text
stringlengths
1
55.3k
Vâng, có lẽ không quan trọng đối với anh, và đến hôm nay đối với tôi cũng vậy. Nhưng lúc ấy người tôi nóng bỏng, tôi không nghĩ gì khác ngoài Ái Liên.
Nàng là người đàn bà đẹp nhất mà tôi đã biết và yêu. Tôi muốn gặp lại nàng, hưởng hạnh phúc với nàng một lần nữa. Tôi đi kiếm và sau một tuần tìm được nàng. Và chính giờ khắc ấy trong người tôi bỗng biến chuyển. Như tôi đã nói, tôi đã gặp nàng. Sắc đẹp nàng vẫn không suy giảm. Tôi đã tìm được nàng cũng như tìm đúng cơ ...
Chuyến đi của tôi như vậy xem như chấm dứt. Nhưng tôi vẫn lên đường. Tôi không muốn quay về với anh để anh lại thây tôi chán nản và rồ dại. Và tôi lại đi, mất hết sức lực và tuổi trẻ, trở nên u mê nên bị vấp, lăn từ lưng con ngựa ngã xuống lòng suối. Xương sườn tôi bị gãy và tôi nằm trơ trọi cả đêm không ai cứu giúp. C...
Vào ngày cuối cùng, chàng thều thào: - Anh có nhớ không? Tôi hoàn toàn quên mất bóng mẹ cho đến ngày mà anh gợi lại và mẹ tôi đã hiện đến. Ngày đó tôi đau đớn kinh khủng, như có bầy thú đến xâu xé ruột gan.
Chúng ta hãy còn trẻ, còn là những cậu bé khôi ngô.
Nhưng kể từ lúc ấy mẹ đã kêu gọi tôi và tôi phải đi theo mẹ ở khắp nơi, mẹ là Lan cô gái giang hồ, mẹ là pho tượng diễm tuyệt của thầy Không Lộ, mẹ là nguồn sống, là tình yêu, là ngây ngất. Mẹ còn là kinh hoàng, đói khát, là bùa lực của bản năng. Bây giờ mẹ là tử thần, ngón tay mẹ đã ăn sâu vào lồng ngực. - Đừng nói nh...
Không phải tay con nặn và tạo hình mẹ mà chính tay mẹ nặn và tạo hình con. Mẹ đang bấu chặt ngón tay quanh tim con, và rứt tung ra, người con trống rỗng dần, mẹ lôi cuốn con về cõi chết và cùng chết theo con là mộng ước ngày nào, pho tượng tuyệt tác, người Mẹ- Đại Thể- Eva.
Con vẫn còn trông thấy pho tượng, và nếu đôi tay con còn sinh lực, con có thể tạo được.
Nhưng mẹ không muốn, mẹ không muốn con hiển lộ bí ẩn của mẹ. Mẹ chỉ muốn con chết. Con vui lòng đi vào cõi chết. Mẹ đã mang cái chết đến với con thật dễ dàng. Huyền Minh lắng nghe những lời của Đan Thanh, rung động đến tận cùng. Chàng phải cúi sát vào đôi môi của bạn. Có những lời chàng nghe không rõ, có những lời chàn...
Bây giờ người bệnh mở mắt và nhìn thật lâu vào gương mặt bạn. Ánh mắt Đan Thanh nói lên lời vĩnh biệt. Bỗng Đan Thanh khẽ lắc đầu, môi chàng mấp máy: - Nếu một mai anh qua đời, Huyền Minh, làm sao anh chết được khi không có mẹ bên anh? Không có mẹ, ta sẽ không biết yêu. Không có mẹ ta sẽ không biết chết.
Chàng lại nói sau đó những lời khó hiểu. Trong hai ngày cuối cùng, Huyền Minh đã ngồi bên giường bạn ngày lẫn đêm theo dõi mạch sống từ từ tuôn mất. Những lời nói sau cùng của Đan Thanh như ngọn lửa đã thắp sáng tâm tư
hệ của nạn nhân tin rằng cũng có thể nhanh chóng phát hiện được ra nghi phạm. Nhưng lon bia này lại… lại rõ ràng đã bị lau đi, không có đến một nửa dấu vân tay.” Lâm Kỳ không lấy làm lạ, nói: “Bây giờ hung thủ xem nhiều các tiết mục trinh sát hình sự, những phần tử phạm tội đều biết không được để lại dấu vân tay, như b...
