text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Đoạn 1 là |
ngắn gọn. |
- Vậy là họ... họ chưa quyết định gì ? - Phải. |
Cần điều tra thêm nữa. |
- Nhưng... nhưng họ nghĩ sao ? Marshall không kìm được nụ cười : - Ôi, con yêu, ai mà biết được ? Mà con nói "họ" đây là ai ? Thẩm phán, cảnh sát, nhà báo hay dân chúng ? -... Cảnh sát, tất nhiên. - Ồ, cảnh sát nghĩ gì, họ còn giữ bí mật. |
Rồi Marshall về khách sạn. Rosamond Darnley định đi theo, thì Linda gọi giật : - Cô Rosamond ! Cô này quay lại. Xúc động vì nỗi lo của cô bé, cô ôm lấy em, dẫn đi vào con đường theo phía ngược lại, và nói nhỏ nhẹ: - Cháu không nên lo lắng quá. Cô biết đây là chuyện đau lòng, nhưng buồn khổ quá đáng chẳng ích gì. |
Mà thực ra, theo cô biết, cháu có ưa Arlena đâu nhỉ. |
Cô cảm thấy thân thể Linda run lên trong tay mình. |
Em đáp: - Vâng, cháu khộng ưa. - Thế thì thôi, cháu đừng nghĩ đến nữa. - Cô không hiểu - Linda nói, giọng giận dữ. - Cô hiểu chứ. Linda lắc đầu : - Cô không hiểu tí gì. Cả cô Christine cũng vậy. |
Hai cô đều tốt, nhưng không thể hiểu cảm nghĩ của cháu. Các cô chỉ cho là chuyện khủng khiếp, không nên nhắc tới... Em lặng một lúc, rồi lại sôi nổi : - Nhưng vấn đề không phải chỗ đó. Nếu các cô biết những gì cháu biết... Rosamond lạnh người, cố ghìm xúc cảm : - Cháu biết cái gì ? Cô bé nhìn trân trân, rồi lắc đầu, lẩ... |
Arlena chết rồi, gì gì cũng không thể sống lại. |
Hãy quên đi, nghĩ tới ngày mai. Và nhất là, hãy giữ miệng. Linda có vẻ co người lại: - Cứ như là cô đã biết... biết hết. Rosamond dứt khoát : - Cô không biết gì hết. |
Theo cô, kẻ giết Arlena là một tên điên nào lởn vởn trên đảo. |
Đó là cách giải thích hợp lẽ nhất, chắc rồi cảnh sát phải chấp nhận. - Nếu ba cháu... - Im đi. - Cháu phải nói với cô một điều. Mẹ cháu... - Mẹ cháu làm sao ? - Mẹ cháu cũng từng bị quy tội giết người, phải không ? - Phải. - Rồi sau ba lấy mẹ, cứ như ba coi chuyện giết người là việc không nghiêm trọng... - Cháu không đ... |
Rosamond tức mình thực sự. |
Cảnh sát không quy tội ba cháu, ba cháu có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng. Ba cháu không có gì phải ngại. - Có lúc họ nghi ba cháu ? - Họ nghĩ gì, mặc kệ họ ! Bây giờ, họ đã biết không thể là ba cháu. |
Hiểu chưa ? |
Không thể là ba cháu. |
Giọng kiên quyết và cái nhìn nghiêm khắc buộc Linda phải im. Cô bé thở dài |
Xanh hét. Ông đã phạm sai lầm là muốn đánh Lena. |
Nhanh như chớp Fast thò chân ra. Kallenberg đổ nhào về phía trước. Ngay trước khi ông lăn xuống đất, Fast nện một nhát vào gáy ông, bằng sống bàn tay. Ông hộ pháp làu bàu, nằm thẳng cẳng ra giữa bốn chân con ngựa cái, rồi bò loạng choạng, không sao đứng lên được. |
— Đi! - Fast nói. Anh cầm tay Lena kéo đi. |
Rất nhanh họ chạy qua cái sân lát gạch đỏ của dãy nhà đày tớ. Một lát sau họ đã ngồi trong cái xe nhỏ mà Fast cho nổ máy. Anh phóng đi như tên bắn. Cách mấy cây số, họ dừng lại ở trên một con đường vắng. |
