text
stringlengths
1
55.3k
"Saphira, hạ cánh xuống đó." Nó khép cánh lao vun vút xuống, rồi nhẹ xoay chiều, tiến thẳng về phía rừng. Eragon gào lên: "Hạ xuống cánh đồng." Chờ cánh mặt đất mấy chục thước, Saphira nặng nề hạ cánh. Eragon lăn đùng xuống, ráng gượng dậy, thở hổn hển.
Ngôi nhà tan nát từng mảnh. Cột kèo, tường mái tung toé khắp nơi. Gỗ vụn ra như bị một người khổng lồ nghiền nát. Bếp lò còn sót lại vài miếng sắt cong queo. Tuyết trắng lẫn lộn với gạch vụn của ống khói. Khói dày đặc bốc lên từ chuồng ngựa chỉ còn là đống tro tàn. Gia súc không còn một con, không biết bị giết hay đã h...
- Cậu ơi! Eragon băng qua đống đổ nát, lùng kiếm cậu nó.
Không chút dấu vết nào của ông.
Nó lại lên tiếng gọi. Saphira đi vòng qua ngôi nhà, đến bên nó: "Sự khốn khổ phát sinh tại đây rồi." "Nếu em không đem anh đi, làm sao chuyện này có thể xảy ra." "Nếu ở lại đây, anh đã chết rồi." "Đáng lẽ chúng ta phải báo cậu. Vì lỗi em mà cậu không thoát được."
Eragon gào lên.
Nó giận dữ đấm tay vào một cây cột đến toạc da. Nó bước ra khỏi nhà, máu chảy ròng trên những ngón tay.
Lần mò dọc con đường mòn dẫn ra lộ lớn, Eragon cúi mình quan sát mặt tuyết.
Nhiều dấu vết hiện ra, nhưng mắt nó mờ đi chẳng nhìn rõ gì nữa. Mình bị mù rồi sao, Eragon tự hỏi.
Đưa bàn tay run rẩy lên dụi mắt, nó mới biết mình đang khóc. Saphira mon men lại gần, xoè cánh phủ nó dưới bóng râm, thì thầm an ủi. Eragon ngước nhìn lên con rồng tìm chút hy vọng: "Anh chỉ nhìn thấy hai cặp dấu chân. Chắc chúng không đưa cậu Garrow đi qua ngả này."
Nó chăm chú nhìn những dấu ủng da lờ mờ trên tuyết hướng về ngôi nhà, trên những vết mờ đó là những dấu chân đi trở ra, cũng chỉ là hai đôi ủng. Đúng rồi, cậu Garrow còn kẹt trong nhà. Nó chạy vội vào, bảo Saphira: "Anh sẽ đi quanh nhà và trong rừng."
Eragon lục lọi những tàn tích còn lại trong bết, đào xới đống gỗ vụn. Một tủ chén gần như còn nguyên vẹn làm nó sững nhìn kinh ngạc, rồi quăng cái tủ sang một bên.
Nó vừa kéo lên một tấm ván, chợt nghe sau lưng tiếng thở nặng nề. Eragon quay phắt lại.
Một bàn tay chới với thò ra từ đống mái nhà đổ. Nó nắm bàn tay đang yếu ớt rờ rầm, kêu lên: - Cậu ơi! Cậu nghe được cháu không? Không tiếng trả lời.
Eragon xé những miếng vách gỗ chặn bên trên, không còn biết tay bị cứa từng đường. Một cây đà nặng tới nỗi, Eragon ráng sực bình sinh dùng cả vai và tay vẫn không lay chuyển nổi.
Nó gọi: "Saphira, giúp anh." Saphira tiến lại ngay, gỗ gãy răng rắc dưới bốn chân nó. Nó ép mình vào cây đà, quặp móng sâu vào đất, gồng mình nâng cây đà lên. Eragon nhào xuống. Cậu Garrow của nó nằm sấp, quần áo tả tơi. Sau khi Eragon kéo ông ra khỏi đống đổ nát, con rồng buông cây đà đổ sập xuống. Eragon đưa cậu ra k...
Saphira rít lên: "Quân giết người."
