text
stringlengths
1
55.3k
Khi có sẵn những viễn cảnh đó trong tâm trí rồi, hãy hình dung bạn ở trong tình huống đó, cảm giác sẽ thế nào và bạn sẽ nghĩ sao. Hãy cho phép bản thân nhìn thấy sự thất bại ý chí. Sau đó, hãy biến thất bại trong tưởng tượng đó thành sự thành công về ý chí. Cân nhắc hành động cụ thể bạn có thể thực hiện để trung thành với cam kết. Bạn có cần nhớ đến động lực của mình không? Tự giúp mình tránh khỏi cám dỗ?
Gọi cho một người bạn để được động viên?
Sử dụng một trong những chiến lược ý chí khác mà bạn đã học được? Khi đã có chiến lược cụ thể rồi, hãy hình dung bạn sẽ áp dụng chiến lược đó. Hình dung xem nó sẽ mang đến cảm giác thế nào. Hãy xem bạn thành công. Hãy để hình ảnh này về bản thân đem đến cho bạn sự tự tin rằng, bạn sẽ làm mọi việc cần thiết để đạt mục tiêu. Lập kế hoạch cho thất bại theo cách này chính là hành động tự cảm thông, không phải là hồ nghi. Khi khoảnh khắc sự thất bại ý chí đó đến, bạn sẽ sẵn sàng biến kế hoạch thành hành động. Lời cuối Để tránh những thất bại ý chí do căng thẳng gây ra, chúng ta cần khám phá xem điều gì thực sự giúp chúng ta cảm thấy tốt đẹp hơn – không phải lời hứa giả tạo về phần thưởng, và không phải những lời hứa suông sẽ thay đổi. Chúng ta cần cho phép bản thân làm những việc này, và bảo vệ bản thân khỏi những căng thẳng không liên quan đến cuộc sống của mình. Khi chúng ta có những bước lùi – và chắc chắn sẽ có – ta cần phải tha thứ cho thất bại của bản thân, và không coi đó là lời biện hộ cho sự đầu hàng hoặc từ bỏ. Khi nói đến việc tăng cường tự chủ, sự tự cảm thông là chiến lược tốt hơn nhiều so với việc tự mắng nhiếc chính mình.
CHƯƠNG 7 TẠI SAO Ý CHÍ LẠI DỄ
hề hỏi lại, không hề ghi nốt mà chỉ đơn giản chăm chú nghe.
Khi đã kể hết, Mason hỏi.
- Thế khẩu súng đâu? Conway rút khẩu súng trong túi ra.
Mason không cầm xem mà chỉ nói.
- Mở buồng đạn ra xem. Conway lắc súng mở buồng đạn. - Cầm nghiêng súng để ánh sáng chiếu rõ. Conway nghiêng khẩu súng. - Lấy chiếc vỏ đạn đã bắn ra. - Mason nói. Mason vẫn giữ nguyên hai tay không sờ tới khẩu súng, nhoài người tới trước ngửi nòng súng và vỏ đạn.
- Thôi được rồi, ráp lại như cũ. Cất súng vào trong túi. Còn chiếc chìa khóa phòng khách sạn đâu? - Tôi giữ đây. - Đưa cho tôi. Conway trao chiếc chìa khóa.
Mason cầm lấy quan sát một lúc, sau đó bỏ vào túi. Quay sang Paul Drake, Mason nói.
- Tôi muốn anh đi với tôi. - Thế còn tôi? - Conway hỏi. - Ông cứ ở đây.
- Thế tôi phải làm gì với khẩu súng? - Không làm gì cả.
- Tôi có phải báo cho cảnh sát không? - Chưa vội. - Tại sao? - Bởi vì cho đến giờ phút này chúng ta chưa biết gặp phải vấn đề gì.
