc chẳng kém ai Người ấy mặt áo vải đi giầy rơm, lưng đeo trường đao, chính là cháu ruột của Thôi Thu Sơn, chàng Thôi Hy Mẫn Thừa Chí hỏi: - Có việc gì thế? Hy Mẫn móc túi lấy một lá thư ra đưa cho Thừa Chí. Nhận xét bút tích, chàng biết ngay lá thơ của sư phụ, liền cung kính đỡ lấy, bóc thư ra đọc. Trong thơ viết: “Theo di huấn của chư vị tổ sư, bất cứ đệ tử nào của phái Hoa Sơn đều không được phép nhận quan chức của Triều đình. Ngày nay Sấm Vương đã khắc tựu đại nghiệp, tất cả đệ tử của phái ta đều phải rút lui ngay.
Và đêm trăng tròn tháng tới, lên đỉnh núi Hoa Sơn tề tập.” Dưới ký tên: Nhân Thanh. Thừa Chí nói: - Ủa, cách hội kỳ chỉ còn non một tháng, chúng ta phải đi ngay mới kịp. Hy Mẫn nói: - Chính thế ạ. Cả Thôi thúc thúc cũng bảo đi cùng với chúng ta đấy. Hai người trở về đường Chính Điền Tử, vừa tới đầu đường đã nghe thấy tiếng khí giới va chạm, hò hét mắng chửi, rồi lại thấy mấy chục quân Minh từ trong nhà chàng hấp tấp chạy ra… Thừa Chí nghĩ: “Quân Minh đã tan rã hết rồi, tại sao lại còn mấy chục người ở đây thế?” Nghĩ đoạn, chàng bước rảo cẳng. Về tới nhà, Thừa Chí thấy Hà Thích Thủ đang múa động song câu, đánh bọn quân Minh chen nhau chạy ra ngoài.
Chỉ trong giây lát, không còn một bóng người nào ở đó nữa. Hà Thích Thủ cười nói: - Những tên đại binh này thấy nhà ta cao lớn, muốn ào đánh cướp đấy sư phụ ạ. Thừa Chí cười nói: - Cũng may tôi trở về sớm một tí, chớ không bọn tàn quân ấy còn phải chịu khổ nữa. Ba người cùng đi vào nội đường, bỗng thấy Hồng Thắng Hải từ phía trong hớt hải chạy ra, sắc mặt nhợt nhạt, lớn tiếng kêu la: - Nguy tai! Nguy tai! Thừa Chí giựt mình kinh hãi, liền hỏi: - Việc gì thế? Hồng Thắng Hải đáp: - Trình… Trình… lão phu… tử… Mọi người đều ùa vào trong phòng của Trình Thanh Trúc. Ai nấy đều kinh hãi vô cùng, vì thấy ông ta đang quỳ ở dưới đất, người cứng đờ như tượng gỗ, trên ngực thấy cắm một con dao sáng quắc.
Sa Thiên Quảng giận dữ nói: - Mau bắt tên thích khách! Y nhảy luôn ra ngoài cửa sổ, Hồ Quế Nam, Hà Thích Thủ cũng nhảy theo ra. Thừa Chí để tay vào mũi Thanh Trúc xem còn thở hay không. Nhận thấy sự hô hấp đã đình chỉ, người đã giá lạnh như băng tuyết chàng mới hay ông ta chết từ lâu rồi. Chàng cúi xuống xem tờ giấy buộc ở trên cán dao, thấy có việc tám chữ như sau: “Vì thần đồng tử, dĩ tuần ngô chủ” (Thần hèn mọc này xin cùng chết, do được tuẫn tiết cho chủ.) Lúc này, chàng mới hay Trình Thanh Trúc đã tự sát để thủ tiết với chủ cũ. Chắc ông ta khi hay tin Sùng Chính băng hà, nhớ lại tình cũ nghĩa xưa, liền lấy dao tự sát luôn. Hành động này tuy là tận trung một cách ngu dại, nhưng tánh nết cương trực của ông ta thật đáng thương hại. Thừa Chí cũng phải nhỏ mấy hàng lệ anh hùng.
