text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Hỡi ơi! |
Đó là sự việc xảy ra lâu năm rồi. |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Đại công chúa không phải là còn ruột đức Sùng Trinh hay sao mà ngài lại định chém chết nàng? Đào Hồng Anh thở dài đáp: -Đại công chúa là con ruột của Sùng Trinh Hoàng đế mà ngài lại rất sủng ái Khi đó kinh thành thất thủ quân giặc tiến vào. Đức vua quyết lòng tuẫn quốc, ngài sợ công chúa bị giặc làm ô... |
Vi Tiểu Bảo nói: -Té ra là thế! |
Việc mình tự động thủ giết con không phải dễ dàng. Nghe nói Sùng Trinh Hoàng đế sau bị chết treo ở Môi Sơn phải không? Đào Hồng Anh đáp: Sau ta cũng nghe người ta đồn như vậy. Quan Thát Đát nhà Mãn Thanh do Ngô Tam Quế đưa vào qua cửa ải đánh đuổi Sấm tặc chiếm lấy giang sơn nhà Đại Minh. |
Những thái giám cùng cung nữ ở trong cung 10 phần có đến 8, 9 đều được thả ra, chẳng hiểu có đúng thế không? |
Khi đó ta còn nhỏ tuổi, lại bị thương nằm trong phòng tối đen chẳng ai hỏi gì tới. |
Mãi đến ba năm sau ta mới tìm gặp được sư phụ. |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Võ công cô cao thâm như vậy thì dĩ nhiên chắc bản lãnh của lệnh sư ghê gớm lắm, khắp thiên hạ khó có người bì kịp, phải không? Đào Hồng Anh đáp: -Sư phụ ta bảo: Thiên hạ rất nhiều cao nhân. |
Võ công của chúng ta chưa đáng kể vào đâu. |
Sư phụ ta vâng lệnh của Thái sư phụ trà trộn vào cung làm cung nữ. Mụ vung roi lên không một cái cho nó bật thành tiếng lách cách rồi nói tiếp: -Sư phụ ta tiến cung với mục đích dò xét tám pho Tứ Thập Nhị Chương Kinh. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Tất cả có tám pho ư? Đào Hồng Anh đáp: -Tất cả có tám pho vì người Mãn Châu chia làm... |
Mỗi vị chủ kỳ giữ một bộ. |
Vi Tiểu Bảo nói: -Thế thì phải rồi. Tiểu điệt thấy mấy pho kinh của Thái Hậu bất đồng màu sắc với hai pho lấy được ở nhà Ngao Bái. Pho thì bọc bằng bìa tr ắng, pho thì bọc bằng vải viền đỏ. Đào Hồng Anh nói: -Nguyên bìa bọc tám pho kinh này là theo màu sắc của " bát kỳ " . |
Đáng tiếc là ta chưa từng được thấy qua. |
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm: -Trong tay ta có sáu pho. Vậy còn hai pho nữa không biết ở đâu? Không hiểu tám pho kinh sách này có điều chi cổ quái. |
Chắc cô cô biết rồi vậy ta phải hỏi cho ra mới được. |
Gã giả vờ ngớ ngẩn nói: -Té ra Thái sư phụ lão nhân gia của cô cô thành tâm niệm đức Bồ Tát. Những Phật kinh ở trong cung dĩ nhiên là đồ quý trọng đặc biệt, không chừng dùng hoàng kim làm nước mực để viết kinh. |
Đào Hồng Anh nói: -Không phải thế. Hảo điệt nhi! Bữa nay ta nói cho ngươi nghe, ngươi không được tiết lộ với ai. Vậy ngươi hãy phát thệ đi! |
Chuyện phát thệ đối với Vi Tiểu Bảo là rất tầm thường. |
Bữa nay thề ngày mai gã lại quên ngay thì còn coi vào đâu nữa. Huống chi trong tám pho kinh sách này, gã đã lấy được đến sáu, khi nào gã còn đem những điểm bí mật trong kinh nói cho người khác hay? Gã liền thề: -Xin hoàng thiên hậu thổ chứng giám. Đệ tử là Vi Tiểu Bảo nếu đem những điều bí mật trong Tứ Thập Nhị Chương ... |