"Cậu còn có thể cứu được. Phải đưa cậu tới nhà bà lang Gertrude ở Carvahall, nhưng anh không thể đưa cậu đi nổi." Saphira đề nghị, treo ông ta dưới thân hình nó, để cùng
bao giờ một bàn thờ nhỏ, với bài vị có bốn chữ Đại thụ linh thần. Bàn thờ có bát hương, hàng ngày hương nghi ngút cháy, và chân hương bao giờ cũng chật ních, màu đỏ xen lẫn màu xám của tàn hương. Lại có bình hoa, thường thấy cắm mấy bông huệ, mùi thơm quyện với mùi hương theo gió lan tủa ra xa. Hai bên mé bàn thờ là nh...
Gặp những ngày có gió, gió rung lá đa, gió lùa vào những cành đa rít lên như những tiếng hú, đêm khuya nghe rất ghê rợn. Rồi những lá vàng rụng xuống, lác đác, lạnh lùng như tiếng thì thầm của những âm hồn đang cùng nhau to nhỏ ở các cành đa. Những câu chuyện về cây đa đầu làng Theo lời các cụ, những đêm khuya thanh vắ...
Thủa còn nhỏ, tôi không bao giờ dám đi qua gốc đa vào lúc chạng vạng tối, hoặc khi trời chưa sáng hẳn và cũng không bao giờ, khi có việc đi qua đầu làng tôi lại dám dừng chân đứng lại nơi này. Phải qua đó là tôi rảo cẳng bước cho mau.
Còn khi tôi đã lớn, ra tỉnh và Hà Nội ở, thỉnh thoảng có dịp về làng, cũng rất ít khi tôi đi qua nơi đây vào lúc tối trời. Có một đôi lần qua đó, chỉ thấy âm u vắng vẻ với một sự yên lặng tĩnh mịch đến lạnh người. Gió đông nổi lên, lá trên cây xào xạc, mùi hương lẫn mùi hoa huệ ở bàn thờ đưa ra thoang thoảng giữa gió k...
Qua đấy người ta ngả nón đi cho mau, và ngày xưa người ta còn cưỡi ngựa, tôi còn được nhắc lại là người ta vẫn xuống ngựa dắt đi qua bàn thờ hẻo lánh này. Hẻo lánh vì cây đa ở đầu làng ngoài lũy tre xanh, hẻo lánh vì tuy gọi là đầu làng, nhưng khi đi khỏi cổng làng chưa phải là có nhà cửa dân làng ngay, hai bên đường l...
Bình vôi đựng vôi, vôi trên mép khô dần vì mỗi khi lấy vôi ra nhiều, người ta lại quệt vào mép bình. Sau một thời gian, miệng bình vôi nhỏ dần, cho đến ngày bị lấp hẳn và bình vôi không dùng được nữa.
Bình vôi này, người ta không đem vứt đi, vì xưa nay vẫn được tôn trọng là ông bình vôi, mà người ta đem đặt tại miếu thờ, tại gốc đa, gốc si, gốc đề, nơi có thờ, hoặc tại bên các đình chùa. Do đó các cây đa đầu làng, dân làng thường mang những bình vôi cũ tới để, và có người lại đem buộc hẳn lên các rễ đa treo lủng lẳn...
Tre già thì măng mọc, luôn luôn lũy tre lúc nào cũng xanh tốt, và chịu đựng đủ nắng
hội.
Cái xe cho thấy anh có địa vị, tiền bạc và gu thẩm mĩ... Nhưng rồi anh cứ liên tục lải nhải về những chi tiết của cái xe - anh đã tìm được người làm da thật cho ghế xe như thế nào và loại crôm đặc biệt họ dùng cho nan hoa - và sau mười lăm phút, mắt cô nhìn đờ đẫn vì chán.
Mà có vẻ như Selden không để ý, hay sự quan tâm của anh không hề giảm đi, mặc cho cô liên tục từ chối không đi hẹn hò với anh.
Cô biết mình cần ngoắc tay một cái là anh chạy tới ngay, và nhìn Mimi và Zizi ngồi ở hàng ghế phía trước cô, cô quyết định mình sẽ làm thế. Mimi và Zizi quay lại vẫy tay.