Cô gái trong phòng khách sạn ra sao? - Ông muốn hỏi gì về cô ta? - Cô ta sợ hãi thực sự hay đóng kịch? - Bàn tay của cô ta run lẩy bẩy và khẩu súng rung rung. - Khi cô ta trong buồng ngủ bước ra, tất cả chỉ mặc có chiếc quần lót và nịt ngực à?
- Vâng. - Cô ta đẹp chứ? - Rất hấp dẫn.
- Cô ta lo sợ hả? - Cô ta rất sợ hãi.
- Có một sự khác biệt giữa hai trạng thái.
Tôi muốn hỏi cô ta có lo sợ không? - Tôi... Tôi chỉ có thể nói được là cô ta sợ hãi. Cô ta không có ý định... giải quyết vấn đề.
- Bao nhiêu tuổi? - Khoảng hăm bảy.
- Tóc vàng, nâu hay đỏ.
- Cô ta cột chiếc khăn quanh đầu. Tôi chỉ thấy được từ cổ xuống mà thôi.
- Mắt màu gì? - Tôi không thấy rõ.
- Cô ta có đeo nhẫn không?
- Tôi không để ý.
- Cô ta lấy súng ở đâu?
- Lấy từ trong bàn. - Rồi sau đó ra sao?
- Cô ta hành động giống như cô nghĩ rằng tôi có ý định tấn công cô hoặc làm gì đó. Cô muốn đưa tất cả tiền nong của cô cho tôi và van xin tôi đừng hại cô.
- Thế giọng nói của cô ta có giống như của Rosalind trên điện thoại không? - Không.
Lớp bột đắp trên mặt đã khô nên đôi môi di chuyển không được bình thường, do đó giọng nói nặng chịch giống như người ta nói trong khi ngủ.
Giọng nói của Rosalind khác hẳn. Tôi đã nghe giọng của Rosalind và có cảm nghĩ rằng tôi đã được nghe giọng nói này một hai lần rồi, đặc biệt là nhịp điệu của giọng nói. - Ông không nghĩ rằng cô gái ở trong phòng khách sạn là Rosalind à? - Tôi không nghĩ như vậy. - Ông có chắc chắn như vậy không?
- Tôi không dám cả quyết. - Hãy chờ ở đây cho đến khi tôi điện thoại về. - Mason nói và quay sang gật đầu với Paul Drake - Thôi chúng ta đi Paul. Mason bước tới mở của phòng. Hai người đứng đợi thang máy, Drake quay sang hỏi.
- Dùng xe anh hay xe tôi? - Xe
Giáo viên Trƣờng Cao đẳng nghề Công nghệ và Nông Lâm Đông Bắc - Ông Nguyễn Kế Tiếp, Chuyên viên Trung tâm Khuyến nông Khuyến ngƣ Quốc gia./. DANH SÁCH HỘI ĐỒNG NGHIỆM THU CHƢƠNG TRÌNH, GIÁO TRÌNH DẠY NGHỀ TRÌNH ĐỘ SƠ CẤP (Theo Quyết định số 3495 /QĐ-BNN-TCCB ngày 29 tháng 12 năm 2010 của Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn) 1. Chủ tịch: Ông Nguyễn Văn Thực - Hiệu trƣởng Trƣờng Cao đẳng nghề Công nghệ và Nông Lâm Phú Thọ 2. Thƣ ký: Bà Đào Thị Hƣơng Lan - Phó trƣởng phòng Vụ Tổ chức cán bộ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn 3. Các ủy viên: - Ông Phan Thanh Minh, Trƣởng khoa Trƣờng Cao đẳng nghề Công nghệ và Nông Lâm Nam Bộ - Bà Phạm Thanh Thủy - Phó trƣởng khoa Trƣờng Cao đẳng nghề Công nghệ và Nông Lâm Phú Thọ - Ông Nguyễn Tuấn Hảo - Viện nghiên cứu cây nguyên liệu giấy Phù Ninh./. NhasachMienphi.com 75 NhasachMienphi.com
www.SachVui.Com
“Vì anh rất ngầu mà.” Yuko như đã thoát ra khỏi sự u uất bao trùm lên em mới rồi, lại bật cười vui vẻ. “Anh là James Bond hả?” “Lúc ấy em phải cố nhịn lắm mới không bật cười đấy. Satoshi, anh thật sự rất ngầu à?” “Không biết nữa. Nếu anh mà ngầu thì những người ít nói đều ngầu hết.” Sau khi cười một lúc, Yuko nghiêm mặt lại, thong thả nói: “Nhưng mà, quan trọng là trong mắt cô Kumi ấy, anh là thế. Đối với cô ấy, anh chính là ngài James Bond.” “Anh đâu có mê gái giống anh ta chứ.” “Không phải chuyện ấy. Anh chính là hình mẫu anh hùng trong lòng cô Kumi ấy đấy.” “Quả là một anh hùng quá tầm thường.
