text
stringlengths
1
55.3k
Đó là chuyện Attila do dự giữa Marcien ở Đông và Valentinien ở Tây, chuyện Annibals là đà ở Capoue, Danton ngủ quên ở Arcis Sur Aube. Mặc dù thế nào, khi thấy Valjean mất tích, Javert vẫn không rối trí. Hắn tính chắc là Valjean còn lẩn quẩn đâu đấy chứ chưa thể cao bay xa chạy. Hắn bố trí người rình, gác, hắn tổ chức n...
Đó là một tang chứng quý báu thật, nhưng cái tang chứng ấy lại làm cho Javert lạc hướng.
Hắn chăm chú tìm tòi lục soát quanh ngách Genrot.
Ở trong ngách ấy, có những bức tường thấp, sau tường là vườn tược; qua khỏi các khu vườn này thì đến nhiều đám đất mênh mông bỏ hoang.
Hắn nghĩ tất nhiên Valjean đào tẩu theo hướng ấy. Thật vậy, nếu trước đấy, Valjean tiến sâu vào ngách Genrot thì hẳn ông đã chạy về hướng ấy, và bây giờ đã bị nguy rồi. Bởi vì Javert thăm dò các khoảnh vườn và các đám đất quanh đấy tỉ mỉ như tìm một cây kim rơi. Sáng sớm hôm sau, Javert đặt hai thuộc hạ khôn ngoan quan...
QUYỂN VI NHÀ TU PETIT PICPUS I NGÕ PICPUS, SỐ 62 Cái cổng lớn số nhà 62, trong ngõ Picpus, cách đây nửa thế kỷ, cũng giống như mọi cổng lớn khác. Thường ngày, cổng vẫn hé mở, khiến ai cũng phải nhòm vào; nhìn vào cũng không có gì thảm đạm lắm: một cái sân có tường bao quanh, phủ đầy lá nho xanh, một khuôn mặt bác gác c...
Thế mà ngôi nhà số 62 là một nơi vô cùng u uất, mà chúng ta đã được nhìn qua. Ngoài cửa thì vui tươi, trong nhà thì chỉ nghe thấy tiếng cầu kinh và tiếng khóc. Nào mấy ai đã qua được bác gác mà vào nhà; muốn qua được bác, phải biết một câu thần chú như kiểu “úm ba la mở cửa ta vào”; khi qua được bác, ta thử rẽ vào căn ...
mình ở trên gác.
Không có Rocky, nhà hình như không phải nhà của mình nữa.
Khi lên đến phòng, em cố gắng thôi khóc mà lại nghĩ về nó. Em băn khoăn không biết mình có làm một việc gì tồi tệ đối với con chó, khiến nó bỏ đi không. "Đừng có trêu chọc súc vật", ông Kobayashi vẫn luôn luôn nói với các học sinh ở trường Tomoe như vậy "Phản lại súc vật khi chúng tin ở ta là một việc làm độc ác. Chớ n...
Totto-chan lúc nào cũng tuân theo những lời khuyên đó.
Không bao giờ em đánh lừa con Rocky. Cứ như em nghĩ thì em không làm một điều gì sai trái đối với nó cả.
Em bỗng nhận thấy có cái gì bám vào chân con gấu bông ở trên sàn. Cho đến lúc ấy, em đã cố gắng không khóc nữa, nhưng khi em nhìn thấy cái đó, em lại òa lên khóc.
Đó là một túm lông màu nâu nhạt của con Rocky. Chắc là túm lông này đã bị rơi rụng khi em và con chó lăn lộn đùa với nhau trên sàn buổi sáng hôm em đi Kamakura. Em cứ cầm chặt túm lông của con chó béc-giê Đức ấy, và khóc nức nở.
Đầu tiên là Yasuaki-chan và bây giờ là con Rocky.
Totto-chan lại mất một người bạn nữa.
Chú thích: (1) Ở nhiều nước, khi đăng ký kết hôn, người vợ đổi sang họ chồng, nhưng nếu người chồng muốn lấy họ vợ cũng được và trong trường hợp này tất cả con cái sẽ cùng theo họ mẹ.
Bữa tiệc trà Cuối cùng Ryo-chan, người gác trường Tomoe mà các học sinh đều yêu quý bị động viên.
Anh đã lớn, nhưng ai cũng gọi anh bằng cái tên thân mật thường gọi trẻ con.
Ryo-chan là một vị thần hộ mệnh vẫn thường đến cứu và giúp những ai gặp khó khăn. Ryo-chan có thể làm bất cứ việc gì.
Anh không nói nhiều, chỉ cười, nhưng anh biết làm như thế nào là tốt nhất.
