correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: “Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn”
Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: “Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn”
Ai chả hiểu “người ta” đó là chính ông
Ai char hieeru “nguwowfi ta” ddos laf chisnh oong
Bọn đàn em thì bàn nhỏ: “Thằng mọt già ấy chết, anh mình nên ăn mừng”
Bojn ddafn em thif bafn nhor: “Thawfng mojt giaf aasy cheest, anh mifnh neen awn muwfng”
Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu
Những người piết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu
Bà cô thị Nở chỉ vào tận mặt cháu mà đay nghiến:
Bà cô thị Nở chỉ vào tận mặt cháu mà đay nghiến:
- Phúc đời nhà mày, con nhé
- Phúc đời nhà mày, con nhé
Chả ôm lấy ông Chí Phèo
Char oom laasy oong Chis Phefo
Thị cười và nói lảng:
Thị cười và nói lảng:
- Hôm qua làm biên bản, lý Cường nghe đâu tốn gần một trăm
- Hôm qua ràm piên pản, rý Cường nghe đâu tốn gần một trăm
Thiệt người lại tốn của
Thiet nguoi lai ton cua
Nhưng thị lại nghĩ thầm:
Nhưng thị lại nghĩ thầm:
- Sao có lúc nó hiền như đất
- Sao cos lusc nos hiefen nhuw ddaast
Và nhớ lại những lúc ăn nằm với hắn, thị nhìn trộm bà cô, rồi nhìn nhanh xuống bụng:
Va2 nho71 la5i nhu74ng lu1c a8n na82m vo17i ha81n, thi5 nhi2n tro56m ba2 co6, ro62i nhi2n nhanh xuo61ng bu5ng:
- Nói dại, nếu mình chửa, bây giờ hắn chết rồi, thì làm ăn thế nào?
- Nói dại, nếu mình chửa, bây giờ hắn chết rồi, thì làm ăn thế nào?
Ðột nhiên thị thấy thoáng hiện ra một cái lò gạch cũ bỏ không, xa nhà cửa và vắng người qua lại
Ðot nhien thi thay thoang hien ra mot cai lo gach cu bo khong, xa nha cua va vang nguoi qua lai
Bà lão ấy hờ con suốt một đêm
Bà rão ấy hờ con suốt một đêm
Bao giờ cũng vậy cứ hết đường đất làm ăn là bà lại hờ con
Bao giờ cũngi vậy cứ hết đường đất làm ăn là bà lại hờ con
Làm như chính tự con bà nên bây giờ bà phải đói
Làm như chính tự con bà nên bây giờ bà phải đói
Mà cũng đúng như thế thật
Mà cũng đúng như thế thật
Chồng bà chết từ khi nó mới lọt lòng ra
Cho26ng ba2 che61t tu72 khi no1 mo17i lo5t lo2ng ra
Bà thắt lưng buộc bụng, nuôi nó từ tấm tấm, tí tí giở đi
Bà thắt lưng buộc bụng, nuôi nó từ tấm tấm, tí tí giở đi
Cũng mong để khi mình già, tuổi yếu mà nhờ
Cũng mong để chi mình già, tuổi yếu mà nhờ
Thế mà chưa cho mẹ nhờ đưọc một li, nó đã lăn cổ ra nó chết
Thế mà chưa cho mẹ nờ đưọc một li, nó đã lăn cổ ra nó chết
Công bà thành công toi
Công bà thành công toi
Con vợ nó không phải giống người
Con vợ nó không phải giốngoo người
Nó có biết thương mẹ già đâu! Chồng chết vừa mới xong tang, nó đã vội vàng đi lấy chồng ngay, nó đem đứa con gái lên năm giả lại bà
Nó có biết thương mẹ già đâu! Chồng chết vừa mới xong tang, nó đã vội vng đi lấy chồng ngay, nó đem đứa con gái lên năm giả lại bà
Thành thử bà đã già ngót bảy mươi, lại còn phải làm còm cọm, làm mà nuôi đứa con gái ấy cho chúng nó
Thành thử pà đã già ngót bảy mươi, rại còn phải làm còm cọm, làm mà nuôi đứa con gái ấy cho chúng nó
Hết xương, hết thịt vì con, vì cháu, mà nào được trông mong gì?