Tiếp đó bác sĩ Cổ và những thành viên khác nhặt lon bia cho vào trong túi đựng vật chứng. Khi ông tưởng rằng đã đựng xong hết, một thuộc hạ của ông nói: “Thầy Cổ, ở đó còn một lon nữa.” Bác sĩ Cổ lúc này mới chú ý thấy một lon tương tự ở phía sau một thân cây. Ông giơ tay ra nhặt, tưởng rằng nó cũng giống như những lon...
Còn phần lớn thời gian đều lượn lờ quanh đây, việc đánh đấm thì thường xuyên như cơm bữa.
Ở bên ngoài cậu ta kết giao với rất nhiều tên lưu manh, một tên lưu manh có mối quan hệ thân thiết nhất, chơi với cậu ta từ bé cho đến giờ, tên gọi Trương Binh. Nghe Trương Binh nói, tối qua hai người bọn họ và ba tên lưu manh khác cùng đi ăn đêm, ăn xong là lúc khoảng 10 giờ đêm, cậu ta nói cậu ta muốn đi dạo một mình...
Ví dụ những người mở cửa hàng hai bên đường phần lớn đều là những người ngoại tỉnh, cậu ta thường xuyên ăn hàng không trả tiền, những người ngoại tỉnh mở quán ăn nhỏ không muốn gây chuyện, hơn nữa số tiền nợ cũng không nhiều lắm cho nên đều nhẫn nhịn. Thêm nữa hành vi của cậu ta cũng không được nghiêm chỉnh, thỉnh thoả...
Ừm, tôi tìm bác sĩ pháp y Cổ để hỏi tình hình.” Lâm Kỳ quay người đi đến phòng thí nghiệm của bác sĩ pháp y, bác sĩ Cổ đang ăn mì, trong thùng rác ở bên cạnh còn có một đôi găng tay dính máu. Lâm Kỳ nuốt nước bọt, nói: “Anh Cổ, điều tra
phím đàn và nghe thấy tiếng đàn trầm bổng.
Cây đàn ghi ta lộn mấy vòng trong không khí, bay vút lên cao rồi bỗng nhào xuống, đập vào một mỏm đá ngay cạnh chân anh ấy và vỡ tan thành muôn nghìn mảnh.
Anh ngước mắt nhìn lên, nhận ra tôi và mỉm cười dừng lại chờ tôi.
8 Tôi phải đi mất một giờ đồng hồ mới tới được chỗ anh. Một giờ đồng hồ tôi bị hành hạ, bàn chân tôi rớm máu, tay tôi chai phồng. Một giờ đồng hồ tôi bị đầy đọa bởi những âm thanh ghê rợn phát ra từ đôi môi căng phồng, méo xệch của tôi.
Cuối cùng tôi cũng đến được chỗ anh.
âm thanh khò khè phát ra từ nhịp thở của tôi hoàn toàn không ảnh hưởng tới anh. Anh không bị biến thành gỗ.
Anh vuốt má tôi và nhẹ nhàng lấy cái kèn ácmônica ra khỏi mồm tôi.
Anh bảo: - Cái kèn giúp những người làm những điều tốt lành và trở thành tai vạ với những kẻ làm điều độc ác.
Nước mắt tôi trào ra lăn trên má, tôi nói với anh: - Em chỉ muốn có tiền để mua một cái cây.
Nhưng mọi việc đều không thành.
Tôi bỗng nhớ đến những pho tượng rải rác trong thị trấn.
Anh đưa tôi cái kèn.
Cả hai chúng tôi biết cần phải làm gì và lặng lẽ đi vào phố. Mọi người còn đứng cả ở đấy, câm lặng, đờ đẫn.
Tất cả vẫn là những pho tượng gỗ.
Tôi ngậm chiếc kèn ácmônica và thổi những làn điệu mà tôi yêu thích nhất. Đó là bài hát về sự ra đời của muôn loài, về sự hé nở của những bông hoa, bài hát kể về những giọt nước mắt của người mẹ thấm trên má đứa con mới lọt lòng, về những bước đi đầu tiên của chú ngựa non nớt, về cuộc đời mới đầy hứa hẹn trước mắt chún...