Nếu cô ấy nghĩ thế thật thì lý tưởng của cô ấy thấp quá đi, chắc chắn là cô ấy chưa gặp gỡ nhiều đàn ông rồi.” “Chuyện này không liên quan gì đến số lượng.
Trong lòng mỗi người đều có hình mẫu anh hùng của riêng mình. Anh hùng của em chính là anh, cô Kumi ấy cũng thế, chỉ có vậy thôi.” Tôi thầm nhủ, nếu mình đúng là anh hùng thì đã có thể làm cơ thể Yuko khôi phục nguyên trạng. Anh hùng trong phim ảnh thậm chí còn cứu được cả thế giới. Tôi chẳng phải là anh hùng anh hiếc gì cả. Tuyệt đối không!
Tàu bắt đầu giảm tốc, một lúc nữa thôi là sẽ đến ga cần xuống. Rất ít hành khách xuống tàu. Đi qua cửa soát vé ra bên ngoài ga, thị trấn dường như đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, tĩnh mịch như tờ.
“Cảnh vật buồn quá, dù là trong đêm Giáng sinh.” “Cứ như cả thế giới chỉ còn lại hai chúng mình thôi ấy nhỉ.” “Ừ.” Chúng tôi đi vào con ngõ nhỏ dẫn tới khu chung cư. “Này.” Đi một lúc, Yuko đột nhiên dừng bước. “Sao thế?” “Em mệt rồi.” “Thế à?” “Anh cõng em đi.” “Được thôi.” Tôi quay lưng về phía em, rùn người xuống, Yuko vòng hai tay ôm lấy cổ tôi, dựa cả người lên lưng tôi. Tôi đứng dậy đi tiếp, phát hiện ra cơ thể em nhẹ một cách khác thường. Nghĩ đến việc mình đang mất đi Yuko từng chút từng chút một, tim tôi lại như bị dao cắt. Sau lưng tôi, Yuko thì thầm bằng giọng uể oải buồn ngủ: “Cho dù đêm nay là đêm Giáng sinh cuối cùng, em cũng không hề thấy buồn.” “Ừ.” “Anh biết tại sao không?” “Tại sao?” “Vì lúc này đây em đang cực kỳ hạnh phúc.” “Vậy à?” “Vâng.
Thế này là đủ lắm rồi.
Em cũng giống như lũ chó vậy, không tham lam nhiều, thỏa mãn với cuộc đời, sau đó từ từ tan biến.” Tôi cố nhịn không khóc, nhưng nước mắt vẫn từ nơi nào đó chảy tràn ra, cảm giác âm ấm làm ướt gò má lạnh băng.
Qua Tết, lại bắt đầu mười hai tháng mới. Cảm giác như chúng tôi đang sờ lên mặt vải mới của mười hai chiếc sơ mi mới mua. Nhưng có lẽ Yuko không đợi được đến lúc xỏ tay vào chiếc áo thứ mười hai kia nữa.
