text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Nguyên liệu : Trái điều chín (Anacardium occidentale L.) 100%. Cách làm : Trái điều Chọn trái tốt còn nguyên vẹn Rửa sạch Ép lấy nước Lọc Loại bớt chất chát (Tanin) Thanh trùng Để nguội Cấy giống nấm men Lên men Chưng cất Tinh luyện FENNI. Yêu cầu thành phẩm : rượu trong, mùi thơm đặc trưng. |
Vi sinh vật : Saccharomyces ellipsoideus. |
Sản xuất : gia đình. |
Sử dụng : chống cảm cúm, đau mình, đau răng, người già mất ngủ, tiêu chảy vv… 159 VANG NƯỚC DỪA Tên địa phương : TUAK, ARAK ( Indonesia). |
Nguyên liệu : Nhựa |
phát! Đúng là một con số đẹp! |
Đương nhiên “phát phát phát” cũng có khả năng chia thành mấy loại, một loạt là “phát tài” rồi lại muốn “phát” tiếp, tham lam vô cùng tận; một loại khác là hai bàn tay trắng bước chân vào xã hội, lúc nào cũng nghĩ cách để “phát tài phát lộc”. Từ Thẩm Bình thuộc vào loại thứ nhất. |
Từ Thẩm Bình về tới nhà, bố mẹ anh đều đã đi ngủ, vì không muốn làm phiền họ nên có việc gì để trưa mai nói cũng được. Anh về phòng của mình, tắm rửa qua loa rồi đi ngủ. Hôm nay Nhan Lệ có mấy động tác mới ở trên giường, khiến toàn thân anh mệt mỏi, chắc anh cần phải cấm dục mấy ngày để tu thân dưỡng tính, lúc đó thể l... |
Trưa ngày hôm sau, Từ Thẩm Bình về nhà ăn trưa. Cô ôsin “cũ” họ mới gọi về đã sắp xếp thức ăn đầy đủ lên bàn. |
Sau khi Thẩm Thái Hồng đuổi Quỳnh Hoa ra khỏi cửa lập tức gọi cô ôsin đã kết hôn ở quê lên, bởi vậy việc dọn dẹp trong ngoài nhà họ không bị chút ảnh hưởng nào. Không lâu sau, Từ Văn Tuấn và Thẩm Thái Hồng cũng về tới nhà. |
Ba người ngồi quanh bàn ăn. |
Từ Thẩm Bình vì đề phòng lại như Quỳnh Hoa lúc trước, chưa kịp ăn miếng nào đã đứng lên đóng cửa phòng ăn. Điều này khiến Thẩm Thái Hồng vô cùng khó hiểu: - Nhà mình từ trước tới giờ ăn cơm có bao giờ đóng cửa đâu, sao hôm nay con lại đóng vào? Từ Thẩm Bình không giải thích, ngồi xuống ghế: - Mẹ, lát nữa con sẽ giải th... |
Cuối cùng Từ Thẩm Bình nói: - Số tiền này có lấy hay không phải xem việc này có làm được không. Vương Hãn Đông là một con cáo già, nếu việc không làm được thì tranh thủ trả luôn tiền cho ông ta vẫn là thượng sách. Từ Thẩm Bình vừa nói xong, Thẩm Thái Hồng đã không nhịn được: - Tiền cầm vào tay rồi lại còn trả lại? Con ... |
Con sợ cái gì? |
Giết người cùng lắm cũng chỉ đầu rơi xuống đất. Ngày trước chúng ta đã lấy bao nhiêu tiền như thế rồi, giết một người là tội chết, giết mười người cũng vẫn là tội chết, một người có thể chết hai lần sao? Số tiền này sao có thể buông ra được, có gì đâu mà phải bàn bạc, chẳng nhẽ mang trả lại Vương Hãn Đông? Từ Văn Tuấn ... |
Việc gì mà phải tự đưa nhau vào thế lưỡng bại câu thương? |
Huống hồ lần này chúng ta cũng chẳng giúp không ông ta, cũng nhận một món tiền rồi. - Ông lại nói với Từ Thẩm Bình. - Con nói với Chương Kiến Quốc, bảo Cục Giao thông nhanh chóng đưa báo cáo xin điều động Vương Hãn Đông gửi lên Bộ Tổ chức. |