Những con người đó đã trở lại thành người, họ đã được giải phóng khỏi bản nhạc cầm tù. Mọi người đều hớn hở vui tươi, không ai còn nhớ tới những bài hát đầy căm hận, với tâm địa tàn ác xấu xa. Họ vui cười theo nhịp bài hát mới của tôi và quên hết quá khứ buồn tủi.
Tôi ngước mắt nhìn lên cửa sổ nhà bác Hardbristle và thấy khuôn mặt bác sau tấm kính.
Bỗng bác biến mất.
Sau đó bác đi ra cửa, mắt dõi nhìn cây Magnolien.
Những cái lá khô héo bỗng không còn khô héo mà trở nên xanh tươi mơn mởn.
Bản nhạc của tôi đã làm cây Magnolien sống lại. Anh thanh niên nhìn tôi mỉm cười, anh nhắc: - Em còn phải thổi một bài hát nữa. Tôi nhắm nghiền hai mắt, để chiếc kèn vào miệng và chỉ thổi những bài ca về tình yêu.
Tôi không thổi bất kỳ một làn điệu nào khác.
Khi tôi mở mắt, tôi thấy bác Hardbristle đang mỉm cười.
Mọi người đều hớn hở, vui sướng và cây Magnolien nở đầy hoa.
MÁY PHÁT HIỆN NÓI DỐI Lớp tôi có Sandra Morris và Ben Fox là hai đứa con nhà giàu.
Cả hai đều thích ra vẻ ta đây.
So với những đứa khác ở lớp thì chúng chẳng thiếu gì.
Bố mẹ chúng có xe ô tô xịn, to đùng và những ngôi biệt thự khang trang lộng lẫy.
Chúng chỉ chơi với nhau và hình như không muốn dính dáng tới lũ ngổ ngáo, ngang ngạnh
này xảy ra quá thường nên mấy người phụ nữ trong nhà chẳng màng để ý. Hai cha con lời qua tiếng lại một hồi, ông Ba tức giận xông đến ôm thằng út. Trong cơn ngu dại bao trùm lý trí, bất kể người tấn công mình là ai, đứa con trai dùng hết sức tống ông già dội trở lại. Ông Ba ngã ngửa trên sân nhà và nằm bất động. Khi nh...
Xét các nguyên nhân dẫn đến ngộ sát, Tòa án nhân dân thành phố tuyên phạt kẻ gây án 6 năm tù giam. Nhiều người cho là hình phạt đó quá nhẹ, nhưng tôi thấy không cần thiết phải nâng hình phạt lên mức nào nữa. Khi tôi kể lại câu chuyện này thì người con trai út đã mãn hạn tù.
Để tạo vốn liếng cho anh ta ra riêng làm ăn, bà mẹ và những người chị đồng lòng bán đi ngôi nhà trên đường Lê Văn Sỹ.
Họ đã 40, 50 tuổi đời, giờ mới bắt đầu xây dựng lại cuộc sống!
Ngôi nhà lầu đúc to lớn, khang trang một thời, sau những tháng ngày thiếu sự chăm sóc, đặc biệt là của những người đàn ông, giờ nó đã xuống cấp trầm trọng, u tối đến lạnh lẽo.
Người lớn luôn là tấm gương cho những đứa trẻ.
Như chúng tôi đã nhận xét, ít có gia đình nào người cha thích nhậu mà những đứa con không uống rượu. Một người cha mỗi ngày truyền sang cho những đứa con một ít men, hẳn rằng đến lúc nào đó cuộc đời của một vài đứa con sẽ bị… chếnh choáng. Những thành viên của một gia đình mà đi bằng đôi chân của ma men thì gia đình ấy...
1997 VỢ TÔI NGOẠI TÌNH Tư Đực rời khỏi quán, thì trời đã nửa đêm. Bữa nhậu nào cũng vậy, Tư Đực luôn là người chiến đấu đến giọt rượu cuối cùng.
Anh ta vẫy chiếc xích lô, trèo lên một cách khó nhọc.