Bọn chúng chỉ mong vĩnh viễn đóng ở ngoài quan ải là lấy làm mãn nguyện rồi. |
Sau khi tiến vào cửa quan, bọn quân Bát kỳ thấy tiền bạc châu báu là ra tay cướp giật. Chúng cướp được những gì đều vận ra ngoài quan ải cất giấu. |
Khi ấy người nắm đại quyền là Nhiếp chính vương, thúc phụ của Thuận Trị Hoàng đế, nhưng bát kỳ ở Mãn Châu thì đạo quân cờ nào cũng có thế lực. |
Các kỳ chủ liền mở hội nghị hoạ thành đồ bản về những nơi bí mật cất dáu tài vật. |
Mỗi vị kỳ chủ đều giữ một bức địa đồ này ... Vi Tiểu Bảo đứng dậy lớn tiếng ngắt lời: -Ủa! Tiểu điệt hiểu rồi. |
Cỗ xe chuyển động, gã lại ngồi xuống, nói tiếp: -Tám bức địa đồ này chắc là dấu ở trong tám pho Tứ Thập Nhị Chương Kinh kia. |
Đào Hồng Anh nói: -Ta nghe chừng không hẳn như vậy. |
Sự thực ra sao chỉ có tám vị kỳ chủ của màu 8 cờ hồi ấy là biết rõ. Còn ngoài ra đừng nói người Hán chúng ta chẳng một ai hay mà cả đến những bậc vương công đại thần người Mãn Châu e rằng cũng ít người biết rõ. Ta nghe sư phụ nói: Người Mãn Châu dấu của báu ở một trái núi có long mạch của bọn chúng. Quan Thát Đát sở dĩ... |
069 Pho kinh phật có gì bí ẩn? Vi Tiểu Bảo hỏi: -Long mạch là cái gì? |
Đào Hồng Anh đáp: -Đó là một nơi địa thế phong thuỷ rất đẹp. Tổ tiên người Thát Đát ở Mãn Châu táng tại trái núi ấy. Con cháu của họ hiển hách rồi vào làm Hoàng đế đất Trung Nguyên cũng là nhờ ở long mạch nơi đây. Đào Hồng Anh ngừng lại một chút rồi tiếp: -Sư phụ ta có nói nếu tìm thấy toà bảo sơn này mà chặt đứt long ... |
Vụ bí mật trọng đại này có ghi trong tám bộ Tứ Thập Nhị Chương Kinh. |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Tại sao Thái sư phụ của cô cô lại biết cả vụ bí mật của người Mãn Châu? Đào Hồng Anh đáp: -Câu chuyện này dài lắm. |
Thái sư phụ ta nguyên là một người đàn bà dòng Hán tộc ở đất Cẩm Châu. Thái sư phụ ta còn cho hay quân Thát Đát tiến vào quan ải rồi thấy đất đai Trung Nguyên của chúng ta rộng rãi bao la, nhân dân cực kỳ đông đúc, chúng vừa mừng, vừa sợ. |
Tám vị kỳ chủ liên tiếp hội nghị mấy ngày trời tranh biện rất sôi nổi mà chưa quyết định được. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Họ tranh luận điều chi? Đào Hồng Anh đáp: -Có kỳ chủ muốn chiếm Trung Quốc. Có kỳ chủ lại cho là người Hán đông quá, khi họ tạo phản hàng trăm người Hán xúm lại đánh một người Mãn Châu thì người Mãn còn sống... |
Chỉ nên vào quan ải là cướp bóc một phen rồi rút lui ra ngoài quan ải là ổn thoả hơn. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Sau bọn họ đi tới giải pháp nào? |
Đào Hồng Anh đáp: -Sau cùng họ theo chủ ý của Nhiếp chính vương một mặt đi cướp bóc lấy tiền bạc châu báu vận ra ngoài quan ải cất dấu, một mặt cứ làm Hoàng đế Trung Quốc. Nếu bọn người Hán tạo phản mà người Mãn Châu lâm nguy thì rút lui ra ngoài Sơn Hải Quan. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Thế ra ngày ấy bọn Thát Đát sợ hãi người ... |