Chàng liền sai người đuổi theo gọi bọn Sa Thiên Quảng trở về, và cho người đi mua cỗ quan tài để an táng cho Trình Thanh Trúc. Ông ta là Bang chủ của một bang phái lớn, đáng lẽ phải làm ma chay thật linh đình nhưng trong lúc loạn ly này, phu phen không có, bạn bè cũng chạy cả, vậy lấy ai để khênh vác các đồ nghi trượng, nên Thừa Chí đành phải cho khâm liệm ngay. Chàng cùng mọi người đứng trước quan tài hành lễ. Mãi không thấy Thanh Thanh ra, chàng hỏi Uyển Nhi rằng: - Hạ cô nương đâu? Uyển Nhi đáp: - Em không thấy chị ấy ra ngoài này. Để em vào mời chị ấy ra hành lễ. Thừa Chí nói: - Không dám phiền cô, tôi đi gọi lấy cũng được. Chàng vào tới cửa phòng Thanh Thanh, dùng ngón tay khẽ gõ vài cái và nói: - Chú Thanh, mở cửa cho tôi. Thấy trong phòng im lặng, chàng lại gõ thêm vài tiếng nữa, vẫn không thấy hồi âm. Chàng đẩy mạnh cửa vào, thấy trong phòng rỗng không, liền ngẩn người ra giây lát. Khi định thần lại, chàng mới hay Thanh Thanh bỏ đi rồi.
Nàng đem cả bảo kiếm lẫn y phục, thậm chí đem cả cái lu đựng hài cốt của mẹ nàng đi nốt.
Chàng lục lọi khắp nơi, thấy dưới gối có một tờ giấy của nàng để lại, trên đó viết: “Anh đã có Kim Chi Ngọc Điệp, còn lấy tôi, con nhà dân quèn làm gì nữa!” Thừa Chí ngẩn người ra nhìn tờ giấy của Thanh Thanh viết để lại, trong lòng bối rối vô cùng, không biết làm thế nào cho phải? Chàng nghĩ: “Ta đối với nàng chân tình như thế, mà hơi tí lại nghi ngờ, lúc nào cũng đề phòng ta. Ta là nam nhi đại trượng phu, làm gì cũng quang minh chính đại, chớ có bao giờ ta làm điều gì khuất lấp đâu? Suốt ngày vào sanh ra tử trong rừng thương núi đao, tránh sao khỏi không đụng chạm với người này người nọ, nhưng ta không làm một điều gì trái với lương tâm cả.
ChúThanh, chú Thanh ơi!
Quả thật chú không hiểu lòng tôi một tí nào!” Nghĩ tới đây, chàng ứa nước mắt, trong lòng đau đớn vô cùng, lại nghĩ tiếp: “Lần trước nàng ra đi, suýt tí nữa nàng bị quân ngoại quốc bắn chết. Hiện bây giờ thiên hạ chưa được ổn định, trong lúc binh hoang loạn mã này, không biết nàng đi về phía nào?” Chàng buồn bực, ngồi xuống mép giường. Uyển Nhi rón rén bước vào nhìn thấy Thừa Chí thẫn thờ như người mất hồn mất vía vậy, sợ hãi quá vội chạy ra báo tin cho mọi người hay.
Ai nấy đều vào cả trong phòng khuyên giải.
Uyển Nhi tuy ít tuổi hơn hết nhưng rất điềm tĩnh, ra hiệu bảo mọi người yên lặng, rồi nói với Thừa Chí rằng: - Viên tướng công lo lắng như vậy cũng vô ích. Hạ cô nương võ nghệ cao cường như thế, ai dám hà hiếp cô ta?
Tướng công, chú Câm và chị Hà Thích Thủ cứ việc đi lên Hoa Sơn trước.
Tiểu muội xin ở lại đây trôm nom cô A Chín.