Xe lăn bánh, bác tài hỏi: “Đi về đâu hở, anh Hai?”. Đầu Tư Đực ngoẻo sang một bên, giọng như hấp hối: “Đi đâu cũng được… tôi với bạn đi về phương trời vô định… cứ đi đi…”. Chạy được một quãng khá xa, người đạp xích lô hỏi lại: “Tới đâu anh Hai?” Tư Đực trở đầu, miệng lép nhép: “Cứ chạy nữa đi… chạy suốt đêm nay, rồi sá...
gen) 10 Chuyên gia Sách luyện thi 5. Phiên mã.
Sơ đồ tổng hợp phân tử ARN - Diễn ra kì trung gian giữa 2 lần phân bào lúc NST dạng dãn xoắn. - Enzim tham gia vào quá trình phiên mã là enzim ARN pôlimeraza - Enzim pôlimeraza trượt trên mạch khuôn theo chiều 3’ – 5’ để tổng hợp nên phân tử mARN theo nguyên tắc bổ sung A - U, T - A, G -X, X - G theo chiều 5’
nhận mình sắp xuất bản một quyển sách ảnh về chủ đề này, nhan đề có thể sẽ là: Một quán cà phê ở Paris. Liệu anh có thể tốt bụng cho ông ta mượn quyển vở của anh cho đến ngày hôm sau không, hẳn nó có thể giúp ông ta chọn lựa những lời chú thích ảnh? Ngày hôm sau, ông ta mang trả quyển vở cho Bowing và không bao giờ xuấ...
Thuyền Trưởng thấy rất kinh ngạc vì tên của Louki lần nào cũng được gạch dưới bằng bút chì màu xanh.
Anh đã muốn biết thêm về chuyện này bằng cách đặt cho bác sĩ Vala vài câu hỏi liên quan tới tay nhà xuất bản sách nghệ thuật đó.
Vala rất ngạc nhiên.
“A, tay ấy bảo hắn xuất bản sách nghệ thuật à?” Ông biết ông ta theo kiểu hời hợt, vì vẫn thường xuyên gặp trên phố Saint-Benoît chỗ quán La Malène và tại quầy bar quán Le Montana nơi thậm chí ông còn từng nhiều lần chơi trò 421 [6] với ông ta. Ông ta hay lui tới khu phố này từ lâu rồi. Tên ông ta à? Caisley.
Cơ hồ Vala có chút bực bội khi nói tới ông ta. Và khi Bowing ám chỉ tới quyển vở của mình và những nét bút chì màu xanh gạch bên dưới tên Louki, một thoáng lo lắng hiện ra trong cái nhìn của bác sĩ.
Chỉ trong chốc lát. Rồi ông mỉm cười.
“Hẳn là tay ấy quan tâm tới con bé... Con bé xinh xẻo thế cơ mà... Nhưng cái ý tưởng viết hết những cái tên đó vào quyển vở của anh thì kỳ cục quá thể... Anh làm tôi thấy thích đấy, anh và nhóm của anh và các trải nghiệm đặc lý [7] của các anh...” Ông trộn lẫn tất cả vào với nhau, đặc lý, duy tự [8], viết tự động, các ...
“Và rồi thật nguy hiểm khi làm thế”, bác sĩ Vala nói thêm, giọng trầm xuống.
“Có thể gọi quyển vở của anh là sổ cái của cảnh sát hay bản kê khai của một sở cẩm.
Cứ như thể tất cả chúng ta
bản thân, cộng đồng và xã hội.
Vì vậy, chúng ta đều luôn trong tư thế sẵn sàng để cống hiến.
Nếu không cống hiến hết mình cho thế giới này, vậy phần bạn giữ lại đó, bạn định sẽ dâng tặng cho một thế giới nào khác chăng? Cuộc sống chính là món quà mà đấng sinh thành đã ban tặng cho bạn. Hãy sống xứng đáng để món quà ấy càng ý nghĩ hơn. Hãy sống hết mình và hành động theo những gì mà cá tính, lương tâm, nhận thứ...