Bọn họ bây giờ cũng vẫn sợ. |
Có điều chúng ta không đồng lòng được mà thôi. Hảo điệt nhi! Hoàng đế Thát Đát thương yêu ngươi, nếu ngươi thám thính ra được tám pho kinh sách kia để ở đâu để chúng ta lấy cắp đem đi tìm long mạch bọn Thát Đát mà phá huỷ. Còn tiền bạc cùng tài vật kia thì dùng làm binh phí cho bọn nghĩa quân. Thế rồi chúng ta khởi bin... |
Như vậy là nó quan hệ vô cùng. |
Kỳ chủ còn nói cả đến lai lịch pho Phật kinh cho Tiểu Phúc Tấn nghe. Thái sư phụ ta đứng ngoài cửa sổ nghe lỏm được mới hiểu rõ những điều bí ẩn bên trong. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Thế rồi sao nữa? Đào Hồng Anh đáp: -Khi ấy võ công của Thái sư phụ ta đã khá lắm. Sư phụ ta theo học lão nhân gia được nhiều năm. |
Thái sư phụ liền phái sư phụ trà trộn vào làm cung nữ ở trong cung. Sư phụ ta tiến vào cung chưa bao lâu liền phát giác ra cung cấm là nơi rất sâm nghiêm. Một tên cung nữ không thể đi lung tung khắp chốn. Cả đến mặt Hoàng đế cũng khó lòng được ngó thấy một lần. Việc lấy cắp kinh sách thật khó khăn vô cùng. |
Sư phụ nói chuyện với ta rồi nghe ta nhắc tới việc đại công chúa vua Sùng Trinh nhà Minh. Ta đã tỏ rõ tấm lòng nhớ mến cựu chủ, nên sư phụ thu ta làm đệ tử. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Thảo nào Thái Hậu tìm trăm phương ngàn kế để lấy cho bằng được những pho kinh sách. |
Có điều bà là người Mãn Châu thì dĩ nhiên không lấy kinh sách để đi phá long mạch. Có chăng bà chỉ tham lam tiền bạc cất ở trong toà Bảo Sơn kia mà thôi. Nhưng tiểu điệt nghĩ rằng bà ta là một vị Hoàng Thái Hậu muốn chi có nấy còn tham lam tiền bạc cùng châu báu làm chi? Đào Hồng Anh đáp: -Không chừng trong toà Bảo Sơn... |
Nhưng trong lòng gã nghĩ thầm: -Vàng bạc, châu báu xếp đống bằng hàng ngàn hàng vạn mà không lấy ra phung phí một phen cho thoả thích mới là điều đáng tiếc nhất! Nên biết gã còn nhỏ tuổi quá, việc quân Mãn Châu tàn sát người Hán thảm khốc thế nào gã chỉ được nghe người ta kể lại chứ chưa từng trải qua nên không hiểu rõ... |
Mấy năm nay trong lòng ta canh cánh lo âu. |
Nếu tình trạng này còn kéo dài, kinh sách không tìm ra được mảy may manh mối, lại không thu nạp được một tên đệ tử vừa lòng, thì sau khi ta chết đi, điều bí mật kia đành bỏ vào trong quan tài mà chôn sâu dưới đất. |
Bọn Thát Đát Mãn Châu ngồi yên trên giải giang sơn cẩm tú của người Hán chúng ta. Đối với Thái sư phụ và sư phụ còn chưa đáng kể, ta lại là tội nhân của đất nước. |
Hảo điệt nhi! Ta vô tình gặp ngươi, thật vui mừng khôn xiết! Vi Tiểu Bảo nói theo: -Tiểu điệt cũng hoan hỷ không biết đến thế nào mà nói. Có điều kinh sách gì đó tiểu điệt chăng để vào lòng. Đào Hồng Anh hỏi: -Vậy ngươi hoan hỉ điều chi? Vi Tiểu Bảo đáp: -Tiểu điệt không có thân nhân, má má lại là con người như vậy. Cò... |