Còn chú Sa Thiên Quảng, Thiết lão sư, chú Quế Nam và tất cả đàn em trong bang Kim Long sẽ chia đường đi kiếm Hạ cô nương, đồng thời Tướng công cho truyền lệnh bài đi khắp chốn giang hồ, ra lệnh cho các hào kiệt, bang phái để ý giúp hộ cho.
Nàng vừa nói, Thừa Chí vừa gật đầu. Chờ nàng nói xong, chàng mới lên tiếng: - Ý kiến của Tiêu cô nương rất hay.
Chúng ta cứ theo kế hoạch đó mà tiến hành.
Nhưng Hà Thích Thủ vì chưa chánh thức nhập môn của tôi, còn phải đợi tôi bẩm cùng sư phụ rõ đã hãy hay. Lần này, chị ấy hãy tạm ở lại đây. Hà Thích Thủ định lên tiếng cầu khẩn, bỗng sực nghĩ tới Thanh Thanh cũng nghi ngờ nàng, nếu bây giờ nàng đi cùng với Thừa Chí thì không tiện tí nào, nên nàng chỉ mỉm cười không lên tiếng nữa. Nàng lại nghĩ: “Không cho ta đi, ta cứ đi cho mà xem.” Nàng là Giáo chủ tà giáo, xưa nay thích gì làm nấy, chớ không ai dám ngăn cản cả. Nhưng gần đây, nàng đã ngoan ngoãn hiền lành ít nhiều rồi, tuy vậy, tánh ương ngạnh còn phần nào nên nàng mới trù tính lên núi Hoa Sơn một mình để bái sư tổ là thế.
Chỉ bảo đâu đấy xong, tối hôm ấy, Thừa Chí vào trong cung từ biệt Sấm Vương và Lý Nham.
Tự Thành tặng cho chàng rất nhiều châu báu.
Chàng định từ chối, thấy Lý Nham đưa mắt ra hiệu, chàng đành phải cảm tạ nhận lấy. Lý Nham tiễn chàng ra tới cửa cung, thở dài nói: - Chú Viên, chú công thành thân thoái như thế, thực là may mắn lắm… còn tôi ở lại đây sẽ bị tiểu nhân kèn cựa nhưng tôi vẫn phải ở lại, quyết lấy tánh mạng ra báo đền lòng tri ngộ của đại vương. Nói xong, chàng tỏ vẻ buồn rầu. Thừa Chí cảm khoái nói: - Xin đại ca thận trọng đôi chút, nếu gặp sự nguy nan, xin huynh cứ báo tin cho biết ngay. Dù xa cách nghìn vạn dặm, đệ cũng sẽ hỏa tốc tới giúp.
Hai người cùng gạt lệ từ biệt nhau.
Sáng sớm ngày hôm sau, Thừa Chí cỡi con Ô Bắc (đen và trắng) của Sấm Vương tặng cho, cùng với Thôi Thu Sơn, Thôi Hy Mẫn, An đại nương, Tiểu Tuệ, Hồng Thắng Hải sáu người, dắt hai con đười ươi thủng thẳng đi về phía Tây, tiến lên núi Hoa Sơn. Ngựa của các người kia cũng là lương mã nên không bao lâu đã tới huyện Uyển Bình.
Mọi người vào khách sạn nghỉ chân.
Cơm nước xong, sắp sửa lên đường, Hồng Thắng Hải nhanh mắt trông thấy trên góc tường có một con bò cạp và một con rít, cả hai con đều được đóng bằng một cái đinh cỏn con. Chàng giựt mình vội kéo vạt áo Thừa Chí. Đưa mắt nhìn hai con vật nọ, Thừa Chí gật đầu, trong lòng nghĩ thầm: “Cái này chắc có liên can tới Ngũ Độc giáo, chỉ tiếc rằng Hà Thích Thủ không có mặt ở đây, không biết họ làm dấu hiệu như thế có ý nghĩa gì?” Hồng Thắng Hải hỏi dò điếm tiểu nhị: - Mấy con vật ở trên góc tường kia, chắc lại bọn người nói giọng miền Nam đóng lên phải không? Điếm tiểu nhị cười nói: - Nếu không nhật ít tiền của họ thì cháu đã vứt hai con vật ấy đi từ lâu rồi. Thật phiền quá ông ạ. Y vừa nói vừa đếm đốt ngón tay, rồi lại vừa cười vừa nói tiếp: - Từ ngay hôm kia tới giờ, kể cả ông đã có trên mười vị khách quan hỏi cháu về chuyện hai con vật ấy. Hồng Thắng Hải vội hỏi: - Chú có nhớ người nào đã đóng lên không? Điếm tiểu nhị đáp: - Một mụ ăn xin già đấy! Hồng Thắng Hải đưa mắt nhìn Thừa Chí rồi lại hỏi tiếp: - Còn những người đã hỏi chú là hạng người như thế nào?