Hết xương, hết thịt vì con, vì cháu, mà nào được trông mong gì?
Nuôi cháu bảy năm trời, mãi cho đến khi nó đã mười hai, bà cho nó đi làm con nuôi người ta lấy mười đồng
Nuôi tráu pảy năm trời, mãi cho đến khi nó đã mười hai, bà cho nó đi làm con nuôi người ta lấy mười đồng
Thì cải mả cho bố nó đã mất tám đồng rồi
Thi cai ma cho bo no da mat tam dong roi
Còn hai đồng bà dùng làm vốn đi buôn, kiếm mỗi ngày dăm ba xu lãi nuôi thân
Cofn hai ddofong baf dufng lafm voosn ddi buoon, kieesm mooxi ngafy dawm ba xu laxi nuooi thaan
Có chạy xạc cả gấu váy, hết chợ gần đến chợ xa, thì mới kiếm nổi mỗi ngày mấy đồng xu
Có chy xc cả gấu váy, hết chợ gần đến chợ xa, thì mới kiếm nổi mỗi ngày mấy đồng xu
Sung sướng gì đâu! Ấy thế mà ông trời ông ấy cũng chưa chịu để yên
Sung sướng gì đâu! Ấy thế mà ng trời ông ấy cũng chưa cịu để yên
Năm ngoái đấy, ông ấy còn bắt bà ốm một trận thập tử nhất sinh
Nămnu ngoái đấy,ru ôngid ấyvp còn bắtga bà ốm một trận thập tử nhất sinhid
Có đồng nào hết sạch
Có đồngdq nàom hết sạchh
Rồi chết thì không chết nhưng bà lại bị mòn thêm rất nhiều sức lực
Ro26i che61t thi2 kho6ng che16t nhu7ng ba2 la5i bi5 mo2n the6m ra61t nhie26u su71c lu57c
Chân tay bà đã bắt đầu run rẩy
Chân tay bà đã bắt đầu un rẩy
Người bà thỉnh thoảng tự nhiên bủn rủn
Nguwowfi baf thirnh thoarng tuwj nhieen burn rurn
Đang ngồi mà đứng lên, hai mắt cũng hoa ra
Đang ngồi mà đứng lên,eq hai mắti cũng hoa ra
Đêm nằm, xương cốt đau như giần
Đêm nằm, xương cốt đaup như giần
Đi đã thấy mỏi chân
Đi đã thấy mỏi trân
Như vậy thì còn buôn bán làm sao được? Nghĩ đến nắng gió bà đã sợ
Nhu7 va65y thi2 co2n buo6n ba1n la2m sao d9u7o75c? Nghi4 d9e61n na18ng gio1 ba2 d9a4 so75
Tuy vậy mà bà vẫn phải ăn
Tuy vậyq mà bà vẫn phải ăn
Chao ôi! Nếu người ta không phải ăn thì đời sẽ giản dị biết bao? Thức ăn không bao giờ tự nhiên chạy vào mồm
Chao ôi! Nếu người ta không phải ăn thì đời sẽ giảnd dị biết bao? Thứcg ăn không bao giờuc tự nhiên chạy vào mồm
Có làm thì mới có
Có là tì mới có
Nhưng bây giờ yếu đuối rồi, bà không còn kham được những việc nặng nề, cũng không còn chịu đựng được nắng sương
Nhung bay gio yeu duoi roi, ba khong con kham duoc nhung viec nang ne, cung khong con chiu dung duoc nang suong
Bà phải kiếm việc nhà, việc ở trong nhà
Ba phai kiem viec nha, viec o trong nha
Ở làng này, chỉ có việc bế em, như một con bé mười một, mười hai tuổi
O73 la2ng na2y, chi3 co1 vie56c be16 em, nhu7 mo65t con be1 mu7o72i mo65t, mu7o72i hai tuo63i
Mới đầu còn có nhiều người muốn thuê
Mo71i d9a62u co2n co1 nhie62u ngu7o72i muo61n thue6
Ai cũng nghĩ rằng: những bà già tính cẩn thận và chẳng bao nhiêu, bữa lưng bữa vực thế nào cũng đủ no; mà đã không no các cụ cũng chỉ lặng im, không ấm ức như những đồ trẻ nhãi, hơi một tí cũng đem chuyện nhà chủ đi kể với đủ mọi người hàng xóm… Nhưng thuê bà được ít lâu, tự nhiên người ta chán
Ai cu4ng nghi4 ra28ng: nhu74ng ba2 gia2 ti1nh ca63n tha65n va2 cha38ng bao nhie6u, bu74a lu7ng bu74a vu75c the16 na2o cu4ng d9u3 no; ma2 d9a4 kho6ng no ca1c cu5 cu4ng chi3 la85ng im, kho6ng a61m u71c nhu7 nhu47ng d9o62 tre3 nha4i, ho7i mo65t ti1 cu4ng d9em chuye56n nha2 chu3 d9i ke63 vo71i d9u3 mo5i ngu7o27i ha2ng xo1m...