Ta đã mở coi hai bản võ công bí lục của ngươi ở trong bọc nhận thấy những công phu trong hai bản đó chẳng những không giống nhau mà còn tương phản nữa là khác. Đó có phải là bí lục võ công của sư phụ ngươi truyền cho không? Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp: -Không phải. |
Một bản của gia sư truyền lại, còn một bản là của lão con rùa Hải lão công. |
Đào Hồng Anh hỏi: -Sư phụ ngươi là ai? Vi Tiểu Bảo đáp: -Sư phụ của tiểu điệt là Trần Cận Nam lão gia, Tổng đà chủ trong Thiên Địa Hội. Đến cả nhân vật tiếng tăm lừng lẫy như Trần Cận Nam mà Đào Hồng Anh nay mới được nghe nói đến là lần thứ nhất. |
Mụ gật đầu nói: -Sư phụ ngươi đã làm Tổng đà chủ thì võ công dĩ nhiên cao cường lắm rồi ... Vi Tiểu Bảo đáp: -Đáng tiếc thời gian tiểu điệt đi theo sư phụ rất ngắn ngủi, nên chưa học được gì cả. Hảo cô cô! Cô cô truyền thụ võ nghệ cho tiểu điệt được chăng? Đào Hồng Anh ngần ngừ đáp: -Nếu trước kia ngươi chưa từng học v... |
Bảnh lãnh của cô cô e rằng chưa kịp gia sư. |
Đào Hồng Anh mỉm cười nói: -Đúng thế! Ta cũng tin là còn kém sư phụ ngươi nhiều lắm. Ta liều mạng tỷ đấu với người đàn ông giả làm cung nữ, nếu không được ngươi đâm một đao vào sau lưng hắn thì mạng ta cũng hết rồi. Sư phụ ngươi có lý nào là hạng vô dụng đến thế? Vi Tiểu Bảo nói: -Có điều người cung nữ giả đó quả nhiên... |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Cô cô! Có phải cô cô trong mình khó ở không? |
Đào Hồng Anh không trả lời, tựa hồ mụ chưa nghe tiếng. |
Vi Tiểu Bảo hỏi lần thứ hai. Đào Hồng Anh run lên đáp: -Không ... không có đâu. Bỗng nghe đánh " cách " một tiếng. |
Cây roi ngựa mụ đang cầm trong tay rớt xuống đất. Vi Tiểu Bảo nhảy xuống lượm cây roi rồi lại tung mình vọt lên xe. Con lừa vẫn chạy, cỗ xe vẫn chuyển động mà gã nhảy lên xe ngồi vào nguyên vị một cách dễ dàng, bằng một thân pháp mau lẹ gọn gàng. |
Gã đang lấy làm đắc ý, chờ Đào Hồng Anh tán dương mấy câu, nhưng mụ lắc đầu nói: -Hài tử! |
Rồi đây ngươi còn cần phải khổ luyện công mới được. Hiện giờ bản lãnh ngươi làm thái giám ở trong cung thì được, nhưng bôn tẩu giang hồ thì còn kém lắm, không bằng cả người chưa hiểu chút võ công nào. Vi Tiểu Bảo nghe mụ nói vậy mặt đỏ bừng lên đáp: -Dạ! Nhưng gã tự hỏi: -Võ công mình tuy kém cỏi nhưng sao lại không bằ... |
Trên chốn giang hồ, những quân trộm cướp lăng nhăng nhiều hơn là những tay cao thủ võ công tinh thâm. |
Dường như mụ không trấn tĩnh tâm thần, mụ trỏ vào một cây lớn ở mé hữu mé trước nói: -Chúng ta đến đó nghỉ một lúc để cho lừa ăn cỏ rồi sẽ đi. Đào Hồng Anh cao xe chạy đến gốc cây rồi hai người nhảy xuống sóng vai ngồi nghỉ. |
Đào Hồng Anh lại ngơ ngẩn xuất thần một lúc rồi đột nhiên cất tiếng hỏi: -Có nói gì không? Y có nói năng gì không? Vi Tiểu Bảo không hiểu mụ hỏi ai. Gã ngửng mặt lên nhìn mụ không trả lời Hai người trợn mắt lên ngó nhau để chờ đối phương phúc đáp vì chẳng ai hiểu được ý của ai. Sau lúc nữa, Đào Hồng Anh nhắc lại câu hỏ... |