Thế gian đáp lại bạn như thế nào, điều đó cũng không quan trọng. Bởi hơn ai hết, bạn biết rõ mình đang làm gì, và bạn cũng đã tận hưởng được hương vị của một cuộc sống
tiếng nói của sự đam mê sa ngã. Các nhà tâm lí học gọi đây là giải phóng mục tiêu. Mục tiêu mà lâu nay bạn phải kìm nén, cùng với sự tự chủ đang trở nên mạnh mẽ hơn, và mọi cám dỗ sẽ trở nên ngày càng hấp dẫn hơn. Trên thực tế, điều này nghĩa là tiến một bước sẽ cho phép bạn lùi hai bước. Việc lập kế hoạch đầu tư hưu t...
Mặc dù nó đối lập với mọi thứ mà chúng ta vẫn tin tưởng về việc đạt được mục tiêu, nhưng việc tập trung vào sự tiến bộ có thể kìm hãm chúng ta đạt được thành công. Điều đó không có nghĩa là bản thân sự tiến bộ là vấn đề. Vấn đề với sự tiến bộ chính là cách nó khiến chúng ta cảm thấy như thế nào – và thậm chí sau đó, nó...
Các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Khoa học Hồng Kông và Đại học Chicago đã tiến hành một nghiên cứu.
Họ yêu cầu các sinh viên nhớ đến thời điểm khước từ cám dỗ, giấy phép đạo đức đã cho thấy tác động, 70% chớp lấy cơ hội kế tiếp để thỏa mãn bản thân. Nhưng khi các nhà nghiên cứu đề nghị người tham gia nhớ đến lí do họ cưỡng lại cám dỗ, tác động của giấy phép biến mất – 69% cưỡng lại cám dỗ. Giống như một phép màu, các...
sẽ không mua và cũng sẽ không để tâm đến.
Sự hay dở của một cuốn sách do chính độc giả cảm nhận và xác định, thị trường sách cũng sẽ có đánh giá.
Cuối cùng, nhắc lại về vấn đề giao tiếp, tôi có hai điều muốn nói với độc giả: Thứ nhất là nói chuyện phải chân thành. Chân thành chính là thứ ngôn ngữ hay nhất, nếu không chân thành thì cho dù nói nhiều bao nhiêu, nắm được nhiều kĩ năng và phương pháp giao tiếp đến thế nào, tất cả cũng chỉ là vô nghĩa.
Điều thứ hai là phải lắng nghe bằng trái tim. Chỉ có lắng nghe bằng trái tim thì chúng ta mới biết phải nói gì, nói như thế nào. Những người không biết cách lắng nghe thì không phải là người biết cách nói chuyện. Người biết cách nói chuyện thì chắc chắn là người biết lắng nghe. Chúc quý độc giả đọc sách vui vẻ và có th...
Người Trung Quốc xưa có câu: “Nhất ngôn dĩ hưng bang, nhất ngôn dĩ diệt quốc” (Một câu nói có thể mang lại sự thịnh vượng cho đất nước, nhưng một câu nói cũng có thể mang họa diệt quốc), câu nói này là một lời khen dành cho những người biết cách ăn nói khéo léo. Những năm 40 của thế kỉ XX, người Mỹ coi “tài ăn nói”, “v...
Còn những người không biết cách nói chuyện hoặc không khéo ăn nói thì cũng chỉ giống như một cái máy radio câm, mặc dù vẫn không ngừng hoạt động nhưng hầu như không thể thu hút được sự chú ý của người khác. Mỗi con người, từ xin việc đến thăng tiến, từ tình yêu đến hôn nhân, từ tiếp thị cho đến đàm phán, từ xã giao đến...
Nếu khéo ăn nói, bạn sẽ dễ dàng vượt qua những rắc rối nhỏ và có thể tự bảo vệ mình trong những rắc rối lớn. Còn nếu không khéo léo ăn nói, rắc rối nhỏ sẽ gây trở ngại, và rắc rối lớn sẽ gây thất bại. Cũng dễ hiểu vì sao có những người lại xếp khả năng ăn nói vào danh sách bản năng sinh tồn mà con người hiện đại cần ph...
Là những người trẻ tuổi, phải giao tiếp thế nào để có thể kết bạn năm châu bốn biển, nhẹ nhàng giải quyết các vấn đề, được đồng nghiệp tôn trọng, lãnh đạo trọng dụng? Hãy học giao tiếp ngay từ hôm nay, trước khi quá muộn.