Hôm Totto-chan ngã xuống hố tiêu, chính Ryo-chan đã chạy ngay đến giúp em, rửa ráy cho em và không hề phàn nàn nửa lời. Thầy hiệu trưởng nói: - Chúng ta hãy tổ chức một bữa tiệc trà thật vui để chia tay với Ryo-chan! Một bữa tiệc trà ư? Ở Nhật, người ta vẫn thường uống chè mạn hằng ngày, và không phải là để chiêu đãi -...
Các em vốn thích làm những việc các em chưa làm bao giờ.
Các em không biết, nhưng thầy hiệu trưởng đã cố tình sáng tạo ra một từ mới "Sawakai" (tiệc trà) thay cho từ thường dùng "Sobetsukai" (liên hoan ly biệt).
Liên hoan ly biệt nghe buồn quá và các em lớn tuổi có thể hiểu là vĩnh biệt nếu Ryo-chan chết trận và không trở lại.
Nhưng chưa ai tới dự một bữa tiệc trà bao giờ, cho nên học sinh ai cũng háo hức.
Sau giờ học, ông Kobayashi bảo các học sinh xếp bàn thành vòng tròn trong phòng như lúc ăn trưa. Khi ai nấy đều đã ngồi thành vòng tròn rồi, ông dưa cho mỗi người
- Coi nào, ông hãy kể cho chúng tôi nghe từng chi tiết của cuộc tìm kiếm của các ông đi. - Chúng tôi đã dùng rất nhiều thời giờ và đã kiếm khắp mọi nơi. Tôi đã có kinh nghiệm về công việc này.
Chúng tôi xem xét căn nhà từng phòng một ; mỗi tuần, chúng tôi dùng tất cả mọi đêm để khám một căn phòng thôi.
Chúng
của tổng các đại lượng đó, kết hợp với mọi giản đồ Feynman. Phần đóng góp của mỗi giản đồ cho tổng này là tỷ lệ với số nhân số 1/137 (hằng số cấu trúc tinh tế) được cho bởi số đường photon. Giản đồ a biểu diễn sự trao đổi một electron riêng lẻ và cho đóng góp chính, tỷ lệ với 1/137. Các giản đồ (b), (c), (d) và (e) biể...
(Phương pháp tính toán dùng các giản đồ được Richard Feynman, lúc đó ở Cornell vạch ra trong cuối những năm 1940.
Nói chặt chẽ ra, xác suất của quá trình tán xạ được cho bằng bình phương của một tổng các đóng góp, mỗi cái ứng với một giản đồ.) Thêm một đường nội tại nữa vào cho một giản đồ bất kỳ sẽ làm giảm phần đóng góp của giản đồ một số lần bằng một thừa số xấp xỉ bằng một hằng số cơ bản của tự nhiên, gọi là “hằng số cấu trúc ...
Hằng số này rất là bé khoảng 1/137,036.
Những giản đồ phức tạp do đó cho những đóng góp bé, và ta có thể tính toán xác suất của quá trình tán xạ với mật độ gần đúng thích hợp bằng cách cộng những đóng góp chỉ từ một số ít giản đồ đơn giản. (Đó là lý do tại sao ta tin tưởng rằng ta có thể tiên đoán các phổ nguyên tử với độ chính xác hầu như không giới hạn.) T...
Nhiệt độ một trăm nghìn triệu độ Kelvin được dùng để bắt đầu chương V, được chọn
chín để đảm bảo năng suất và phẩm chất của gạo.
Chọn ngày nắng ráo để thu hoạch lúa.
Có thể dùng máy hoặc dùng liềm để gặt.
Gặt đến đâu hết đến đó, không để sót bông, rụng hạt ngoài đồng. Nếu là Lúa mùa thì để chín kỹ hơn vụ xuân (Lúa đã hoàn toàn chuyển sang màu vàng). Đối với lúa lai, thời gian để kết hạt và chín kéo dài hơn so với các giống lúa truyền thống. Do đó nên thu hoạch lúa lai muộn một vài ngày trong trường hợp gieo và cấy luân ...
1.8.2.
Bảo quản - Hạt lúa khi bảo quản phải có độ ẩm nhỏ hơn 13%, hạt đã được làm sạch (loại bỏ hết lép lửng). Bảo quản trong hòm gỗ, trong chum vại. Có thể bảo quản trong kho, trong nhà (Bảo quản thoáng) thóc được đựng trong bao xếp thành hàng trong nhà kho, giữa các hàng có để khoảng cách để tiện đi lại kiểm tra. Kho phải đ...