Và bé Jack nhìn lên, mắt nó mở to sợ hãi.
Có hàng trăm người tới nhà cha nó vào dịp cuối tuần.
Nó và anh nó Georgie, không buồn nhớ họ là ai, nhưng nó nhớ cầu thủ chơi polo này.
Anh ta đến nhà nó hai lần khi chỉ có Mimi ở nhà, và lần nào cũng dọa đặt Jack lên một con ngựa, bảo rằng sẽ biến nó thành một tay đua ngựa. Cảm thấy được sự khó chịu của Jack, Janey dứt mắt khỏi Zizi và kéo Jack lại gần mình.
Cô vẫn chưa quyết định là có con hay không (nếu có con, chắc chắn là cô sẽ phải thuê vú em, khác với Patty, khăng khăng rằng về mặt đạo đức nhất định phải tự chăm sóc con mình đẻ ra), nhưng có một điểm về trẻ con mà cô biết rõ: Cô biết rằng, với đúng loại đàn ông, không có hình ảnh nào quyến rũ hơn một phụ nữ trẻ yêu q...
Cuối cùng Digger cũng đập trúng bóng và đám đông gào lên cổ vũ. “Được rồi, bây giờ họ có hai mươi bảy phần trăm thắng cuộc,” Georgie nghiêm nghị nói.
“Cháu nghĩ sao, Jack?” Janey hỏi. “Cháu không biết. Cháu không thích toán,” Jack nói.
“Cháu biết sao không?
Cô cũng chả thích,” Janey nói.
Cô mỉm cười và vò tóc nó, rồi nó vùi mặt vào cánh tay cô.
Cô cầu nguyện Zizi sẽ đang nhìn.
Không may là, như thường xảy ra khi con người muốn lái hướng đi mũi tên của Cupid, nó lại nhằm sai mục tiêu.
Và Selden Rose là người bị gục ngã chứ không phải là Zizi. Mấy phút trước, khi Selden Rose đậu xe ở cuối hàng xe dài trên một con phố phụ ở East Hampton, anh thề đây sẽ là lần cuối cùng anh hạ thấp bản thân bằng cách tham dự một sự kiện ở Hamptons. Khi anh đi theo hàng xe về lại nguồn của nó (anh vẫn không biết sân bón...
Gần như cuối tuần nào cũng phải đi dự tiệc, sự kiện hay buổi khai trương nào đó. Nhưng những người tại các bữa tiệc này lúc nào cũng giống nhau, và sau khi ta phải gặp cùng những người ở cùng sáu sự kiện khác nhau trong cùng dịp cuối tuần, câu chuyện trở nên nhạt nhẽo đến đau đớn.
Và Selden giờ quyết định rằng dân Hamptons giống như bọn trẻ con nhà giàu được gửi tới trại hè, nơi chúng liên tục cần những thứ làm sao nhãng ngớ ngẩn. Anh nhập vào một đám đông nhỏ đang đi qua cái có vẻ là một sân chơi của trường cấp ba, nghĩ rằng trong khi anh không thực sự phản đối việc tham gia giao lưu, anh thích...
Ở Los Angeles, phong cách hoặc là thô bạo hoặc là không tồn tại, hay ít nhất “giao lưu” xã hội bao gồm những mối quan hệ và hợp đồng có thể ký.
Trong khi ở đây, mục đích của nó dường như chỉ là việc được “nhìn thấy”, như thể ngụ ý rằng nếu không thế, ta sẽ biến mất.
Và giờ đây, thêm một lần nữa nói tên mình cho một phụ nữ trẻ mặc đồ đen cầm kẹp hồ sơ và đeo bộ đàm, đột nhiên anh ước giá gì mình làm theo bản năng mà dong thuyền ra khơi. Và anh sẽ làm thế, anh giận dữ với chính mình khi nghĩ, nếu không phải là vì cái cô Janey Wilcox chết tiệt. Suốt tháng vừa rồi anh đã ngu xuẩn tham...