Fast nhìn cô hồi lâu. Cô đẩy những cọng rơm trông có vẻ như thứ trang sức tân kỳ ở trong mớ tóc vàng mượt như lụa của cô. |
Anh buông một tiếng: — Bây giờ sao? |
Chẳng hiểu vì sao, họ cùng lúc phá lên cười. |
— Còn các khách của em? - Fast nấc một cái nói thêm - Đúng là một biến cố nhé! |
Sau này Lena biết rằng Kallenberg đã xin lỗi quan khách vì sự vắng mặt của vợ ông, lấy cớ cô bị khó chịu đột ngột, tóm lại những công thức xã giao thông thường. Cơn bối rối của nhà chủ tàu chỉ trong chốc lát. |
Ngay khi trở về nhà cô để lấy thư từ, bức điện đầu tiên mà Lena bóc ra đã được thảo như sau: “Ở đâu cứ ở đấy nhưng trả lại đồ trang sức. |
Herman”. |
Các luật sư làm phần còn lại. |
Việc ly dị được công bố tháng sau, thời hạn tối thiểu của thủ tục. |
Vẻn vẹn Lena và Kallenberg lấy nhau chính thức trong hai giờ. Giữa hai giờ đó, cô đã phải vất vả để cho tài năng của Fast được thừa nhận đúng với giá trị của nó. Cô chẳng hiểu mấy về các tác phẩm của anh, nhưng cảm thấy chúng vượt quá cô, việc ấy đem lại cho cô một sự sung mãn trí tuệ đủ làm cho cô hạnh phúc. Cô nghĩ r... |
Anh luôn luôn tìm ra được một cái cớ để xa cô, cô đành nhẫn chịu chỉ nhìn thấy ở nhà anh một người tình ghé tạt. |
Như Marc Costa đã từng là thế. |
Tại sao cô cứ phải ở trong cùng một tình cảnh khốn nạn như vậy? |
Cô suýt thì hỏi anh điều đó. |
Anh nằm cạnh cô trên một cái giường kỳ diệu, của một ngôi nhà tại Paris, phố Chuồng Chim Trĩ. Cô thấy anh xem đồng hồ: — Anh buồn à? — Không, nhưng anh cần phải đi. — Anh không thích mùa hè, chúng ta đi vài ngày chơi ở Châu Phi hay Jamaïque ư? Chỉ anh và em thôi. Em tổ chức tất, anh muốn không? — Thế triển lãm của anh ... |
— Fast! |
Đã lâu lắm rồi chúng mình chưa thực sự đi cùng với nhau. — Có lẽ là chúng ta đã đến nơi rồi thì phải đấy. |
Bao giờ cũng là như vậy: Một khi cô thử đẩy anh vào chỗ cố thủ của anh, anh đều có một câu độc ác ở miệng. |
*** — Con bao nhiêu tuổi? — Chờ con nghĩ đã. Với vẻ tưng tửng, Achille vờ đếm trên đầu ngón tay: — Chúng ta đang ở năm 68… con đẻ năm 50? Đúng thế không?… Vậy thì bố thấy đấy, con mười tám? Ghê thật, thời gian đi nhanh quá! |
Anh ngạo nghễ nhìn bố. |
Như mọi bữa, Socrate lưỡng lự giữa giận dữ, nản chí hay nhẫn nhục. Ông đã chinh phục được cái đế quốc tài chính kỳ ảo nhất thế giới, làm cho các nguyên thủ quốc gia cúi đầu nhưng lại hoàn toàn bị giải giáp trước đứa con trai thừa kế duy nhất của ông, bất chấp những cơn giận cường điệu của ông: Ông yêu nó quá. Achille l... |
Mặc dù những món quà chất đầy lên người anh và những cái lợi mà anh có được nhờ địa vị đứa con nhà tỷ phú, anh vẫn loáng thoáng cảm thấy rằng bố anh mới là người phân phát. |
Đôi khi do thích chí, anh đã cưỡng lại ông, để thỏa mãn một cách vô ý thức một oán giận thầm lặng. |