Dần dần, chúng tôi đã chấp nhận sự thực này.
Hai đứa chưa nói về sự kiện này một cách cụ thể, thế nhưng, ánh mắt nhìn nhau, đầu ngón tay chạm vào nhau, những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc đối thoại cực kỳ bình thường… tất cả đều thấm đẫm vị bất an và hoảng sợ với thời
tốt hơn.
Ông thấy nhiều cửa, nhưng đều đóng cả. Ở các cửa sổ tầng dưới, cửa nào cũng có song sắt. Khi ông ra khỏi góc nhà, thì thấy có những cửa sổ cuốn có ánh đèn, ông kiễng chân dòm vào. Tất cả các cửa sổ cuốn ấy là của một gian nhà rộng, lát đá tảng to, đầy những vòm cuốn và cột trụ. Ánh sáng heo hắt làm cho từng mảng bóng tối lay động trên nền, trên vách. Ánh sáng tỏa ra từ một chiếc đèn chong ở một xó.
Không một dáng người, không một tiếng động, gian phòng hoàn toàn vắng lặng.
Nhìn mãi Valjean thấy ở nền nhà có vật gì như một người đang đắp vải liệm. Hình ấy nằm sấp, mặt úp xuống đất, tay dang chữ thập, trong đó có cái dáng bất động của người chết. Trên nền nhà, một vật gì ngoằn ngoèo, hình như cái hình thù ghê rợn ấy có dây ở cổ. Cảnh rùng rợn càng tăng vì cả gian phòng chập chờn trong lù mù của ánh sáng. Về sau, Valjean thường nói là trong đời, ông đã thấy nhiều cảnh ghê rợn, nhưng ông không bao giờ thấy có cái gì ghê rợn và kinh khủng bằng cái hình thù bí mật đương thực hiện một phép huyền bí gì trong gian phòng mập mờ đêm hôm ấy. Nghĩ rằng đó là người chết đã là khủng khiếp, nghĩ rằng có lẽ là người sống lại càng khủng khiếp hơn.
Valjean mạnh dạn dòm sát vào cửa kính để rình xem hình thù ấy có động đậy không.
Ông đứng một thời gian chừng như lâu lắm mà vẫn không thấy nó cử động. Thình lình ông cảm thấy khiếp sợ quá, vội bỏ chạy. Ông chạy một mạch về phía nhà xe, không dám ngoái cổ lại. Ông có cảm giác là nếu ông quay đầu lại, ông sẽ thấy cái thây ma ấy sải bước đuổi theo ông, hai tay ve vẩy. Jean Valjean về đến nhà xe, thở hổn hển.
Đầu gối ông muốn gấp lại, mồ hôi đầm đìa sau lưng.
Nơi này là nơi nào? Ai tưởng tượng được giữa Paris lại có một thứ mộ địa kiểu ấy? Cái nhà kỳ quái này là nhà gì? Nó đầy rẫy những nhà bí ẩn của bóng đêm. Nó đem giọng thiên thần kêu gọi linh hồn người ta trong đêm tối, rồi khi người ta đến, nó lại cho người ta xem một cảnh tượng ghê rợn như thế kia. Nó hứa hẹn mở cửa thiên đình xán lạn, nhưng nó lại mở cửa mộ địa tối tăm.
Ấy thế mà rõ ràng là một ngôi nhà nhìn ra đường có mang biển số.
Đâu có phải là một giấc mơ! Jean Valjean phải sờ đến các phiến đá xây ngôi nhà ấy mới tin là mình không mơ ngủ. Vừa rét, vừa sợ, vừa lo, lại luôn luôn bị xúc động mạnh từ ban tối, Jean Valjean thấy như trong người lên cơn sốt và các ý nghĩ trên kia quay cuồng trong đầu óc ông.
Ông lại gần Cosette. Cosette đã ngủ. VIII BÍ MẬT CÀNG TĂNG Cosette gối đầu lên một phiến đá và ngủ thiếp từ bao giờ.