Vừa hỏi, chàng vừa nhét một ít bạc vụn vào tay điếm tiểu nhị. Nhận lấy số bạc vụn, điếm tiểu nhị cám ơn rồi cười nói: - Những người đã hỏi cháu toàn là bọn ăn xin và tụi côn đồ, nhưng không ngờ người lịch sự như ông mà cũng hỏi tới chuyện… Thừa Chí liền ngắt lời tên nọ, hỏi luôn: - Khi mụ ăn xin đóng hai con vật ấy, có ai đứng cạnh không? Điếm tiểu nhị nghĩ ngợi giây phút mới đáp: - Ngày hôm ấy… kể cũng hơi kỳ thật, thoạt tiên có một cậu công tử rất đẹp trai tới đây ăn uống… Thừa Chí lại vội hỏi: - Người ấy hình dáng như thế nào?
Mặc quần áo gì?
Bao nhiêu tuổi? - Cậu ấy trẻ hơn Tướng công chừng hai, ba tuổi, mặt đẹp lắm. Thoạt tiên, cháu cứ tưởng là cậu ta là một kép hát chuyên đóng vai đàn bà nhưng sau thấy cậu ta đeo kiếm, cháu không dám tưởng tượng như thế nữa. Hình như trong nhà có người mới chết vậy, mặt mày ủ rũ, cứ uống một chén rượu, là như muốn khóc… Mọi người đều đoán chắc người đó là Thanh Thanh chớ không sai. Thôi Hy Mẫn nổi giận nói: - Không cần chú kể lể lôi thôi những chi tiết ấy làm gì. Ai có rỗi thì giờ nghe nào! Điếm tiểu nhị thấy Hy Mẫn hung tợn, sợ hãi vô cùng, vội lảng sang chuyện khác nói: - Quý vị sắp phải lên đường ngay đấy ư? Thừa Chí hỏi: - Sau rồi thế nào nữa, chú tiểu nhị? Điếm tiểu nhị đưa mắt nhìn Hy Mẫn rồi đáp: - Vị Tướng công trẻ tuổi ấy đang uống rượu thì nghe có tiếng chân người lên thang, quay lại trông thấy một cụ râu tóc bạc phơ, tay cầm quài trượng. Vừa lên tới trên lầu này, ông cụ mới chống mạnh quài trượng xuống sàn gác, những chén bát ở các bàn này đều nhảy cả lên. Nghe nói tới đây, Thừa Chí lo ngại quá, nghĩ thầm: “Lão già họ Ôn Minh Sơn gặp Thanh Thanh ở đây, thì nàng thoát sao khỏi tay lão ấy?” Điếm tiểu nhị lại nói tiếp: - Ông cụ ấy ngồi ở cái bàn cạnh Tướng công nọ. Cụ ta vừa gọi rượu và món ăn xong, lại có một ông cụ nữa lên. Lạ quá, trước sau có tất
ĐỀU THẤY NGƯỜI KHỔNG LỒ VUI ĐÙA CÙNG ĐÀN TRẺ. 17  “Các con,
này.
Vì thế tôi bám theo chân ông tôi, luồn lách sau những bụi cây để ông không phát hiện được. 4 Vì ông bị trẹo mắt cá chân, chỉ nhích từng bước một nên tôi không khó khăn gì để theo kịp ông. Sau khoảng một giờ đồng hồ ông tới chỗ mấy cây bạch đàn cổ thụ mọc đan xen với nhau thành một cụm.