Vi Tiểu Bảo thấy thái độ mụ vơ vẩn thì ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng: -Chắc cô cô bị ma làm hay là bị quỷ nhát. Gã liền hỏi: -Cô cô! Cô cô ngó ai vậy? Đào Hồng Anh hỏi lại: -Ai đâu? Y là ... người đàn ông hoá trang làm cung nữ phải không? Vi Tiểu Bảo càng sợ run lên hỏi: -Cô cô thấy người cung nữ giả đó ...ở chỗ nào? Đà... |
Y không cần niệm chú cũng thắng. |
Vi Tiểu Bảo chẳng hiểu gì cả liền tìm lời khuyên giải: -Cô cô! Cô cô bất tất phải nghĩ đến y nữa. Y đã bị chúng ta giết chết rồi còn sống lại làm sao được? Đào Hồng Anh lặp lại: -Y bị chúng ta giết chết rồi không sống lại được nữa. Câu nói này cốt để cho mụ yên tâm ỉại, nhưng miệng mụ lặp lại mà vẫn lộ vẻ khủng khiếp. ... |
Vi Tiểu Bảo dĩ nhiên không thể phân biệt được gia số về võ công của người cung nữ giả bữa trước. |
Gã liền lớn tiếng: -Cô cô bất tất phải lo âu. Cô cô nói đúng lắm. |
Gia số võ công của người cung nữ đó không giống võ công Thần long giáo chủ chút nào. |
Lúc y động thủ, y không nói gì. Cô ơi! Thằng cha Thần long giáo chủ là nhân vật như thế nào? Đào Hồng Anh vội nói: -Hồng đại giáo chủ Thần long giáo thần thông quảng đại, võ công cao thâm khôn lường. Sao ngươi lại kêu ngài bằng thằng cha ấy, thằng cha kia? Hài tử! |
Dù ở sau lưng ngài, cũng phải ăn nói cho có lễ độ không được đắc tội với ngài. |
Đồ tử đồ tôn của Hồng đại giáo chủ nhiều lắm, tin tức rất mau chóng. Ngươi chỉ thốt ra nửa câu bất kính cũng đến tai ngài và ... cái mạng ngươi không còn nữa. Mụ vừa nói vừa ngơ ngác nhìn ngang nhìn ngửa, tựa hồ ở quanh mình có thuộc hạ của Thần long giáo chủ đứng nghe trộm. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Thần long giáo chủ lợi hại... |
Thiên Địa Hội các ngươi chủ trương phản Thanh phục Minh, hành động quang minh chính đại. |
Hảo hán giang hồ ai cũng kính trọng. |
Còn hành động của Thần long giáo thì khác hẳn. |
Ta chỉ biết vậy mà thôi. |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Có phải cô cô nói bọn hảo hán giang hồ ai cũng sợ Thần long giáo không? ... Đào Hồng Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: -Những việc giang hồ ta hiểu rất ít. Chỉ được nghe sư phụ nói cho hay một phần nào. |
Bản lãnh của Thái sư phụ ta cao thâm như thế mà còn chết về tay thủ hạ của Thần long giáo. Vi Tiểu Bảo liền ngoác miệng ra thoá mạ: -Con mẹ nó! Thế thì Thần long giáo là kẻ đại thù của chúng ta rồi. Việc gì chúng ta còn sợ họ? Đào Hồng Anh lắc đầu thủng thẳng đáp: -Sư phụ ta nói võ công của Thần long giáo thiên biến vạ... |
Khi lâm địch họ niệm chú là khiến cho đối thủ phải kinh tâm động phách. Còn bọn họ càng đánh càng kiêu dũng. Thái sư phụ lấy cắp kinh sách ở phủ kỳ của đạo quân cờ viền xanh rồi xảy cuộc ác chiến với một đệ tử Thần long giáo. Hiển nhiên Thái sư phụ ta chiếm được thượng phong! Vậy mà người kia miệng lâm râm niệm chú khi... |
Gã liền hỏi: -Cô cô! Người kia niệm chú gì? Cô cô đã nghe qua chưa? Đào Hồng Anh đáp: -Ta? ... Ta chưa từng nghe qua. Ta lo rằng người cung nữ giả hôm ấy là đệ tử của Thần long giáo nên ta mới hỏi ngươi, chứ ta chưa nghe họ nói gì lúc động thủ cả. Họ có máy môi hay không, ta cũng chẳng thấy. Vi Tiểu Bảo nói: -Ủa! Té ra... |