Jean Valjean ngồi xuống bên cạnh ngắm nhìn nó. Càng nhìn, ông càng thấy trí óc dần dần bình tĩnh và ông điềm nhiên suy nghĩ.
Ông tìm thấy một sự thật, là Cosette mà còn ở đấy, còn ở bên cạnh ông, thì ông có cần cái gì cũng là vì Cosette mà cần, có sợ cái gì cũng là vì Cosette mà sợ.
Nó là ý nghĩa của đời ông.
Bỏ áo ra để đắp cho Cosette, ông vẫn không thấy rét, mặc dù trời rét. Trong cơn suy nghĩ miên man, ông nghe văng vẳng một tiếng gì là lạ. Nó như một tiếng nhạc rung từ trong vườn lại, nghe rất rõ, tuy chỉ văng vẳng thôi. Nó giống như tiếng nhạc đồng buộc cổ những con cừu, con dê ăn đêm trên đồng cỏ.
Ông quay lại.
Nhìn ra, ông thấy có bóng ai trong vườn. Một sinh vật giống hình người đương đi giữa các luống dưa. Nó ngẩng lên, cúi xuống, dừng lại đều đều như kéo một vật gì hay trải cái gì dưới đất. Hình như nó thọt chân. Valjean rùng mình.
Lúc nào ông cũng run sợ như tất cả mọi người cùng khổ. Cái gì đối với họ cũng là thù nghịch và khả nghi. Họ ngại ban ngày vì ban ngày họ dễ bị nom thấy; họ ngại ban đêm vì ban đêm họ có thể bị tóm mà không hay. Lúc nãy, Valjean rùng mình vì cảnh vườn vắng vẻ, bây giờ ông rùng mình vì vườn có bóng người. Hết lo sợ vì tưởng tượng, ông lại lo sợ vì thực tại.
Ông cho là bè lũ Javert còn lẩn quất đâu đây và có lẽ chúng có cắt người ở lại quan sát. Cái người đi trong vườn này mà thấy Jean Valjean tất sẽ kêu có trộm và ông sẽ bị lộ. Nghĩ thế, Valjean se sẽ ẵm Cosette lên, mang ra sau đống bàn ghế cũ nát ở xó nhà khuất nhất. Cosette không cựa.
Từ trong xó ấy, Valjean theo dõi hành tung người kia và thấy có điều rất lạ là tiếng nhạc rung theo cử động của hắn. Hắn lại gần, tiếng nhạc nghe gần, hắn ra xa, tiếng nhạc ngân xa. Khi hắn cử động nhanh thì cả một tràng nhạc rung theo cử động. Khi hắn đứng lại, tiếng nhạc cũng im bặt… Thật quá rõ là người ấy đeo nhạc trên người.
Thế là thế nào?
Người ấy là người gì mà đeo nhạc y như con bò, con chiên vậy.
Valjean vừa tự hỏi như thế vừa sờ tay Cosette. Tay em bé lặng ngắt, Valjean buột miệng kêu: “Trời ơi!” Ông gọi khe khẽ: — Cosette, con! Cosette không mở mắt.
Ông lay mạnh em bé. Em bé vẫn không thức giấc.
Valjean lẩm nhẩm: — Có lẽ nó chết chăng!
Ông đứng phắt lên, toàn thân rung động. Ông liên miên nghĩ đến những điều rủi ro rùng rợn. Có những lúc những phỏng đoán ghê rợn nhất như một đoàn cuồng quỷ bao vây và đột ám vào trí óc ta. Với những người ta yêu quý, ta quá lo xa cho nên tưởng tượng ra những điều điên dại.
Ông sực nhớ là người ngủ ngoài trời một đêm rét có thể chết được.