Hôm qua ông đã chỉ cho tôi chỗ này.
Điều làm tôi chú ý là những cành ở dưới dường như đã bị bò ăn không còn một cái lá nào. Ông tôi dùng gậy đập vào cành bạch đàn làm một chiếc lá rụng xuống. Ông đặt chiếc lá lên môi và thổi. Âm thanh trong sáng của điệu nhạc lan tỏa ra hướng đường cái.
Ông tôi nhét cái lá vào túi và cười gằn. Sau đó ông quay ra đường. Tôi biết ông định đi đâu. Đúng như tôi dự đoán.
Sau một giờ lò dò từng bước ông mới tới nhà ông Foxy. Lúc đó ông Foxy đang chĩa ống nhòm quan sát nhà ông tôi. Ông tôi nằm rạp xuống bò cả hai chân hai tay sau những hàng cây. Khi tới gần nhà ông Foxy, song vẫn còn ở ngoài tầm nhìn, ông tôi lấy cái lá bạch đàn và chơi bài "Click go the Shers". Ông tôi thổi khèn lá thật tuyệt diệu. Tôi hoàn toàn không biết là ông mình lại có khiếu âm nhạc đến như vậy. Tiếng nhạc của ông vẫn rất mạnh mẽ, lắng đọng. Đúng lúc những nốt nhạc đầu tiên vang lên, ông Foxy giật thót mình như bị gai đâm. Sau đó ông bịt chặt tai chạy vội vào trong nhà la hét ầm ĩ như bị đâm. Ông tôi quay ngoắt và vọt đi. Ông chạy thoăn thoắt như thỏ ra đường. Chưa bao giờ tôi thấy ông đi nhanh nhẹn đến như vậy. Phải mấy giây sau, khi đã định thần trở lại, tôi mới thấy ông không còn đi cà nhắc nữa. Ông đã khỏi bong gân, chỗ sưng xẹp hẳn xuống.
Ông đi lại hoàn toàn bình thường.
Ông Foxy xách súng bắn đạn ghém chạy ra ngoài hiên, bắn vọt trên đầu ông tôi. Sau đó ông ta chì chiết: - Tao bắn mày chết. Xác mày tao sẽ nấu làm xà phòng.
Ông ta tìm cách đuổi theo ông tôi nhưng không tài nào chạy nổi.
Ông bị bong gân. 5 Đầu óc tôi rối bời. Tôi chẳng hiểu gì về cái chuyện lạ lùng nhất trần đời này.
Phải chăng hai ông già này có khả năng truyền bệnh cho nhau, và cũng bằng cách đó để tự chữa bệnh cho mình?
Mọi chuyện đều phải thực hiện thông qua thổi khèn bạch đàn và phải thổi ở chỗ mà đối phương nghe thấy. Tôi muốn biết mọi chuyện sẽ diễn biến tiếp tục như thế nào vì vậy tôi vẫn lặng lẽ lén đi theo ông trên con đường đầy bụi bậm. Tôi đuổi kịp ông lúc ông ngồi nghỉ dưới gốc cây bạch đàn cổ thụ. Ông cười rất hể hả và tự nói gì đó. Rõ ràng ông coi việc này như một thắng lợi to lớn của mình.
Ông nói: - Lão ta sẽ bị mệt mỏi, đau đớn, cái chân đau sẽ cản trở hắn một thời gian.
Hình như việc tôi đi theo ông không làm ông bận tâm, bực bội. Thậm chí ông còn tỏ ra vui vẻ, hớn hở vì có người để khoe khoang về thành tích của mình.
Tôi hỏi ông: - Chỗ bong gân của ông thế nào rồi? Tại sao ông Foxy bây giờ lại bị bong gân, lúc nãy ông
lặp lại những lời nói lúc nãy của McCord, “trừ phi anh thay đổi ý kiến và quyết định là Leigh Manning hay tôi giết chồng cô ấy.” Ngày hôm trước, McCord đã không tin một lời nào thoát ra từ miệng của Michael Valente.