Thẩm Thái Hồng thấy chồng mình đã quyết thì cũng không nói ra nói vào nữa: - Chuyện của Vương Hãn Đông cứ làm như thế đi! Văn Tuấn, chuyện của Hàn Diệu Tiến anh định xử lí thế nào? Lần trước Hàn Diệu Tiến mời em ăn cơm, cũng đã nói tới chuyện này. Chẳng phải chúng ta từng bàn bạc với nhau sao? |
Sau đó bận chuyện mua nhà cho Thẩm Bình, rồi lại chuyện của mấy cán bộ cấp dưới, thế là quên mất chuyện của Hàn Diệu Tiến. Bây giờ người ta đã mang tiền đến rồi, nếu không làm cho ông ta thì chúng ta trả lại tiền đi? Thẩm Thái Hồng mở miệng ra là thấy tiền, ngay cả Từ Văn Tuấn cũng cảm thấy chán: - Em là một cán bộ cấp... |
Bây giờ phong trào chống tham nhũng hối lộ ngày càng mạnh mẽ, mọi hành vi của chúng ta đều có nguy cơ bị bại lộ. |
Chúng ta giúp Hàn Diệu Tiến chính là để có thêm tai mắt ở viện kiểm sát; nhất cử nhất động của ủy ban kỉ luật thành phố và ủy ban kỉ luật trung ương, chúng ta đều nắm trong lòng bàn tay. |
Chẳng phải “Binh pháp Tôn Tử” đã nói “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” sao? Con mắt nhìn xa trông rộng của Từ Văn Tuấn khiến Thẩm Thái Hồng và Từ Thẩm Bình đều khâm phục. Sau khi thảo luận xong vấn đề của Vương Hãn Đông và Hàn Diệu Tiến, Từ Thẩm Bình bèn đem chuyện của Quỳnh Hoa ra nói. Vừa nhắc tới Quỳnh Hoa, ... |
Lấy của nhà mình bao nhiêu tiền, bây giờ lại vong ân phụ nghĩa, còn bán đứng chúng ta. |
Lần này không thể tha cho nó được. Từ Thẩm Bình cũng giận dữ: - Quỳnh Hoa đúng là đáng hận. Chó cắn Lữ Động Tân, không biết tốt xấu gì cả. |
Con cũng chỉ hận là không thể chém chết con đĩ này. Lúc này chỉ có Từ Văn Tuấn là vẫn giữ được sự bình tĩnh: - Hai người đừng có chỉ nói miệng. Nói thì giải quyết được vấn đề gì sao? |
Hai người định tìm một tay anh chị nào đó giết Quỳnh Hoa thật sao? Giết người phải đền mạng đấy. Vì giết một con ôsin mà phải đền mạng thì quả là không đáng. Vấn đề quan trọng bây giờ là mất bò phải lo làm chuồng. Thẩm Bình, con đã tìm hiểu ra ai đứng đằng sau xui khiến Quỳnh Hoa chưa? - Con không hỏi được gì chỗ cô ta... |
Cho dù không nói tới vấn đề kinh tế, chỉ riêng việc ông ta ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, vung tiền bao gái cũng đủ để ông ta bị khai trừ Đảng tịch và chức vụ rồi. |
Phân tích một chút tâm lí hiện thời của Vương Hãn Đông, ông ta vừa muốn bảo vệ lợi ích mà mình đang có, vừa muốn tranh thủ lợi ích lâu dài hơn. |
Chỉ khi hai điều này sắp mất đi thì ông ta mới như chó cùng dứt giậu, còn trước đó, chắc chắn ông ta không dám làm càn đâu. Ông ta lôi Quỳnh Hoa ra chỉ là vì muốn tạo thêm cho chúng ta chút áp lực, bảo đảm thêm cho việc của mình. |
Chúng ta không cần quan tâm tới Vương Hãn Đông! |
Bây giờ ông ta vẫn có việc phải nhờ cậy mình, chúng ta vẫn có thể khống chế được. Vấn đề quan trọng bây giờ là phải giải quyết Quỳnh Hoa như thế nào. Thẩm Bình, con bảo Vương Hãn Đông sắp xếp cho cô ta, bắt Vương Hãn Đông phải khiến cô ta im miệng. Bảo Vương Hãn Đông thuyết phục cô ta hãy biết điều, cô ta nhận tiền của... |