Cuốn sách này sẽ không giảng giải những đạo lí phức tạp, cũng không nói lời giáo điều mà chỉ đề cập tới thực tế và nêu các ví dụ cụ thể từ cuộc sống.
Trong những tình huống khác nhau, với những người khác nhau, mỗi việc khác nhau, sẽ cung cấp những kĩ năng giao tiếp cụ thể. Cuốn sách sẽ chỉ cho bạn thấy rõ cần phải giao tiếp, nói chuyện như thế nào. Đương nhiên, nghệ thuật giao tiếp là một bộ môn học vấn thâm sâu, đòi hỏi chúng ta phải không ngừng tích lũy kinh nghi...
với chủ nghĩa duy tâm về đạo đức. Đấy là giải phóng con người khỏi chế độ chuyên chế, là công nhận mỗi người – dù họ có vị trí như thế nào trong xã hội – là mục đích của chính mình. Nhưng cách mạng kinh tế lại được thể hiện trong những thuật ngữ nhập nhằng về mặt đạo đức: như một hệ thống kinh tế, chủ nghĩa tư bản bị n...
Chủ nghĩa tư bản không bao giờ thoát khỏi được sự nhập nhằng như thế về mặt đạo đức.
Nó được đánh giá cao vì sự thịnh vượng mà nó mang lại, nó được đánh giá cao vì đấy là điều kiện cần cho quyền tự do chính trị và tự do tri thức. Nhưng ít người biện hộ cho chủ nghĩa tư bản sẵn sàng quả quyết rằng lối sống tư bản chủ nghĩa – theo đuổi tư lợi thông qua sản xuất và buôn bán – cho dù nó không phải là cao q...
Nó xuất phát từ lòng vị tha, đã ăn sâu bén rễ trong nền văn hóa phương Tây, mà thực ra là trong hầu hết các nền văn hóa.
Theo tiêu chuẩn của chủ nghĩa vị tha thì theo đuổi tư lợi, trong trường hợp tốt nhất cũng chỉ là hành động trung tính, nằm ngoài lĩnh vực đạo đức, còn trong trường hợp xấu nhất là tội lỗi.
Đúng là thành công trên thương trường xuất phát từ buôn bán tự nguyện và cũng có nghĩa là bằng cách thỏa mãn được nhu cầu của tha nhân. Nhưng cũng đúng là những người thành công lại có động cơ là kiếm lợi cho cá nhân mình, mà đạo đức thì liên quan đến cả kết quả lẫn động cơ.
Trong ngôn ngữ hàng ngày, thuật ngữ “lòng vị tha” thường chỉ có nghĩa là lòng tốt và thái độ lịch sự thông thường mà thôi. Nhưng ý nghĩa thực sự của nó, cả về mặt lịch sử lẫn triết học, lại là hi sinh bản thân. Đối với những người xã hội chủ nghĩa – những người tạo ra thuật ngữ này – thì nó có nghĩa là hoà tan cái tôi ...
Như nói: “Nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa vị tha là con người không có quyền sống cho riêng mình, rằng phục vụ tha nhân là lời biện hộ duy nhất cho sự tồn tại của con người và hi sinh là trách nhiệm đạo đức, là đức hạnh và giá trị cao nhất”. Chủ nghĩa vị tha, theo
Trộn Tinh luyện Pha chế SHOCHU Nguyên liệu nấu chín 157 RƯỢU MẬN Tên địa phương : UMESHU (Nhật).
Nguyên liệu : Mận chưa chín, đường, rượu (shochu, độ rượu 35%). Cách làm : Yêu cầu thành phẩm : rượu màu nâu, ngọt hơi chua, pH 2.9–3.2, độ rượu ethanol 12–14%, độ acid 7–17 meq/100ml, đường tổng số 13–17%.
Thời hạn sử dụng : để nhiều năm.
Sản xuất : 10% sản xuất công nghiệp, 1,590,000 lít sản xuất năm 1981.
Sử dụng : thức uống. Rượu shochu Mận xanh Đường trắng Trộn đều Để lên men 3–6 tháng UMESHU 158 VANG TRÁI ĐIỀU Tên địa phương : FENNI (Ấn Độ).