Con Cosette xanh xao lại ngã sóng sượt dưới đất bên chân ông, không động đậy. Valjean cố nghe hơi thở của Cosette. Em vẫn thở, nhưng ông tưởng thấy hơi thở mỏng manh như một sợi tơ và sắp đứt.
Làm thế nào sưởi cho nó ấm lại? Làm thế nào cho nó tỉnh.
Valjean chỉ lo có chừng ấy, mọi nỗi lo ngại khác đã bay biến.
Hoảng quá, ông bổ nhào ra khỏi nhà xe.
Phải làm thế nào cho Cosette có giường nằm, có lửa sưởi trong mười lăm phút.
IX NGƯỜI ĐEO NHẠC Jean Valjean đi xăm xăm lại chỗ có người lạ.
Ông rút cuộn giấy bạc trong túi gilet ra, cầm lăm lăm trong tay.
Người kia đương cúi, không trông thấy ông lại gần. Ông sải mấy bước đã đến bên hắn ta. Ông hét: — Một trăm francs.
Người kia giật mình đánh thót một cái, ngẩng nhìn lên.
Valjean tiếp: — Cho tôi trọ đêm nay, tôi biếu một trăm quan. Trăng soi ngời ngời vẻ mặt hoảng hốt của Valjean.
— Ô kìa! Bác Madeleine!
Con người xa lạ trong đêm tối ở cái nơi không quen thuộc này, sao lại gọi cái tên ấy?
Valjean lùi lại.
Ông đã dự kiến hết, nhưng việc này thật quá bất ngờ!
Người kia là một ông già còm và thọt, ăn mặc từa tựa như nông dân.
Ở đầu gối trái của lão, có một tấm da bọc gối, trên ấy treo lủng lẳng một chiếc nhạc.
Mặt lão khuất bóng đêm, trông không rõ.
Lão cất mũ run rẩy kêu: — Trời đất ơi! Làm sao bác lại ở đây, hở bác Madeleine? Lạy Chúa! Bác vào bằng cái ngõ nào thế? Bác từ trên trời rơi xuống đấy ư? Cái đó cũng không lạ, bác mà rơi thì tất là phải từ trên trời rơi xuống. Ôi chao ơi! Sao bác ra cơ sự thế kia?
Bác không có cravate, không có mũ, không có áo ngoài. Bác có biết là tướng bác trông dễ sợ lắm không, ai không quen bác mà gặp bác hôm nay tất phải chết khiếp. Chúa cao cả ôi! Phải chăng là những bậc thánh ngày nay đều hóa điên cả?
Thế nhưng bác làm thế nào mà lọt vào chỗ này mới được chứ?
Lời tiếp lời không ngớt, ông già ba hoa như một người nông dân nhưng không lộ ý gì đáng ngại. Trong giọng nói của ông có sự kinh ngạc lẫn vẻ niềm nở thật thà.
Valjean hỏi: — Ông là ai?
Nhà này là nhà gì?
— Ôi chao ôi! Cái này mới thật là kỳ quặc. Tôi là người bác đưa vào làm ở đây và nhà này là nhà bác đưa tôi vào làm, chứ còn người nào, nhà nào nữa! Mà thật vậy ư? Bác không nhận ra tôi thật ư? — Không. Còn ông thì tại sao mà ông biết tôi? — Bác đã cứu sống tôi.
Ông già ngoái đầu, ánh trăng soi rõ sống mặt. Valjean nhận ra ông già Fauchelevent.
— Ô hay! Bác đấy ư? Ờ phải, tôi nhận ra bác rồi. — Quý hóa chưa! - Ông già nói có vẻ trách móc. — Thế bác làm gì ở đây? — Thì đấy! Tôi che dưa bở.
Quả vậy, ông Fauchelevent đương lấy tranh rạ đậy lên mấy luống dưa. Từ lúc ra vườn dưa đến giờ, ông đã trải được một số tranh rồi.
Những cử động lạ lùng Valjean đã trông thấy, chính là công việc che dưa.