Chúng ta cứu một mạng người, còn hơn xây bảy tòa tháp, cũng coi như là làm việc thiện. |
Câu nói của Từ Văn Tuấn đã kết thúc cuộc họp buổi trưa lần này. Ba người lùa vội bát cơm vào miệng, Từ Văn Tuấn thì quay về thư phòng, tiếp tục chuẩn bị bài diễn |
nhiều trận mạc, đã từng đổ máu. |
Ngôi nhà để thờ phụng ta phải được xây dựng bởi một người sống trong thời kỳ thanh bình. Khi con chết, con trai của con là Solomon sẽ lên ngôi và cậu ta sẽ được hưởng cuộc sống thanh bình - chính cậu ta sẽ xây dựng nhà thờ để phụng sự ta chứ không phải là ai khác”. Thế là David chuẩn bị sẵn sàng những kho chứa lớn để t... |
Adonijah tập hợp bạn bè của mình lại, trong số đó có người tên là Joab, ông ta là thủ lĩnh của một đội quân và một người là Abiathar, một trong hai vị giáo sĩ đức cao vọng trọng. Họ gặp nhau tại một nơi bên ngoài thành, họ tổ chức một buổi tiệc để bàn về chuyện trao vương miện cho Adonijah và đưa anh ta tên làm vua. Lú... |
Ông ta nói: “Chúng ta hãy lập tức đưa Solomon lên làm vua, như thế sẽ chấm dứt kế hoạch của bọn người này”. David ban mệnh lệnh không ai được phép cưỡi la[1] ngoại trừ đức vua, thế rồi họ đặt Solomon lên lưng con lừa, xung quanh là những cận vệ và thân tộc, họ mang Solomon xuống thung lũng Gihon, phía Nam thành phố. |
Linh mục Zadok, người từ Tabernacle đi đến, trên tay cầm một chiếc sừng trâu đổ đầy dầu thánh, loại dầu này dùng để đổ hoặc thoa lên đầu các vị linh mục khi họ được giao một phần trách nhiệm nào đó. Zadok cầm chiếc sừng trâu chứa đầy dầu rưới lên đầu của Solomon, các vị linh mục đứng xung quanh thổi kèn chúc mừng và mọ... |
Họ nghe được âm thanh từ những chiếc kèn và những tiếng tung hô của mọi người. Joab hỏi: “Tại sao lại có những tiếng ồn ào như thế?”. |
Một lát sau, Jonathan, con trai của Abiathar chạy đến Jonathan nói với những người đang dự tiệc: “Đức Vua của chúng ta là David đã truyền ngôi vua cho Solomon, tại vùng đất Gihon, Solomon đã được xoa dầu thánh, tất cả những hoàng tử, thủ lĩnh |
tự do của bầu trời rộng mở. Nhớ lấy: lưu tâm và tỉnh táo. Nếu bạn tỉnh táo, nếu hành động của bạn trở nên ngày một nhận biết hơn, bất kì điều gì bạn làm sẽ không được làm trong giấc ngủ. |
Toàn thể nỗ lực của xã hội là làm cho bạn thành tự động, là làm cho bạn thành cái máy tự động, là làm cho bạn thành cái máy hoàn hảo, hiệu quả. |
Khi bạn bắt đầu học lái xe bạn tỉnh táo nhưng không hiệu quả, bởi vì tỉnh táo lấy mất năng lượng, và bạn phải tỉnh táo với nhiều điều - số, vô lăng, phanh, chân ga, bộ li hợp. Có nhiều thứ bạn phải nhận biết tới mức bạn không thể hiệu quả được, bạn không thể đi nhanh được. Nhưng dần dần, khi bạn trở nên hiệu quả, bạn k... |
Bạn được yêu cầu hiệu quả hơn, năng suất hơn. Máy năng suất hơn bạn. Xã hội không muốn bạn là người, nó cần bạn như thiết bị máy móc cho nên nó làm bạn hiệu quả hơn và ít nhận biết hơn. Đây là tự động hoá. Đây là cách xã hội lừa bạn. Bạn trở thành hiệu quả, nhưng linh hồn của bạn bị mất. Nếu bạn có thể hiểu được tôi, t... |