NhasachMienphi.com 98 B. Câu hỏi và bài tập thực hành. Câu hỏi: Áp dụng những kiến thức đã học để làm mạ vườn? - Nội dung: Kỹ thuật làm mạ vườn (nương) - Yêu cầu: Mỗi học sinh thực hiện trên diện tích 1m2 - Thóc giống: 1kg/hs - Dụng cụ: Xô,chậu, quang gánh, bảo hộ lao động: 1 bộ/hs - Hiện trường: Vườn thực hành (hoặc n...
- Các biện pháp phòng trừ sâu bệnh hại lúa 2. Trồng cây ngô A. Nội dung chính 2.1. Giới thiệu về cây ngô 2.1.1.
Giá trị của cây ngô Ngô là 1 trong 3 loài cây lương thực đã rất quen thuộc đối với người dân Việt Nam. Trong công nghiệp chế biến, Ngô được sử dụng làm bánh kẹo và thức ăn chăn nuôi. Đặc biệt, ngô là lương thực chính của đồng bào dân tộc miền núi cao, do đó ngô không thể thiếu vắng trong hệ thống nông lâm kết hợp của n...
2.1.2.
Các nhóm giống ngô a. Phân nhóm theo thời gian sinh trưởng Dựa vào thời gian sinh trưởng của các giống, đặc điểm sinh thái học có thể chia làm 3 nhóm: * Nhóm ngắn ngày (chín sớm) NhasachMienphi.com 99 - Thời gian sinh trưởng từ 70-95 ngày. Năng suất nhóm này thấp nhưng có thời gian sinh trưởng ngắn nên thường được dùng...
- Ví dụ các giống
phỏng kinh sợ mà họ cho là họ phải cảm thấy? Kinh sợ - Cái gì sẽ như vậy? Một cơn rùng mình khi bạn nhìn ra ngoài cửa sổ?
Một khi bạn biết nó là cái gì, bạn sẽ không muốn đến gần nửa.
Hai người đàn ông bước vào với chổi để quét các mảnh vụn khán giả đã để lại.
Họ nói với tôi chương trình tiếp theo sẽ bắt đầu trong bốn mươi phút. Trong khi chờ đợi, tôi phải đi ra. "Con đi xem buổi diễn ở hành tinh hệ," Tôi nói với ba tôi.
"Nó rất là thú vị - về hệ thống năng lượng mặt trời."
Tôi nghĩ thật là ngớ ngẩn tôi đã sử dụng từ ngữ: "thú vị." "Nó hơi giống như một ngôi đền giả tạo," tôi nói thêm.
Ông đã bàn luận ngay.
"Ba nhớ khi họ tìm thấy sao Diêm Vương. Đúng tại nơi họ nghĩ rằng nó phải ở đó.
Thủy, Kim, Trái Đất, Hỏa", ông đọc tiếp. "Mộc, Thổ, Hải-không, Thiên Vương, Hải Vương, Diêm Vương.
Có đúng không?" "Dạ đúng," tôi nói.
Tôi cảm thấy vui vì ông đã không nghe những gì tôi nói về ngôi đền giả.
Tôi chỉ muốn nói một cách trung thực, nhưng nó có vẻ bóng bẩy và cao cấp. "Ba nói cho con biết các mặt trăng của sao Mộc." "A, ba không biết những cái mới. Có cả một nhóm mới, phải không?" "Hai cái. Nhưng chúng không phải là mới."
"Mới cho chúng ta," ba tôi nói. "Con có vẻ khá tráo trở bây giờ mà bà sắp sửa nằm dưới con dao." "Dưới con dao. Cả một biểu hiện."
Ông không nằm trên giường tối nay, đêm cuối cùng của ông.
Ông đã được tháo ra khỏi bộ máy, và đang ngồi trong một chiếc ghế cạnh cửa sổ. Chân ông để trần, ông mặc một cái áo choàng bệnh viện, nhưng ông không có vẻ tự giác hoặc không ổn.
Ông có vẻ chu đáo nhưng hài hước, một người niềm nở.
"Ba chưa cho biết tên những cái cũ," tôi nói.
"Cho ba thời gian.
Galileo đặt tên cho chúng.
Io. " "Đó là một sự khởi đầu." "Các mặt trăng của sao Mộc là các thiên thể đầu tiên được phát hiện với kính viễn vọng."
Ông nói điều này một cách nghiêm trọng, tựa như ông có thể nhìn thấy câu đó trong một cuốn sách cũ.
"Cũng không phải là Galileo đặt tên chúng; đó là nguoi Đức. Io, Europa, Ganymede, Callisto.
Tất cả đó con." ''Dạ.'' "Io và Europa, có phải họ là bạn gái của sao Mộc không ba?"