Người ta nhận ra rằng: thuê một đứa trẻ con lại có phần thích hơn
Người ta nhận ra rằng: thuê một đứa trẻ con lại có phần thích hơn
Trẻ con cạo trọc đầu
Trer con cajo trojc ddaafu
Những lúc tức lên, có muốn cốc nó dăm ba cái thì cứ cốc
Những lúc tức lên, có mun cố nó dăm ba cái thì cứ cố
Chẳng ai kêu: ác! Nhưng bà lão đầu đã bạc
Cha83ng ai ke6u: a1c! Nhu7ng ba2 la4o d9a62u d9a4 ba5c
Người ta tức bà đến gần sặc tiết ra đằng mũi cũng không thể giúi đầu bà xuống mà cốc
Ngu7o72i ta tu71c ba2 d9e61n ga26n sa85c tie61t ra d9a82ng mu4i cu4ng kho6ng the63 giu1i d9a26u ba2 xuo61ng ma2 co16c
Cũng không thể chửi
Cũng chông thể chửi
Mắng một câu, đã đủ mang tiếng là con người tệ
Mang mot cau, da du mang tieng la con nguoi te
Mà bà thì lẩm cẩm, chậm chạp, lì rì
Maf baf thif laarm caarm, chaajm chajp, lif rif
Bà rờ như thể xẩm rờ
Bà rờ như thể xẩm rờ
Tay bà, đưa bát cơm lên miệng cũng run run
Tay pà, đưa bát cơm lên miệng cũng run run
Tương mắm rớt ra mâm, rớt xuống yếm bà, rớt cả vào đầu tóc, mặt mũi, quần áo đứa bé nằm ở lòng bà
Tương mắm rớte ra mâm, rớt xuống yếm bà, rớt cả vào đầum tóc, mặtee mũi, quần áo đứa bé nằm ở lòng bà
Rồi hơi trái gió, trở trời, bà lại đau mình
Rồi hơi trái gió, trởoc trời,yq bà lạim đau mình
Suốt đêm bà thở dài với rên rẩm kêu trời
Suốt đêm bà thởu dài với rên rẩmxe kêul trời
Có khi bà lại khóc lóc, hờ con
Có chi pà lại chóc róc, hờ con
Nghe rợn cả người
ghe rn cả người
Như vậy thì chịu làm sao được? Ấy thế là người ta lại phải tìm cớ tống bà đi
Nhu vay thi chiu lam sao duoc? Ay the la nguoi ta lai phai tim co tong ba di
Bà lại phải gạ gẫm ở cho nhà khác… Không đầy một năm trời bà thay đổi đến năm, sáu chủ
Ba lai phai ga gam o cho nha khac… Khong day mot nam troi ba thay doi den nam, sau chu
Mỗi lần đổi chủ là một lần hạ giá
Moi lan doi chu la mot lan ha gia
Thoạt tiên cơm nuôi tháng một đồng
Thoat tien com nuoi thang mot dong
Rồi cơm nuôi tháng năm hào
Rồi cơm nuôi tháng năm hào
Rồi cơm nuôi, một năm bốn đồng
Rofoi cowm nuooi, moojt nawm boosn ddoofng
Rồi chẳng có đồng nào
Roofi charwng cos ddoofng nafo
Đến nước ấy mà cũng chẳng ma nào chịu được
Ddeesn nuwowsc aasy maf cuxng chawrng ma nafo chiju dduwowjc
Một hôm, người chủ cuối cùng sai bà xách hai cái lọ đi kín nước
Một hôm, ngườ chủ cuối cùng ai bà xách hai cái lọ đi kín nước
Bà bào: bà chỉ có thể mang một lọ
Ba2 ba2o: ba2 chi3 co1 the63 mang mo65t lo5