Lúc ban đầu bạn sẽ thành kém hiệu quả, nhưng đừng bận tâm về điều đó bởi vì mọi thứ đã lắng đọng như cái máy tự động. Lúc ban đầu mọi thứ sẽ trở thành đống lộn xộn. |
Bạn sẽ không có khả năng làm cái gì hiệu quả. Bạn sẽ cảm thấy khó khăn, bởi vì bạn đã trở nên bị cố định với hiệu quả vô ý thức. Để hiệu quả có ý thức, sẽ cần nỗ lực lâu dài, nhưng dần dần bạn sẽ nhận biết và hiệu quả. Nếu trong tương lai có tồn tại khả năng nào của xã hội con người thực, điều đầu tiên, điều căn bản sẽ... |
Từ ngay buổi sáng ông ấy đã tự gọi mình, nói, "Tỉnh táo nhé!," nói, "Đừng tự lừa mình!," nói, "Đừng bị người khác lừa!" |
Ba tầng này của lưu tâm phải được đạt tới. |
Tôi đã nghe... Ngày xưa chuyện xảy ra là một thanh niên thuộc gia đình quí tộc và rất giầu tới gặp một Thiền sư. |
Anh ta đã biết mọi điều, mê đắm trong mọi ham muốn; anh ta có đủ tiền, cho nên không có vấn |
tội lỗi đều do ba người bọn Mộ Dung Trường Thanh gây ra cả. |
Thiên Y đại sư liền hỏi: - Thế bây giờ chúng ta phải quay về Kim Lăng chăng? Trường Phiêu lắc đầu, nói: - Không cần, vãn bối có một kế hoạch nhưng hơi bá đạo một chút... Thiên Kính đại sư liền nói: - Bạch thiếu hiệp chớ ngại, thử nói ra xem? Trường Phiêu trầm ngâm một lát rồi nói: - Chúng ta sẽ mai phục gần Hoàng Thiên... |
Mọi người đều gật đầu tán đồng với đề nghị của chưởng môn Thiếu Lâm Tự và ai lấy tự tìm nơi tĩnh dưỡng chờ bọn Mộ Dung Trường Thanh quay vê. Quả nhiên hai ngày sau bọn Mộ Dung Trường Thanh nhân được tin cấp báo Cô Tô có biến nên lập tức thống lãnh đại binh trở về Cô Tô ứng cứu. Khi về đến Hoàng Thiên Đăng thì Trường Th... |
Song phương không nói một lời mà lập tức tốc chiến ngay. |
Trường Phiêu, Hàn Nguyệt đối phó Trường Thanh, Phi Vân Tử đối phó với Tán Hoa Tiên Tử còn Giang Hào và Thiên Y đại sư đối phó với Nam Cung Thu Nguyệt và Tứ Đai Phi Kiếm của ả. Tán Hoa Tiên Tử vốn đã thọ thương nên vô cùng oán hận Quy Trường Linh, bây giờ lại gặp đạo trưởng Phi Vân Tử nên nộ khí nhất thời phát tác, bà t... |
Qua mười chiêu nghênh diện, bỗng nhiên nghe Phi Vân Tử nộ khí quát lên một tiếng, trường kiếm như mãnh long xuất hải liên tục phát chiêu. Nhất thời kiếm quang, kiếm khí cuồn cuộn như sóng Trường Giang, ập đến trước Tán Hoa Tiên Tử. Trong một vùng kiếm khí ngút trời, chợt nghe một tiếng kêu thảm vang lên, cánh tay phải ... |
Ác liệt nhất vẫn là sự giao thủ giữa Mộ Dung Trường Thanh và huynh muội Bạch Trường Phiêu. Trường Thanh cậy có Can Tương thần kiếm trong tay nên liên tục tấn công khiến Bạch Trường Phiêu và Tiêu Hàn Nguyệt nhất thời phải thi triển thân pháp ảo diệu tránh né, nhưng Mộ Dung Trường Thanh đang cực kỳ phẫn nộ nên dù kiếm ph... |
sang phải gồm những ký tự: Q W E R T Y. Không có luật pháp nào buộc họ phải làm như vậy. |
Nó là một thông lệ, và khách hàng nói chung đều theo chỉ tiêu đó, trừ phi có những thay đổi tuyệt vời khác ra đời. Những định chuẩn "thực tế" đó được thị trường, chứ không phải luật pháp , ủng hộ. |