Bây giờ anh tin mỗi lời về cuộn băng gây nhiều thiệt hại và quan sát cựu địch thủ của anh với sự thán phục miễn cưỡng. “Mánh khóe rất hay.” anh bình luận.
Sam cắn xuống môi dưới của cô để không cười và làm bộ tìm kiếm cái gì đó trong túi xách của cô.
“Chúng tôi cần nói chuyện với bà Manning ngay bây giờ,” McCord giải thích, “vì tôi nghĩ kẻ giết người có thể có liên quan đến những giao dịch tài chính của chồng cô ta. Theo lẽ tự nhiên, anh có thể có mặt trong khi chúng tôi nói chuyện với cô ấy.” “Theo lẽ tự nhiên.” Valente đồng ý bằng giọng chua chát, cho tay vào trong ngăn kéo bàn của anh và lấy ra một cái điện thoại di động. Anh nhìn lướt qua nó một lát như thể nó xa lạ với anh, sau đó anh bật nó lên. “Điện thoại mới à?” McCord phỏng đoán với nụ cười nhức nhối.
Valente nhìn anh như thể câu trả lời là hiển nhiên. “Một trong số đó.” anh xác nhận, ấn con số trên bàn phím nhỏ.
“Tôi tưởng tượng rằng chúng có lẽ là loại kỹ thuật số mới nhất – loại rất khó cho chúng tôi theo dõi?
Và tôi tưởng tượng là chúng được đăng ký dưới tên ai đó ngoài anh?” “Tôi đang bắt đầu nhìn thấy tại sao anh đã có thể trở thành trung uý.” Valente bảo anh với vẻ chế giễu thích thú, sau đó anh dừng lại khi cuộc gọi của anh đã được trả lời. “O'Hara,” anh nói, “Leigh có thể nghe điện thoại ngay bây giờ không?” Trong khi anh chờ O'Hara mang điện thoại đến cho cô, Valente giải thích, “Leigh đang ở nhà hát tập dợt, nhưng bây giờ cô ấy cũng đã kết thúc rồi. Cô ấy sẽ diễn lại tối nay.” Sam nghe niềm tự hào trong giọng nói của anh khi anh làm thông báo đó, nhưng ngay khi Leigh Manning nhận cuộc gọi của anh, giọng nam trung sâu trầm của Valente âu yếm và nét mặt của anh trở nên dịu xuống đến nỗi Sam sững sờ bởi sự thay đổi. “McCord và Littleton đang ở văn phòng của anh.” Valente bảo Leigh. Anh cười khúc khích ở câu trả lời của cô, sau đó anh nhìn thẳng vào Sam và McCord khi anh nói, “Anh cũng đã làm cùng đề nghị đó cho họ vừa đến, nhưng họ rất kiên trì.” Một cách trêu chọc, anh nói thêm, “Không phải em đã từng nói với anh nhiệm vụ của mỗi công dân là phải hợp tác với cảnh sát sao?” Khi anh gác máy, thái độ của anh trở lại nhanh nhẹn và thực tế. “Cô ấy sẽ đến đây trong nửa giờ.
Tôi đã hỏi cô ấy về tài chính của Logan, nhưng cô ấy không biết bất cứ thứ gì khác thường – ngoài việc anh ta dường như đã chi trả bằng tiền mặt cho món nữ trang đắt tiền mà anh ta đã tặng cho cô ấy vào đêm tiệc.” “Có lẽ cô ấy sẽ nghĩ được chuyện gì đó khi chúng tôi nói chuyện với cô ấy.” McCord trả lời và đứng lên. “Chúng tôi sẽ chờ trong phòng tiếp tân cho đến khi cô ấy đến.” Valente nhìn McCord một lúc lâu. “Tại sao anh không cố treo vụ án mạng trên người Leigh vậy?” “Luôn có cơ hội là cô ấy giết ông ta,” McCord nói, chơi nó tuyệt đối thẳng thẳng, “nhưng chỉ có điều nghi ngờ duy nhất mà cô ấy từng làm là dường như đang có một mối quan hệ bí mật với anh – với một người đàn ông có một lý lịch cho tội phạm bạo hành. Một khi tôi đã loại tất cả chúng ra, đối với tôi cô ấy trông giống như bất cứ một quả phụ nào khác.” Trong khi họ chờ Leigh Manning đến, McCord yêu cầu Sam thu xếp để họ gặp Sheila Winters sau đó, cùng ngày nếu có thể. Sam gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý và sau một hồi cãi cọ, bác sĩ Winters đồng ý gặp họ lúc 4:45, sau cuộc hẹn cuối cùng của cô.