Ta đem toàn lực ứng chiến, nên nhất thiết chẳng nghe thấy gì. Có điều lúc ta thi triển những chiêu sát thủ mới phóng ra nửa vời, trong lòng đột nhiên run sợ, nghĩ bụng: bản lãnh của đối phương cực kỳ lợi hại, không nên tỷ đấu với họ mà nên quỳ xuống xin đầu hàng là hơn. Trong lòng có ý nghĩ như vậy bất giác ta ra tay c... |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Cô cô! |
Từ ngày cô cô học võ đến bây giờ đã động thủ bao nhiêu lần và giết chết bao nhiêu người? |
Đào Hồng Anh lắc đầu đáp: -Trước nay ta chưa từng động thủ với ai và cũng chưa hề giết một người nào. |
Vi Tiểu Bảo cười nói: -Thế thì phải rồi. |
Sau này cô giết thêm ít người thì có động thủ với ai cũng không còn sợ hãi gì nữa. Đào Hồng Anh nói: -Ngươi nói cũng có lý, nhưng ta không muốn cùng người động thủ, nhất là không muốn giết ai. |
Chỉ mong lấy được tám pho Tứ Thập Nhị Chương Kinh một cách thái bình vô sự để phá long mạch của bọn Thát Đát nhà Mãn Thanh là trong lòng thoả mãn lắm rồi! Vi Tiểu Bảo cười thầm nghĩ bụng: -Sao mụ nói dễ dàng quá thế. |
Vì mấy pho kinh sách này đã biết bao nhiêu người uổng mạng? Làm gì có chuyện lấy được tám bộ kinh sách một cách thái bình vô sự? |
070 Lửa hờn ghen đốt cháy tâm c a n Đào Hồng Anh đã bôi mặt hoá trang, nên sắc diện mụ thế nào người ngoài không nhìn rõ, song nhãn thần mụ vẫn lộ vẻ hãi hùng. |
Vi Tiểu Bảo hỏi: -Cô cô! Cô cô thử tính xem gia nhập Thiên Địa Hội có tiện không? Gã nghĩ bụng: -Thiên Địa Hội ta người nhiều, thế lớn. Thần long giáo có ghê gớm đến đâu cũng không đủ sợ. Đào Hồng Anh ngơ ngác hỏi: -Tại sao ngươi lại muốn ta gia nhập Thiên Địa Hội? Vi Tiểu Bảo đáp: -Thiên Địa Hội chủ trương phản Thanh ... |
Bây giờ ta muốn trở về Hoàng cung. Còn ngươi định đi đâu? Vi Tiểu Bảo lấy làm kỳ hỏi: -Sao cô cô còn trở về Hoàng cung, không sợ Thái Hậu ư? Đào Hồng Anh thở dài đáp: -Ta ở trong Hoàng cung từ thuở nhỏ đến khi khôn lớn. Ta đã nghĩ lui nghĩ tới thì chỉ những ngày ở Hoàng cung là không sợ hãi. |
Những sự việc bên ngoài ta chẳng biết gì hết. |
Khu vực Hoàng cung rất rộng, ta kiếm một nơi ẩn lánh chắc Thái Hậu không tìm đến nơi được. |
Vi Tiểu Bảo nói: -Hay lắm! |
Cô cô trở về Hoàng cung đi. Rồi đây tiểu điệt nhất định sẽ đến thăm. Tiểu điệt phải đi làm công việc mà gia sư đã giao cho. Đào Hồng Anh thấy gã nói đi làm công việc của Thiên Địa Hội, nên không tiện truy vấn. Mụ hỏi sang chuyện khác: -Mai đây ngươi trở về Hoàng cung, sẽ gặp ta ở đâu? Vi Tiểu Bảo đáp: -Khi tiểu điệt về... |
Đến tối hôm ấy cô cháu ta sẽ hội diện ở hoả trường. |
Đào Hồng Anh gật đầu nói: -Hay lắm! Vậy chúng ta cứ thế. Hảo hài tử. |
Trên chốn giang hồ đầy rẫy sóng gió hiểm nghèo. |
Bất cứ việc gì ngươi cũng phải cẩn thận lắm mới được. |
Vi Tiểu Bảo gật đầu đáp: -Dạ! |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.