Chúng được chọn vì những lý do chính đáng, và chúng bị thải hồi khi có những thứ khác thực sự có ưu thế hơn, tương tự việc đĩa Compact disk đã thay thế gần như hầu hết các đĩa hát được làm bằng nhựa vinyl trước đây. |
Những định chuẩn "thực tế" tồn tại trong thị trường thông qua guồng máy kinh tế, tương tự như quan niệm về sự tăng trưởng theo đường xoắn ốc tích cực đã đưa nhiều nghành kinh doanh đến thành công, trong đó thành công trước tạo thuận lợi cho thành công sau. Quan niệm này,được gọi là sự phản hồi tích cực, giải thích vì s... |
Trong khi cuộc tranh chấp tay đôi giữa Bentamax và VHS vẫn tiếp tục thì doanh số bán băng video thu sẵn sang thị trường Mỹ bị giảm sút hẳn, chỉ còn vài triệu băng một năm. Một khi băng VHS nổi lên như là loại băng tiêu chuẩn vào khoảng năm 1983, nó được sự chấp nhận của khách hàng và số lượng băng bán ra tăng lên rất n... |
Chỉ riêng năm đó, trên 9,5 triệu băng đã được bán ra, cao hơn 50% so với năm trước. Trong năm 1984, số băng bán ra là 22 triệu. Và trong những năm sau đó: 52 triệu, 84 triệu, và 110 triệu băng trong năm 1987, thời điểm và việc thuê băng để xem phim đã trở thành hình thức giải trí phổ biến nhất của các gia đình, và đó c... |
Đó là một ví dụ minh hoạ sự thay đổi về số lượng ở mức độ được kỹ thuật mới chấp nhận sẽ kéo theo sự thay đổi về chất lượng. Máy thu hình là một ví dụ khác. |
Năm 1946, chỉ có 10.000 máy thu hình bán ra trên nước Mỹ, Năm sau là 16.000. Và lúc đó nó đã vượt qua ngưỡng cửa chấp nhận cho nên con số bán ra trong năm 1948 là 190.000 máy. Trong những năm kế tiếp là 1 triệu, rồi 4 triệu, 10 triệu, và số lượng vẫn tăng một cách ổn định cho tới năm 1955 là 32 triệu. |
Khi máy được bán ra nhiều, người ta lại càng đầu tư tiền vào để tạo nhiều chương trình truyền hình hơn và việc đó càng khuyến khích khách hàng muốn mua máy thu hình. Còn đối với máy và đĩa CD, trong những năm đầu không có mấy người mua, một phần vì khó tìm được cửa hàng cho thuê nào có nhiều đĩa nhạc hay khác nhau. Như... |
Một trong những bài học quan trọng nhất mà ngành công nghệ điện toán rút ra được là giá trị sử dụng của máy điện toán lệ thuộc vào chất lượng và ứng dụng phong phú của các phần mềm của nó. Tất cả những ai ở trong ngành công nghiệp điện toán đều học được bài học đó -một số thành công nhưng cũng có người thất bại. |
Vào mùa hè năm 198O, có hai đại diện cửa hàng IBM đến gặp Hãng Microsoft để bàn về việc nên sản xuất loại máy điện toán nào va loại nào không nên sản xuất. Vào thời đó, hãng IBM chiếm ngôi vị chúa tể về sản xuất phần cứng,nắm trong tay hơn 80% thị trường máy điện toán lớn. Trước đây, họ thường bán các loại máy chính, đ... |
vậy thì đã cho mẹ nó vào bếp lửa làm củi rồi ... Đào Cung Nga vội nói: -Không đốt được! Không đốt được! Vi Tiểu Bảo cười nói: -Tại hạ cũng biết là không đốt được. Hoàng Thượng mà hỏi Sách đại nhân là khám phá ra ngay. Đào Cung Nga trầm ngâm một chút rồi hỏi: -Tiểu huynh đệ nói vậy thì trong tay Thái Hậu ít ra là có đến... |