* Chương 66.
Nhân viên tiếp tân của Sheila Winters đã ra về, và căn phòng đợi sang trọng ở bên ngoài văn phòng vắng tanh khi Sam và McCord đến một vài phút trước thời gian quy định của họ. Từ khi cửa văn phòng của bác sĩ Winters đang đóng, họ ngồi xuống cặp ghế bành bằng da xanh để đợi cho đến khi Winters kết thúc cuộc hẹn với bất cứ ai ở trong đó với cô.
McCord nhặt lên tờ tạp chí từ một chồng tạp chí đặt trên bàn để đèn ở giữa ghế của họ, gác mắt cá chân qua đầu gối, và bắt đầu nhìn lướt qua nó. Sam nhặt lên quyển tạp chí Vanity Fair và mở nó ra, nhưng tâm trí của cô đang ở trên cuộc phỏng vấn mà họ vừa mới kết thúc với Leigh Manning. Người nữ diễn viên đã có ấn tượng xấu với cảnh sát trong mấy tuần qua đến nỗi cô đứng bên cạnh, và hơi ở đằng sau ghế của Valente với tay của cô đặt trên vai của anh trong suốt thời gian cô trả lời các câu hỏi của McCord. Lúc đầu, Sam đã nghĩ cô ấy đang khôn khéo tìm kiếm sự bảo vệ của Valente. Phải mất mười phút sau Sam mới nhận biết điều đó là ngược lại – thật ra là Leigh đang lo sợ cho Valente, và đứng với anh để chống lại McCord và Sam.
McCord cũng nghĩ vậy, và đã nhận xét về điều đó khi họ ở trên đường đến văn phòng của Winters. “Cô có nhận thấy Leigh Manning không rời khỏi Valente cho đến khi cô ấy nhận biết tất cả các câu hỏi của chúng ta chỉa vào cô ấy không?” “Cô ấy gợi cho tôi nhớ về một con chó Ái Nhĩ Lan đẹp cố gắng bảo vệ một con báo nguy hiểm.” Sam thú thật, và McCord cười khúc khích ở cách gán ghép của cô. “Tôi thích gắn mọi người với đối tác động vật của họ.” Sam thừa nhận. “Ví dụ như, Shrader gợi cho tôi nhớ về một con chó dữ. Tôi đã đặt biệt danh anh ấy là Thiết bị cắt vụn…” Tiếng cười của McCord vang lên ầm ĩ. Điện thoại trên bàn tiếp tân của bác sĩ Winter reng và máy nhắn điện thoại trả lời. McCord đứng dậy và bồn chồn nghiên cứu bức tranh trên bức tường ở phía sau ghế của anh.
“Tôi thấy ngạc nhiên là bác sĩ Winters không sử dụng dịch vụ trả lời điện thoại.” Sam nhận xét nhỏ. “Cô ấy có lẽ sẽ chuyển những cuộc gọi qua đó khi cô ấy rời khỏi.” McCord trả lời, giọng của anh cũng hạ thấp.
“Đó là những gì các anh rể của tôi làm.” “Họ là bác sĩ ư?” “Hai người là bác sĩ.” “Hai người ư?