"Ganymede là một cậu bé.
Một bé chăn cừu?
Ba không biết Callisto là ai."
"Con nghĩ cô ấy cũng là một bạn gái," tôi nói.
"Vợ của Jupiter - vợ của Jove biến cô thành một con gấu và nhốt cô lên trên bầu trời. Gấu Lớn và Gấu Nhỏ. Gấu Nhỏ là em bé của cô."
Loa phát thanh nói đã hết giờ thăm viếng.
"Con sẽ gặp lại ba khi ba ra khỏi thuốc mê," tôi nói. "Được."
Khi tôi đi tới cửa, ông gọi tôi, "Ganymede không phải là một người chăn cừu. Anh ta là người hầu rượu của Jove."
Khi tôi rời khỏi hành tinh hệ chiều hôm đó, tôi đã đi qua viện bảo tàng để đến khu vườn Tàu. Tôi nhìn thấy mấy con lạc đà bằng đá một lần nửa, các chiến binh, ngôi mộ.
Tôi ngồi trên một băng ghế nhìn về phía đường Bloor. Thông qua các bụi cây trường xanh và hàng rào sắt cao tôi thấy nhiều người đi qua trong ánh sáng mặt trời của cuối buổi chiều.
Dù sao chương trình vũ trụ đã mang lại cho tôi những gì tôi muốn - giúp tôi bình tĩnh lại, trút bỏ ra.
Tôi thấy một cô gái nhắc tôi nhớ đến Nichola.
Cô mặc một chiếc áo khoác và mang một cái túi thực phẩm.
Cô ấy thắp hơn Nichola - không thực sự giống cô nhiều gì cả - nhưng tôi nghĩ tôi có thể nhìn thấy Nichola. Cô sẽ đi bộ dọc theo một con đường nào đó có lẽ cách đây không xa - nặng gánh, bận tâm, một mình. Cô là một trong những người trưởng thành trong thế giới hiện nay, một trong những người mua sắm đi về nhà. Nếu tôi ...
Ba tôi đã chọn và Nichola đã chọn.
Một ngày nào đó, có thể là gần đây, tôi sẽ có tin của cô ấy, nhưng nó cũng sẽ vậy thôi.
Tôi định đứng dậy và đi đến ngôi mộ, nhìn vào các chạm khắc, những hình ảnh bằng đá, khắp tất cả con đường xung quanh đó.
Tôi luôn có ý định đến xem và tôi không bao giờ làm.
Và lần này cũng vậy.
Trời đã bắt đầu lạnh ở bên ngoài, vì vậy tôi vào trong để uống cà phê và ăn một cái gì đó trước khi tôi quay trở lại bệnh viện.
Chạy Trốn ———★——— Nguyên tác: Runaway Carla nghe tiếng xe đến từ xa trước khi chạy lên khoảng nhỏ nhô lên trên đường mà người ở xung quanh đây gọi là ngọn đồi. Chắc là bà ấy, cô nghĩ.
Bà Jamieson - Sylvia - trở về sau chuyến đi chơi ở Hy Lạp. Từ cửa nhà kho - đủ xa bên trong để không ai có thể dễ dàng trông thấy cô - cô nhìn con đường bà Jamieson sẽ phải lái xe qua ngang, nhà của bà dọc theo con đường cách nhà Clark và Carla nửa dặm. Nếu ai sẵn sàng để quẹo vào cổng của họ, chiếc xe sẽ chạy chậm lại...
Nhưng Carla vẫn hy vọng.
Không phải là bà ta. Chính là bà.
Bà Jamieson quay đầu lại một lần, nhanh chóng - bà chỉ có thể điều khiển chiếc xe vượt qua các chỗ lún xuống và vũng nước mưa đã tạo ra trong sỏi đá - và bà không giơ tay lên khỏi bánh lái để vẫy, bà không thấy Carla. Cô nhìn thoáng qua thấy một cánh tay trần rám nắng tới vai, tóc tẩy một màu sáng hơn lúc trước, bây gi...
Tốt.
Có lẽ Clark chưa biết.
Nếu anh đang ngồi ở máy vi tính anh sẽ đưa lưng về phía cửa sổ và con đường.
Nhưng bà Jamieson có thể phải đi một chuyến nữa. Lái xe về nhà từ sân bay, bà có thể đã không dừng lại mua thức ăn - chỉ khi bà về đến nhà và biết bà cần những gì. Lúc đó Clark có thể nhìn thấy bà. Và sau khi trời tối, ánh đèn nhà bà sẽ sáng lên. Nhưng bây giờ là tháng bảy, và trời chưa tối đến khuya. Bà có lẽ quá mệt ...