Khi anh bước đi dọc hàng rào sau đĩa nhà, anh quyết định mình không phí thời gian với cô nữa.
New York đầy rẫy những phụ nữ trẻ xinh đẹp giỏi giang, và anh là một người đàn ông độc thân.
Nếu anh không có được Janey Wilcoxx, chắc chắn anh có thể tìm được ai đó tốt chẳng kém nếu không muốn nói là còn tốt hơn.
Nhưng rồi một cú vụt bóng khiến anh dứt ra khỏi dòng suy nghĩ, và anh nhìn theo quả bóng bay. Quả bóng vút lên qua gôn ba, rồi đột nhiên, khi anh nhìn thấy cảnh Janey ngồi giữa hai thằng bé con của George Paxton, tất cả sự cương quyết của anh bốc hơi sạch.
Cứ như thể là cô đã bị bắt chợt trong một cú snapshot bí mật, vì mặt cô có vẻ dịu dàng kỳ lạ mà anh chưa bao giờ thấy. Đứa bé vùi đầu vào ngực cô (và anh ước chi mình được vùi đầu như thế); mặt cô có vẻ tốt bụng sáng ngời như một Madonna.
Tim anh đập thình thịch và thế giới trở lại trạng thái cân bằng, bởi anh biết mình đã nghĩ đúng về cô bấy lâu nay.
Anh phải cứu cô khỏi chính mình. Cô đang tự tàn phá bản thân vào con đường phù phiếm và hời hợt, và nhiệm vụ của anh là đưa cô lên một bậc cao hơn và ý nghĩa hơn. Anh hình dung ra cảnh cô cúi xuống những đứa con của họ (và con của họ chắc chắn là dễ thương hơn con của Georgie). Và rồi, như thể định mệnh đã khẳng định n...
Jack Paxton chuẩn bị nôn. Lẽ ra nó không nên nhét cái xúc xích đó, gần như toàn bộ, xuống cổ họng, nhưng Georgie đã thách nó, và Jack không còn lựa chọn nào khác. Và giờ đây, đứng trong bãi đậu xe xung quanh toàn là người lớn, Jack cảm thấy bụng mình cuộn lên báo hiệu nó sắp sửa nôn tới nơi. Nỗi sợ hãi lớn trong đời nó...
“Có một bữa tiệc cocktail ở Flying Point Road,” Roditzy Deardrum đang nói.
Cô ta giống một con chó con, luẩn quẩn chân người lớn và nhảy lên đòi được chú ý.
“Chả biết nữa,” Patty mơ hồ nói. Cô liếc lên Digger, ngửi mùi mồ hôi của anh và nghĩ đến sex.
Cô muốn hòa mình vào cơ thể đẹp đẽ của anh (anh cao một mét chín và nặng tám mốt cân) và đôi mắt mơ màng kỳ lạ của anh, hai mắt cách xa nhau rất nhiều và có hình dáng như những viên kim cương được cắt thành hình bầu dục. Cô biết anh cũng đang nghĩ đến sex vì cánh tay anh siết chặt hông cô, và ngả đầu về phía cô, anh nh...
Cô muốn cái mà em gái mình có, và nhìn ba người đàn ông - Digger, Zizi, và Selden - cô thấy Selden sao mà mờ nhạt khi đứng cạnh những chàng trai trẻ cao to đầy năng lượng như Digger và Zizi. Selden đang cố bắt ánh mắt của cô, cố tách cô ra khỏi đám đông, nhưng đột nhiên cô chắc chắn mình sẽ không bao giờ có tình cảm nh...
Cô liếc nhìn Mimi rồi Zizi, cảm thấy rằng cả cô và Mimi đều muốn đi bất cứ nơi nào Zizi sẽ đi. Nhưng Mimi còn vướng con. “Anh không mang chị Janey đi được,” Roditzy nói với Selden.
Cô ta là một trong những người chỉ nghĩ tới chương trình của riêng mình.
“Con trai của Sophie Loren sẽ có mặt ở bữa tiệc cocktail đấy.” “Tôi phải đi đây,” Zizi nói.