Thế là trong tay bà mình tính ra bốn bộ, không chừng bà có đến năm sáu bộ cũng nên. Mụ đứng lên đi mấy bước rồi hỏi: -Tiểu huynh đệ! Đêm hôm trước ngươi nằm dưới gầm giường Thái Hậu làm gì vậy? Vi Tiểu Bảo đáp: -Đào cô cô! Tại hạ có nói với cô cô, cô cô cũng đừng tiết lộ ra ngoài, không thì nguy lắm đó. Có khi bị sư ph... |
Thiên Địa Hội đã cùng tiểu vương gia ở Mộc vương phủ bắt tay tuyên thệ: Ai mà nghĩ cách đánh đổ được tên đại gian ác Ngô Tam Quế khiến cho cả nhà hắn phải chết chém là có thể truyền hiệu lệnh cho đối phương phải tuân hành. Gia sư sai tại hạ nằm vùng trong Hoàng cung để dò la tin tức xem có chỗ nào hạ được Ngô Tam Quế c... |
Tại hạ có lẻn về cung bái kiến ngài, nhất định ngài không báo cho Thái Hậu hay. Hơn nữa cô cô đã đâm Thái Hậu một đao khá nặng tuy hiện giờ Thái Hậu chưa chết ngay nhưng chắc bà có thể khỏi được chỗ đao thương đó. |
Đào Cung Nga dương cặp lông mày lên nói: -Phải rồi! Tiểu huynh đệ nói cũng có lý. Tiểu huynh đệ! |
Công việc mà ta trông chờ ở tiểu huynh đệ là làm sao đánh cắp được mấy pho Tứ Thập Nhị Chương Kinh đó cho ta. Vi Tiểu Bảo trầm ngâm một lúc rồi đáp: -Nếu Thái Hậu không sống được, tại hạ e rằng mấy pho kinh sách đó sẽ bỏ vào quan tài chôn theo bà. Đào Cung Nga nói: -Không có đâu! Nhất định là không có đâu! |
Ta chỉ lo giáo chủ Thần long giáo đi nước cờ cao là họ thắng cuộc. Họ nhanh chân hơn sẽ lấy được trước là hỏng bét. |
Đây là lần đầu tiên Vi Tiểu Bảo nghe nói đến giáo chủ Thần long giáo, gã hỏi lại: -Thần long giáo chủ là nhân vật như thế nào? Đào Cung Nga không trả lời câu hỏi của gã, mụ đi quanh trong phòng mấy lượt, liếc mắt nhìn qua giấy dán cửa sổ đã thấy hơi rõ, biết là trời sắp sáng. Mụ quay lại bảo gã: -Nơi đây nói chuyện khô... |
Mụ cúi xuống hai tay cắp hai tử thí ra ngoài cửa điếm bỏ vào trong xe rồi trở về phòng đem nốt xác chết thứ ba lên xe. May ở chỗ mụ dùng thủ kình làm đứt đoạn kinh mạch ba người nên chúng chết mà không đổ máu. |
Xác đem đi rồi phòng vẫn sạch không. Mụ nói: -Chủ quán cùng tên phu xe của ngươi đều bị trói lại. Bây giờ cứ để họ cựa cạy rổi tự cởi lấy. |
Mụ cùng Vi Tiểu Bảo lên ngồi vào chỗ xa phu, cho xe chạy về phía Tây. Đi được chừng bảy, tám dặm thì trời sáng tỏ. |
Đào Cung Nga đem ba xác chết bỏ vào trong một cái mả đổ nát giữa đám phần mộ ngổn ngang. |
Mụ lại lượm đá lấp đi rồi trở ra xe nói: -Bây giờ chúng ta ngồi trên xe vừa đi vừa nói chuyện thì chẳng còn lo có người nghe tiếng nữa. Vi Tiểu Bảo cười hỏi: -Biết đâu dưới gầm xe không có người ẩn nấp? Đào Cung Nga không khỏi giật mình đáp: -Phải đấy! Ngươi còn cẩn thận hơn ta. Mụ cầm roi quất một phát. Cái roi này dư... |
Đào Cung Nga quất ba phát biết đích không có người liền cười nói: -Ta không hiểu gì về cách phòng những hành động của người giang hồ. |
Lúc này cỗ xe lớn đi trên đại lộ. |
Bốn mặt là đồng nội hoang vu. |
Đào Cung Nga chậm rãi nói: -Ngươi cứu mạng ta rồi ta lại cứu mạng ngươi. |