Thật ra, như em gái anh, Achille không tha thứ cho mọi việc ly dị của người bố. Nhưng Lena đã lịch sự không bao giờ xúi giục con cái chống lại bố chúng. Điều đó chẳng ngăn được các con cô tưởng có lúc hai anh em đã muốn tìm cách tốt nhất để buộc bố mẹ lại đoàn tụ như xưa. Maria ngây thơ hỏi bố: — Bố, bao giờ bố sẽ quyế... |
Và Achille không bao giờ bỏ lỡ dịp để tỏ ra sâu cay: — Này bố, cái mụ tóc rối đỏ tối hôm qua, cái mụ cứ liếc bố hoài ấy… Như khúc dồi! |
Các đứa con cho qua tất, trừ lòng trung thành đối với nhau của bố mẹ. |
Khi Socrate và Lena bỏ nhau, Maria đã trốn nhà: Người ta tìm thấy cháu bị lạnh cóng ở dưới hầm một con tàu, sau cả một đêm kiếm tìm hãi hùng. |
Phản kháng của Achille tỏ ra hung hăng và nguy hiểm hơn: Mười một tuổi, phát dục sớm ở mọi mặt, tuy thân hình thấp lùn, Achille đã khởi động được chiếc xe hơi thể thao Maserati của bố và phóng với tốc độ cao nhất, một trăm tám mươi cây số trước khi hãm lại và tắt máy. Hoảng sợ ông bố đòi Achille giải thích, cố làm cho ... |
Hỏi một nhà phân tâm học thì ông ta cho rằng cách xử sự của Achille là bình thường: “Thằng nhỏ bị chấn thương vì việc bố mẹ ly dị. Nó thấy nó bơ vơ, không biết giữa bố và mẹ thì yêu ai, mà cũng chẳng biết là nó có được yêu hay không nữa. Làm như vậy là nó muốn kéo về cho nó tình yêu của người bố mà nó ngỡ rằng đã mất m... |
Nói thật du dương, Socrate đã kết luận là Achille không còn được bén mảng đến nhà xe nữa, từ nay các nhà để xe phải đóng và có canh gác. |
Rồi Menelas đã bước vào cuộc đời nhà chủ tàu. |
Răm rắp làm như nhau, Achille và Maria đã trút lòng căm ghét sâu kín của chúng lên một mình chị, chơi chị những vố đáng để treo cổ: Một con rắn trong đàn piano, một con thằn lằn ở trên giường, các phím của chiếc Beechstein nhoe nhoét những nhựa, một chiếc váy dạ hội bị rạch rách bươm và thậm chí có hôm Achille đã bị ăn... |
Ngoại giao, Menelas không bao giờ tìm cách đầu độc thêm tình hình, ra sức chiều chuộng những con quỷ con, thật lòng muốn kết bạn với chúng, uổng công. |
Chán ngán, Socrate tính điểm và bồi thường cho sự đổ vỡ. Nhưng tất cả đều có giới hạn và lần này thì Achille vừa mới vượt qua. |
Tối trước, mượn cớ một trò chơi vô hại, nó đã suýt dìm chết Menelas ở trong bể bơi. |
Chị bị một chấn thương tinh thần mạnh đến nỗi đã ốm nằm liệt, nhưng vẫn còn đủ sức kiềm chế để không nói gì hết với Socrate, song các người làm đã báo cho ông hay. Vừa khoái trá, vừa sợ, Achille không chớp mắt nhìn lại bố, chờ đợi bản án mà anh chẳng coi là mùi gì: Anh đã xơi nhiều lắm rồi. — Vì sao bố hỏi tuổi con, bố... |
Đến một tuổi nào đó người không còn thuộc về toà án xử trẻ con nữa mà là pháp đình xử trọng tội. |
— Ồ! Bố nói quá, pháp đình xử tội nặng! Chỉ vì con đã làm cho uống nước cái con… — Coi chừng Achille. Nói gì là phải cẩn thận, bố còn có sức quật con đấy! Con như thằng lưu manh là bố không có tha đâu. — Bố… — Câm! Con hãy xin lỗi Olympe đi. |