Anh có mấy người chị?” Anh thích thú liếc nhìn cô và lặng lẽ giơ lên một bàn tay, ngón tay cái gập lại. “Anh có bốn người chị à?” Anh gật đầu và thọc tay vào túi, khuôn mặt của anh hướng về phía bức tranh, tia nhìn của anh liếc xuống cô. “Cho đến khi tôi được mười tuổi, tôi cứ nghĩ màn che buồng tắm luôn trông giống như những đôi chân với bàn chân.” Sam cười toe toét. “Vớ da.” cô kết luận, sau đó cô nói, “Cái áo vải tuýt nâu mà anh đã mặc vào ngày đầu tiên thực sự thuộc về anh rể của anh à?” Gật gù, anh nói, “Căn hộ bên trên nhà tôi bị cháy trong khi tôi đi nghỉ. Khi tôi về đến nhà, mọi thứ ở chỗ tôi hăng mùi khói và phải được lau chùi và xử lý.
Quần áo trong vali của tôi là những thứ duy nhất mà tôi có thể mặc.” Điện thoại lại reo, và McCord xoay lại, sốt ruột nhìn vào đồng hồ của anh rồi đến máy trả lời tự động.
“Bác sĩ Winters đã trễ gần mười phút rồi. Những người bác sĩ tâm lý luôn có ý thức giờ giấc...” khi anh nói anh đi về phía cửa văn phòng của cô ấy. Anh gõ cửa.
Không có tiếng trả lời.
Anh với lấy nắm cửa và xoay nó khi Sam đặt quyển tạp chí của cô xuống. “Không có ai…” anh bắt đầu, đứng ở giữa phòng, sau đó anh quẹo phải và biến mất khỏi tầm nhìn của Sam. “Mẹ kiếp! Gọi cho EMS ngay! (xe cứu thương)” anh la to. Chộp lấy điện thoại di động của cô, Sam lao vào phòng, nhưng tất cả cô nhìn thấy chỉ là tấm lưng của McCord khi anh khom người xuống gần góc bàn của nhà tâm lý. “Đừng phiền gọi xe cứu thương nữa.” anh nói với Sam qua vai của anh, “Gọi cho Đội truyền tin và bảo họ gởi CSU đến đây ngay.” Nghiêng người qua người anh với điện thoại di động áp vào tai, Sam làm theo lời anh dặn, tia nhìn dán chặt trên xác chết của người phụ nữ mà cô vừa mới nói chuyện cách đây vài giờ.
Sheila Winters nằm sóng soài úp mặt trên sàn nhà, cơ thể của cô ở phía sau bàn, khuôn mặt ló ra ngay góc bàn, mắt mở to và trừng trừng, như thể cô đang nhìn ra ngưỡng cửa. Bộ đồ màu vàng rực rỡ của cô đã bị nhuộm đỏ ở sau lưng nơi máu đã túa ra từ vết thương ngày càng rộng.
Cẩn thận không thay đổi vị trí của cơ thể, McCord nâng vai trái của Winters để cho anh có thể nhìn thấy vết thương từ phía trước, sau đó anh thả tay ra và đứng lên. “Đó là lối ra của vết thương ở lưng của cô ấy.” anh nói với Sam, sau đó anh chỉ về phía máu vãi tứ tung trên bức tường ở phía sau bàn. “Cô ấy có lẽ đứng gần ghế khi cô ấy bị bắn, và sức ép tống cô ấy chống lại bức tường, sau đó cô ấy ngã nhào tới phía trước trên khuôn mặt của cô ấy.” Sam định trả lời anh khi điện thoại di động của McCord reo. Anh tóm lấy nó và mở nó ra, rồi lắng nghe một lát, vẻ kỳ quặc hiện lên khuôn mặt của anh.
“Nhà của cô ta ở địa chỉ nào?” anh hỏi, sau đó anh nói, “Tôi đang ở văn phòng của Sheila Winters, và cô ấy là một cái xác chết.
Đến đây ngay và canh chừng hiện trường tội ác này cho đến khi CSU đến.
Tôi không muốn bất cứ cảnh sát đồng phục nào lê bước khắp nơi, phá huỷ bằng chứng.” Anh cáu kỉnh đóng sập điện thoại, và nhìn Sam, đôi mắt xanh của anh bồn chồn và căng thẳng.