Thế là chúng ta cũng như đôi bạn sinh tử có nhau, hoạn nạn chia sẻ. Từ nay trở đi cuộc tương trợ lẫn nhau càng nhiều hơn. |
Tiểu huynh đệ, kể tuổi thì ta đáng làm mẫu thân ngươi lại được ngươi không rẻ bỏ kêu bằng cô cô. Vậy ngươi có chịu bái ta làm cô mẫu để ta nhận ngươi làm điệt nhi không? Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng: -Làm điệt nhi mụ cũng chẳng mất vốn mất lãi gì. Hiện giờ ta đã kêu mụ bằng cô cô rồi. Gã vội đáp: -Vậy thì hay lắm! |
Nhưng có điều nỗi ta rất xúi, chỉ sợ cô cô hiểu rồi không chịu nhận tại hạ làm cháu nữa. Đào Cung Nga hỏi: -Điều chi vậy? Vi Tiểu Bảo đáp: -Tại hạ không cha, mà má má lại là một mụ điếm ở kỹ viện! Đào Cung Nga sửng sốt một chút rồi càng lộ vẻ mừng vui nói: -Hảo điệt nhi! |
Anh hùng nào sợ xuất thân hèn? Đức Thái tổ Hoàng đế của chúng ta đã làm hòa thượng lại làm kẻ lưu manh vô lại thì đã sao đâu? |
Cả đến chuyện này ngươi cũng không giấu diếm đủ tỏ ngươi rất chân tâm với cô cô thì cô cô còn dấu ngươi thế nào được? Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng: -Má má ta làm điếm. Mao Thập Bát đại ca đã biết rồi thì còn dấu ai được nữa? Muốn lừa gạt người đời thì trước hết là phải đem những chuyện bí ẩn không ai nhìn thấy được của mình n... |
Gã liền nhảy xuống đất quỳ lạy nói: -Điệt nhi là Vi Tiểu Bảo xin bái kiến cô cô. |
Đào Cung Nga mấy chục năm trời ở chốn thâm cung không một thân nhân, cả câu nói về mặt cảm tình mật thiết cũng chưa từng được nghe. |
Bây giờ mụ thấy Vi Tiểu Bảo kêu mình một cách tha thiết như vậy, bất giác lòng mụ nhũn ra, vội nhảy xuống xe đỡ gã dậy cười nói: -Hảo điệt nhi! |
Từ nay trở đi, đời ta thêm một thân nhân ... Mụ nói tới đây không nhịn được, hai mắt ứa lệ. Mụ vừa cười vừa lau nước mắt nói: -Ngươi coi đó! Cô cô cảm xúc đến sa lệ. |
Hai người lại lên xe ngồi. |
Đào Cung Nga tay phải cầm dây cương, tay trái nắm lấy tay mặt Vi Tiểu Bảo. Mụ để cho lừa đi bước một nói tiếp: -Hảo điệt nhi! Ta họ Đào. Đó là họ thật. |
Khuê danh là Hồng Anh. |
Ta vào cung từ ngày 12 tuổi. Đến năm sau ta được hầu hạ Đại công chúa. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Đại công chúa ư? Đào Hồng Anh đáp: -Phải rồi! Đại công chúa là vị công nương lớn, con đức Sùng Trinh Hoàng đế nhà Đại Minh ta. Vi Tiểu Bảo nói: -Ủa! Té ra cô cô tiến cung từ hồi đức Sùng Trinh nhà Đại Minh đang tại vị ư? Đào Hồng A... |
Khi đức Sùng Trinh Hoàng đế ra khỏi cung, ngài cầm kiếm chặt đứt cánh tay đại công chúa. Ta đứng bên chính mắt trông thấy đức Sùng Trinh toan chém nữa. Ta liền nhảy xổ lại phục lên trên người công chúa. Thanh kiếm của đức Hoàng đế chém trúng bả vai sau lưng ta. Ta đau quá ngất đi. |
Khi tỉnh lại thì không thấy Hoàng đế cùng công chúa đâu nữa. Trong Hoàng cung nhốn nháo cả lên, không ai hỏi gì đến ta. Đào Hồng Anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp: -Chẳng mấy chốc Sấm tặc tiến vào cung. Sau quân Thát Đát nhà Mãn Thanh lại vào đuổi Sấm tặc, chiếm lấy Hoàng cung! |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.