Ngay lập tức. — Không khi nào. Tiếng quát vọng ra rung lên thách thức: — Con nói cái gì? — Không khi nào. Bố có thể chặt đầu con! Không khi nào… Con ghét bà ta, đó là một con đĩ! |
Bàn tay phải của Socrate vung ra tát hết sức nhanh, má Achille lập tức hằn đỏ và trắng lên. |
— Ngay lập tức, con biết không. Đi ngay lập tức! — Đừng hòng. Không khi nào! |
Bố con nhìn trừng trừng nhau khoảng năm giây tưởng không bao giờ hết, không ai cụp mắt xuống. Trong thực tế, Socrate không bao giờ đụng tay đến các con, và lần này đánh con, có phần nào ngoài ý ông, ông sửng sờ ra. |
Ông thở dốc, giọng xúc động: — Achille, nghe này! |
Đây là một tối hậu thư. |
Nếu con không đi xin lỗi, bố thề với con là không bao giờ được một xu nào của bố. — Bố giữ xu của bố. |
Con không cần, cái ấy không phải là thứ con cần. — Mày cần gì? |
- Socrate hét lên. |
— Không cần gì hết, không cần gì cả! |
- Achille gầm theo. |
Trong anh, một cái gì đó vừa mới nổ tung, cái mà anh muốn quăng vào mặt bố, mà anh điên khùng kìm nén, nghiến răng lại vì tức giận. Anh đã muốn nói hết cả ra, tất cả, mẹ, bố, tình yêu của anh đối với cả hai, nỗi tuyệt vọng của anh, thấy hai người bỏ nhau, nỗi nhục của anh, nỗi giận của anh, lòng căm ghét tất cả những n... |
Nhưng Socrate giận giữ không nghe thấy được tiếng gọi chứa ẩn ở trong đó. Thần kinh quá căng thẳng, ông gắt gỏng nói tiếp: — Bố trịnh trọng báo cho con biết lần cuối cùng: Hoặc là cô ấy, hoặc là con. Bố sẽ lấy cô ấy. |
Cái tin này đánh vào Achille mạnh như trời giáng. |
Anh lắc đầu từ phải sang trái, nước mắt rưng rưng rồi nói rất khẽ: — Không, bố… không… Đoạn anh quay ngoắt chạy ra khỏi buồng làm việc của bố, gọi to lên ở trong hành lang: — Maria… Maria… Maria… *** Irène khoái trá nhìn ở trong gương những vết xanh xám che kín mặt và người cô: Cô đã dành lại được Herman. |
Những vết thương và những chỗ bướu này, da thịt sưng vù và con mắt tím bầm này, đó là những bằng chứng vang dội về những chiến thắng của cô. Nếu có thể được, cô đã đem phô bày chúng ra ngoài phố, để cho thiên hạ biết rằng cô lại được gọi là bà Kallenberg rồi. |
Bây giờ cái hạnh phúc được khốn khổ cùng với nhau lại đã cộng thêm niềm vui tế nhị khi thấy Herman ngày càng bẳn tính, tức là ngày càng yếu kém hơn. |
Khi ông tiến hành cuộc hôn nhân lố lăng với em gái cô, Irène đã toan tự sát. Cô không thể quan niệm cuộc sống thiếu những hành hạ của Herman. Người ta đã rửa ruột cho cô và cô đã cảm thấy trở lại với cuộc sống, cùng với cảm giác giống như khi cô sắp chết: Buồn nôn. Ngày hôm sau vụ tai tiếng loang ra, cô sướng lịm đi vì... |
Cô đã ngây ngô tưởng rằng ông sẽ về nhà ngay tối hôm ấy. |
Thực tế, cô phải chờ ba năm. |
Con Yêu Râu Xanh lợi dụng phen sổ lồng của ông, đã lấy Barbara, con gái một nhà sản xuất dầu lửa, người bang Texan, kém ông hai mươi tám tuổi. |