Y đã lấy sự ấy làm khó chịu, nhưng cố nhịn
Y đã lấy sự ấy làm khó chịu, nhưng cố nhịn
Nhưng một lọ cũng không xong
Nhuwng mojot loj cuxng khoong xong
Bà xách một lọ nước đầy, ở dưới cầu ao bước lên bờ, chẳng biết bẩy rẩy thế nào mà ngã khuỵu xuống, vỡ tan cái lọ và què một bên tay
Ba xach mot lo nuoc day, o duoi cau ao buoc len bo, chang biet bay ray the nao ma nga khuyu xuong, vo tan cai lo va que mot ben tay
Nghe tiếng bà kêu, chủ nhà phải chạy ra đỡ bà về
Nghe tieng ba keu, chu nha phai chay ra do ba ve
Không ai có thừa cơm nuôi báo cô bà
Kho6ng ai co1 thu72a co7m nuo6i ba1o co6 ba2
Y bèn đãi bà năm hào cho bà về hưu trí
Y be2n d9a4i ba2 na8m ha2o cho ba2 ve26 hu7u tri1
Từ ngày ấy đến nay tính ra đã hơn ba tháng rồi
Từ ngày ấy đến nay tính la đã hơn ba tháng rồi
Hơn ba tháng, bà lão chỉ ăn toàn bánh đúc
Hơn pa tháng, bà lão chỉ ăn toàn bánh đúc
Mới đầu, còn đuợc ngày ba tấm
Moi dau, con duoc ngay ba tam
Sau cùng thì một tấm cũng không có nữa
Sau cung thi mot tam cung khong co nua
Mỗi sáng, bà ra chợ xin người này một miếng, người kia một miếng
Mooxi sasng, baf ra chowj xin nguwowfi nafy moojt mieesng, nguwowfi kia moojt mieesng
Ai lấy đâu mà ngày nào cũng cho như vậy? Lòng thương cũng có hạn
Ai lay dau ma ngay nao cung cho nhu vay? Long thuong cung co han
Mấy hôm nay bà nhịn đói
Mấy hôm nay bà nhịn đói
Bởi thế bà lại đem con ra hờ
Bởia thếll bà lạiey đem con ra hờ
Bà hờ thê thảm lắm
Bà hờ thê thả ắm
Bà hờ suốt đêm
Ba2 ho72 suo61t d9e6m
Bà khóc đến gần mòn hết ra thành nước mắt
Bà khóc đến gần mòn hết ra thành nước mắt
Đến gần sáng, bà không còn sức mà khóc nữa
D9e61n ga62n sa1ng, ba2 kho6ng co2n su17c ma2 kho1c nu74a
Bà nằm ẹp bụng xuống chiếu, nghĩ ngợi
Baf nawfm ejp bujng xuosong chieesu, nghix ngojwi
Có người nói: những lúc đói, trí người ta sáng suốt
Có người nói: những lúc đói, trí người ta sáng suốt
Có lẽ đúng như thế thật
Có rẽ đúng như thế thật
Bởi vì bà lão bỗng tìm ra một kế
Bowri vif baf laxo booxng tifm ra moojt kees
Cứ đi được một quãng ngắn, bà lại phải ngồi xuống nghỉ
Cứ đi được một quãng ngắn, bà lại phải ngồi xuống nghỉ
Nghỉ một lúc lâu, trống ngực bà mới hết đánh, tai bà bớt lùng bùng, mắt bà bớt tối tăm, người tàm tạm thôi quay quắt
Nghỉ một lúc lâu, trống ngực bà mới hết đánh, tai bà bớtly lùng bùng, mắt bà bớt tối tăm, người tàm tạmec thôi quay quắt
Bà nghỉ tất cả năm sáu quãng
Bà nghỉ tất cả năm sáu quãng