Nước da anh rám nắng còn răng thì trắng; trông anh như một vị thần trẻ đang tỏa sáng với vầng hào quang của sự độc lập khiến phụ nữ không thể cưỡng lại được.
“Chúng tôi cũng đi cùng anh,” Digger nói. Lại một lần nữa, cái nhìn bí mật được trao đi giữa Patty và Digger, khiến Janey thấy ghen tị đến đau đớn.
Nếu cô có thể thoát khỏi Selden, cô sẽ đi theo Zizi, hay ít nhất xem thử anh định đi đâu. “Mình đi thôi,” Georgie nói với Jack.
Nó lo lắng đứng nhìn từ bên ngoài, cố gắng theo kịp mọi chuyển động của họ, bởi nó có cảm giác là Mimi hoàn toàn có khả năng quên béng
25 trên 63 Kali (Potassium) tan trong nước WS-K còn gọi là WP – Kali kích hoạt enzyme tổng hợp tinh bột – Kali hỗ trợ chuyển vị quang hợp – Kali giúp di dời các chất lưu trữ trong cây cho tinh bột (cây gạo, khoai...) – Kali chứa trong lá giảm nhanh chóng trong thời gian kết trái của cây bởi vì rất nhiều kali được chuyể...
Quyên biết rồi mà còn hỏi. - Biết gì cơ? - Nhỏ Quyên tròn mắt. - Biết tại sao tôi không đến học chung ấy! - Quyên không biết thật mà. Khoa nói đi! - Quyên không biết thật hở? - Tới phiên tôi tròn mắt. Nhỏ Quyên gật đầu, nó không buồn tránh ánh mắt của tôi: - Thật. Hai hạt nhãn nhìn tôi và tôi nhìn hai hạt nhãn, đầu xoa...
Nó vờ hứa nhăng hứa cuội để tôi buông tha nó. Chắc chắn sau khi chuồn ra khỏi quán nước, nó đã vù thẳng về nhà, leo lên giường nằm rung đùi và khi đang rung đùi khoái trá như vậy thế nào nó cũng mở miệng chửi tôi ngu. Ý nghĩ đó khiến đầu tôi nóng ran. Tôi hỏi nhỏ Quyên bằng giọng run run: - Ngày hôm nay bạn trai của Qu...
Mà Khoa hỏi điều đó để làm gì vậy? - Chẳng để làm gì cả!
Tôi đáp bằng giọng xuôi xị. Và xốc mấy cuốn tập trên tay, tôi vội vã chào nhỏ Quyên: - Tôi về nhé! Sự cáo từ đột ngột của tôi khiến nhỏ Quyên sững sờ. Nó mấp máy môi: - Ơ, sao Khoa lại... Nhưng chàng chăn cừu không để cho nàng Stéphanette nói hết câu. Chào xong, chàng quay mình đi liền. Chàng đi như chạy trốn. Chương 2...
May mà trên đường đến trường tôi không gặp tay cảnh sát nào. Hồng Hà không phải là cảnh sát.
Nhưng nó vẫn nhận thấy sự đằng
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
câu gần bờ, nơi ngay cả những con cá to cũng chờ châu chấu sẩy chân. Sau khi câu với châu chấu bần nổi trên mặt nước, tôi cột một con mồi giả to có thân gỗ màu vàng, nó sẽ thấm nước và chìm như một con châu chấu chết. Vẫn không có lấy một con ếch nhảy ra.
Thân thể dễ bỏ cuộc hơn lý trí nhiều, vì thế, những người câu cá mồi giả đã đưa ra “thuyết tò mò” với nội dung đúng như tên gọi. Theo thuyết ấy, cá, cũng như người, đôi khi đớp một thứ nào đó chỉ để xem nó là gì chứ không phải vì trông nó ngon lành. Với hầu hết những người câu cá mồi giả, đó là “thuyết giải pháp cuối c...
Tôi cột một con mồi giả mà George Croonenberghs đã bện cho khi anh ta còn là một đứa trẻ - vài thập kỷ trước khi anh ta trở thành một trong những người bện mồi giả giỏi nhất miền Tây. Con mồi giả này được bện vào một phút ngẫu hứng của tuổi thơ, dùng đủ mọi nguyên liệu, từ lông hươu cho đến lông gà gô.