Sốt ruột nhưng tin tưởng, Irène đã đóng vai bà vợ chính thất, bà chủ gia đình, thêm thắt cho đám gia nhân những cơ hội để họ được tận tụy phục dịch và tiến hành những cuộc phá phách tài sản bởi lòng từ thiện thương xót loài người của cô trên phương diện xã hội và xã giao. Cô biết rõ là Herman và cô bổ sung cho nhau khô... |
Trong thời gian đó, Lena chạy lồng lên ở sau đuôi một tên đĩ đực, họa sĩ không nên cơm cháo, còn Menila thì trở lại tiếp tục những công trình nghiên cứu nhân chủng học thân thiết của cô ta ở trong cộng đồng Hippie mới, tại Miền Nam Californie. |
May sao Irène vẫn còn đó để duy trì những đức hạnh của gia đình và truyền thống của bà Médée hy sinh cho con cái. Khi Herman trở về, với cái cớ là để trông coi tốt hơn việc dạy dỗ con, Irène đã không mắc lừa cái cớ được nói toạc ra đó: Kallenberg không thể bỏ cô được. |
Cô mặc vào những bộ đồ khêu gợi mà chị hầu phòng đã mua hộ tại một cửa hiệu quần áo khả nghi ở Soho, lượn ở trước mũi ông với đôi bít tất đen, nịt tất tím và nịt vú trong suốt; chỉ nói có hay không với ông thôi cũng phải lấy một cái bộ điệu cô cho là cực kỳ kích thích. |
Họ đã cưới nhau lại một cách đơn giản như không, dưới con mắt nửa nghi ngờ, nửa trìu mến của mẹ Mikolofides. |
Bà thầm hài lòng về việc trở lại với tổ ấm này, nó cho phép bà kiểm soát được tốt hơn các vụ kinh doanh và mưu kế của người con rể tìm thấy lại. |
Dĩ nhiên trước đó, Kallenberg đã ly dị với ả người Mỹ béo trục béo tròn, hai người có một đứa con mà Irène coi như một đứa con hoang bẩn thỉu. Cuộc sống chung lại tiếp tục: Kallenberg ít vắng nhà hơn, Irène uống rượu nhiều hơn và ở cả hai bên trận tuyến, thuốc an thần xơi với liều gấp đôi đã đánh đuổi được nỗi lo âu. T... |
Những ngày ấy là những ngày duy nhất họ có thể không cần đến thuốc. |
Đôi khi họ làm tình với nhau, với sự ghê tởm và lòng căm ghét ở cả hai phía, nhưng trong một không khí cuồng say xác thịt lớn đến nỗi khoái cảm của họ trở nên nồng đậm. |
Tối qua chuyện đó thật là tuyệt vời. |
Irène đã dồn Herman đến chỗ cáu không chịu được và thua cái trò chơi lầm lì kia, cái trò chơi đối với Irène, là làm cho ông không tự kềm chế được nữa. |
Sau những cái đấm cái tát, cô đã có quyền được ông thưởng, ba phát hoàn hảo cho cô bay lượn |
¼±©²´±¿¼»¼ îîïêêò°¼º ¿¬ Ú®· Ö«´ ïí ïíæëèæëí ×ÝÌ îðïî www.thuvien247.net îéòðòðòï ¼±©²´±¿¼»¼ îîïêêò°¼º ¿¬ Ú®· Ö«´ ïí ïíæëèæëí ×ÝÌ îðïî www.thuvien247.net îéòðòðòï ¼±©²´±¿¼»¼ îîïêêò°¼º ¿¬ Ú®· Ö«´ ïí ïíæëèæëí ×ÝÌ îðïî www.thuvien247.net îéòðòðòï ¼±©²´±¿¼»¼ |
qua một lượt. |
Trong số những điều nàng ghi lại chẳng có gì McCaleb thấy có ý nghĩa cả. |
Nhưng ông bảo nàng thông tin này có thể hữu ích do vụ án sẽ còn tiến triển. |
“Mọi việc thay đổi đến là lạ,” ông nói. |
“Mới tuần trước đây chỉ là vụ cướp bình thường. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.