Một lần, khi đang câu ở thượng nguồn sông Blackfoot, tôi trông thấy một vật lạ có đầu và cổ bị cuốn trôi khi đang cố bơi qua sông. Tôi không thể nhận ra đó là gì cho đến khi nó lên bờ và đứng giũ nước. Lúc đó, tôi nhận ra một con linh miêu đang ướt sũng, và nếu bạn không biết một con linh miêu ướt trông thế nào thì đây...
Tôi hy vọng người bạn câu vạm vỡ, George Croonenberghs, không phiền khi tôi nói rằng tác phẩm tuổi thơ này của anh khi chiến đấu dưới dòng nước trông giống như một con linh miêu.
Dù sao chăng nữa, đối với lũ cá, trông nó cũng thú vị.
Từ dưới dòng nước sâu vô vọng và bất động, sự sống xuất hiện. Nó trồi lên chậm đến nỗi trông như nó đang bơi ngược thời gian. Sau một hồi, tôi ước lượng nó dài khoảng hăm lăm phân. Nó đến mỗi lúc một gần, nhưng đến một khoảng nhất định, trông nó không lớn thêm nữa, vì thế tôi đoán được nó lớn cỡ nào. Ở một khoảng cách ...
xích Quái vật vào cột đồng hồ đo tiền đậu xe rồi đi vào trong quán bar. Chỗ này nhỏ hẹp, tối tăm và ẩm ướt với những tấm lưới bắt cá và phao cứu hộ treo trên tường.
Sặc mùi bia và thuốc lá, bất chấp luật định cấm thuốc lá của chính phủ.
Một bàn toàn khách quen thản nhiên nhìn chằm chằm vào bất kỳ người mới đến nào với vẻ soi mói. Họ nhìn theo Jace từ cửa vào cho tới quầy bar. Jace cúi gằm mặt xuống và trèo lên một chiếc ghế mãi cuối quầy.
Nó gọi một cái bánh burger và một chai soda, chẳng thèm để tâm đến việc tìm thứ gì đó khỏa lấp cơn đau thể xác và tinh thần.
Chiếc ti vi treo sát trần ở đầu quầy bên kia đang tường thuật vụ xử Cole. Martin Gorman đang bào chữa trên bục có dãy micro trang trí ở phía trước. Máy quay cắt sang cảnh công tố viên Giradello cũng đang thuyết trình ở một vị trí khác.
Mọi thứ đều được đưa vào để vận động cho cuộc bào chữa ngoại trừ quá khứ của Rob Cole với tiền, ma túy và gái. Giradello biện luận rằng những tì vết trong quá khứ của Cole cũng phải được đề cập đến vì nó góp phần vào hành vi phạm tội c a anh ta.
Ban bồi thẩm đồng ý với quan điểm này.
Một cú đánh ngoạn mục vào Gorman.
Ông ta buộc tội rằng Norman Crowne đã cố gắng mua chuộc công lý và càng lúc càng chỉ trích nặng nề về việc đó.
Chiếc bánh burger đã được mang ra.
Jace cắn một miếng, mắt vẫn không rời chiếc ti vi.
Quyết định của tòa lẽ ra nên ủng hộ cho tay luật sư, nó nghĩ thầm.
Những chứng cứ có giá trị với quá khứ của Cole thì có ý nghĩa gì. Chẳng lẽ Cole là một kẻ tồi tệ chỉ vì dùng ma túy và chơi gái thôi sao?
Chẳng có thứ gì liên quan đến tội ác cả.
Trước đó hắn ta chưa bao giờ giết ai cả.
Cũng chưa có tờ báo nào nhắc nhở gì đến chuyện Cole bạo hành vợ. Cũng không có hành vi bạo lực leo thang.
rằng nếu Cole chỉ cần chạm một ngón tay vào Tricia thôi thì cũng đủ để Norman Crowne đổ một tấn gạch xuống đầu hắn ta rồi, và tin đồn sẽ lan khắp Los Angeles như đám cháy rừng.